HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF

» Breaking News | Tin Mới
BẢN GIAO ƯỚC CỦA LÒNG TRẮC ẨN New Tab ↗
 

Một buổi tối bình thường. Xám xịt và mang hơi thở của tháng Mười một.
Anton bước vào khoang đệm của chuyến tàu điện ngoại ô. Ngoài cửa sổ, những ánh đèn từ sân ga và cột đèn đường lướt qua. Ông đang về nhà. Như mọi khi. Một mình.
Con gái đã không gọi cho ông ba tuần. Hay bốn tuần rồi cũng nên.
Một giây trước khi cánh cửa đóng lại với tiếng xì quen thuộc, một bóng đen xù xì lao vụt vào toa tàu với mục đích rõ ràng. Một con chó. Một con chó lai bình thường – bẩn thỉu, xơ xác, với một bên tai bị rách và vẻ ngoài của một sinh vật đã từ lâu chẳng còn tha thiết gì với cuộc đời.
Mọi người trong toa nhìn nhau. Ai đó co chân lên. Một người phụ nữ với mấy túi đồ lỉnh kỉnh phô trương dịch ra xa.
Con chó chẳng mảy may để ý đến ai.
Nó đi dọc toa tàu, chậm rãi, thản nhiên, rồi dừng lại cạnh Anton. Nó ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào ông bằng đôi mắt sẫm màu nghiêm nghị.
"Mày muốn gì?"
Anton quay mặt ra cửa sổ. Con chó không đi chỗ khác.
Họ cứ thế đi trong im lặng cho đến tận ga dừng của Anton. Cửa mở. Ông bước xuống.
Và, thật lạ lùng – con chó cũng theo sau.
Anton dừng lại trên sân ga, nhìn nó. Con chó cũng ngồi xuống nhìn lại.
– Đi về nơi mày đã đến đi, – Anton nói.
Rồi ông bước đi. Thật nhanh, không ngoảnh lại.
Nhưng con chó không rời nửa bước.
Anton rảo bước nhanh hơn. Ông rẽ từ sân ga vào con đường nhỏ băng qua công viên – nơi những cột đèn cái sáng cái tắt và phải đi bằng trí nhớ. Ông thuộc lòng con đường này. Hai mươi năm qua ông chỉ đi duy nhất một lộ trình.
Đột nhiên, ông quay lại.
– Thôi. Dừng lại. Đứng yên đây – và đừng có đi theo tao nữa. Hiểu chưa?
Con chó ngồi xuống. Nó nhìn ông, đầu hơi nghiêng sang một bên.
Anton đi tiếp.
Được mười bước, ông lại nghe thấy tiếng móng vuốt gõ lạch cạch trên mặt đường nhựa.
Ông thử cách khác. Ông dừng lại, xoay người, bước một bước mạnh bạo về phía nó – đột ngột và vỗ tay thật to:
– Đi đi! Về nhà đi! Cút!
Con chó nhảy lùi lại một mét. Nó khựng lại, rồi lại ngồi xuống và nhìn chằm chằm. Nó chỉ đơn giản là đợi cho người đàn ông trưởng thành này kết thúc màn kịch của mình.
Anton cảm thấy trong ngực dấy lên một thứ gì đó giống như sự tức giận. Hoặc sự bối rối. Hoặc điều gì đó khác mà ông chưa có từ ngữ nào để diễn tả.
– Rốt cuộc mày là của ai?
Con chó im lặng. Chuyện đó là hiển nhiên.
Còn hai dãy nhà nữa là đến nhà. Anton vừa đi vừa nghĩ rằng nếu không nhìn lại phía sau – thì coi như chẳng có ai ở đó cả.
Ở cổng chung cư, bà Nina Vasilyevna tầng một đang ngồi đó. Bà luôn ngồi đây vào buổi tối, với chiếc túi kẻ sọc bất di bất dịch đặt trên đầu gối, trông như thể bà vừa mới về hoặc chuẩn bị đi đâu đó. Anton chưa bao giờ hiểu được là vế nào.
Bà nhìn thấy con chó, và gương mặt bà lập tức hiện lên vẻ biểu cảm đặc biệt của những người tin rằng họ hiểu thấu mọi chuyện.
– Anh mới nuôi chó à?
– Không ạ, – Anton đáp.
– Nhưng nó cứ đi theo anh kìa.
– Tôi biết là nó đi theo tôi.
– Là nó đã chọn anh đấy, – bà nói với tông giọng của một người đang khép lại vấn đề.
Anton không đáp. Ông rút chìa khóa. Con chó ngồi xuống trước cửa.
– Đừng có bày đặt, – Anton nói, không rõ là nói với bà Nina hay với con chó.
Cánh cửa đóng sập lại.
Trong căn hộ tĩnh lặng. Như mọi buổi tối trong suốt nhiều năm qua.
Anton hâm lại bát canh. Ông nhìn ra cửa sổ. Rồi nhìn thêm lần nữa. Rồi ông chợt nhận ra mình đang ngóng đợi điều gì đó.
"Mày nhìn cái gì? Mày sẽ thấy gì ở đó?"
Trống rỗng.
Ừ, thì cũng đúng thôi.
Ông đóng cửa, nằm lên sofa và bật tivi. Một bộ phim nào đó đang chiếu. Anton nhìn vào màn hình nhưng chẳng thấy gì cả – tâm trí ông cứ lạc đi đâu đó, giống như mọi khi trong những tuần gần đây. Ông nghĩ về con gái. Về cuộc trò chuyện đã kết thúc trong im lặng. Con bé đã nói: "Bố à, lúc nào bố cũng ở một nơi nào đó không có ở đây." Lúc ấy ông định cãi lại. Nhưng rồi ông đã không làm thế.
Bộ phim kết thúc. Ông thậm chí còn không nhận ra.
Anton nằm nhìn lên trần nhà.
Và đúng lúc đó, từ phía dưới, một âm thanh khẽ khàng vang lên.
Tiếng rên rỉ nhỏ, kéo dài. Thứ âm thanh mà người ta chẳng hề muốn nghe thấy.
Anton nhắm mắt lại.
Âm thanh đó không dứt. Nó đơn giản là một sự thật: "Tôi ở đây, tôi chẳng đi đâu cả, tôi đang đợi."
Anton nằm thêm mười lăm phút nữa. Hoặc hai mươi phút. Rồi ông đứng dậy.
Ông đi xuống cầu thang, đến cửa chung cư.
Mở cửa.
Con chó đang ngồi ở một góc – đúng nơi ông đã để lại nó ban tối. Nó ngẩng đầu lên.
– Một đêm thôi nhé, – Anton nói. – Chỉ một đêm thôi.
Con chó bước vào trong.
Nó đi vào phòng, thản nhiên đánh hơi góc sofa, rồi nằm xuống sàn và duỗi dài bốn chân. Một phút sau nó đã ngủ. Hoặc vờ như vậy. Anton không chắc.
Ông đứng giữa phòng nhìn sinh vật xù xì này – thứ từ hư không hiện ra, chọn ông giữa cả một toa tàu đầy người và giờ đang nằm trên sàn nhà ông với cái vẻ như thể nó đã luôn sống ở đây vậy.
Anton tắt đèn và đi ngủ.
Trong bóng tối, người ta có thể nghe thấy tiếng thở đều đặn, bình yên.
Sáng hôm sau, ông xem kỹ chiếc vòng cổ.
Nó đã cũ – lớp da nứt nẻ, xỉn màu, một chiếc đinh tán bị rơi mất. Rõ ràng không phải đồ mới từ hôm qua. Anton ngồi xổm xuống, xoay xoay nó. Ở mặt trong – có ai đó đã dùng đinh hoặc vật nhọn khắc lên một số điện thoại. Bảy chữ số, không có mã vùng. Kiểu định dạng cũ.
Ông đứng thẳng dậy. Đứng lặng một hồi.
Ông bật ấm đun nước. Lấy bánh mì. Đổ nước vào bát – con chó uống rất lâu, thèm thuồng, làm nước bắn tung tóe ra sàn. Anton nhìn và nghĩ rằng lát nữa sẽ phải lau sạch cái bát này.
Sau khi uống tách trà thứ hai, cuối cùng ông cũng bấm số.
Những hồi chuông dài. Anton định bỏ điện thoại xuống thì đầu dây bên kia nhấc máy.
– Alo, – một giọng nữ.
– Chào chị. Tôi gọi về con chó. Tôi tìm thấy một con chó, trên vòng cổ có số này.
Một quãng lặng. Thật dài.
– Đó là số của anh trai tôi, – người phụ nữ nói.
– Chị có thể đến nhận chó không? Hoặc cho tôi địa chỉ, tôi mang đến.
Lại một quãng lặng nữa. Anton cảm nhận được điều gì đó – không phải sự ngập ngừng. Mà là một điều gì khác.
– Anh trai tôi mất rồi, – chị nói. – Vào tháng Tám. Vì đau tim.
Anton im lặng.
– Con chó sống với anh ấy. Chúng tôi đến dọn dẹp căn hộ – nó ở đó. Và rồi... – chị im lặng một giây. – Chúng tôi đã thả nó đi. Chúng tôi không thể nhận nó. Trẻ con, dị ứng, nhà thì chật. Thả nó đi, thế thôi.
Thả nó đi.
– Tôi hiểu rồi, – Anton nói.
– Xin anh đừng bỏ rơi nó, – đột nhiên chị nói – thật nhanh, như thể sợ không kịp. – Nó ngoan lắm. Trầm tính. Anh tôi gọi nó là Graf (Bá tước), mặc dù nhìn nó chẳng khác gì chó hoang. Nhưng nó tốt lắm. Đừng bỏ nó.
– Tôi sẽ suy nghĩ, – Anton nói.
Ông đặt điện thoại xuống bàn và nhìn nó hồi lâu.
Chú chó Graf đang nằm cạnh lò sưởi và thiu thiu ngủ.
Thả nó đi.
Anton ngồi xuống ghế.
Và đột nhiên ông nhớ đến Katya (con gái ông).
Không phải hình dáng của con bé bây giờ. Mà là khi nó mới bảy tuổi, đứng trước cửa phòng làm việc của ông và chờ đợi. Ông làm việc. Con bé chờ – kiên nhẫn, lặng lẽ, rất lâu. Rồi nó đi ra. Khi ấy ông thậm chí còn chẳng ngẩng đầu lên.
Đã bao nhiêu lần con bé đứng chờ như thế?
Ông chưa bao giờ đếm. Chưa bao giờ nghĩ về điều đó. Ông luôn tự bảo mình – công việc, không có thời gian, để sau. Cái "để sau" ấy kéo dài tận hai mươi năm và biến thành ba tuần im lặng. Hoặc bốn tuần.
"Lúc nào bố cũng ở một nơi nào đó không có ở đây."
Graf ngẩng đầu lên. Nó nhìn Anton chăm chú. Rồi nó đứng dậy, tiến lại gần và dụi mũi vào tay ông. Một chiếc mũi lạnh, một cái mõm ấm áp.
Anton không rụt tay lại.
Ông ngồi đó và nghĩ về việc con người ta có thể dễ dàng đẩy một kẻ đã chọn mình ra khỏi cửa như thế nào. Không phải vì ác ý, chỉ là vì sự bất tiện. Vì dị ứng, vì nhà chật, vì trẻ con. Vì – nó không khớp với cuộc sống hiện tại. Vì bạn đã xây dựng cuộc đời mình không có những mối ràng buộc dư thừa, không có sự gắn bó, không có ai chờ đợi bạn nơi cửa nhà.
Nhưng nó đã chờ.
Và Katya cũng đã chờ. Một thời nào đó. Có lẽ con bé vẫn đang chờ, không phải chờ cuộc gọi của ông, không. Chỉ là chờ ông dù chỉ một lần thật sự hiện diện ở đây, chứ không phải ở một góc nào đó bên lề cuộc đời của chính mình.
Anton ngồi đó, Graf đứng bên cạnh, và trong căn hộ vẫn tĩnh lặng – nhưng theo một cách khác hẳn hôm qua. Không còn trống rỗng nữa.
– Graf, – ông gọi thành tiếng.
Con chó vểnh tai lên.
– Graf, – Anton lặp lại. – Cái tên oách thật đấy.
Graf ngồi xuống. Nó nhìn ông với vẻ đầy tự trọng.
Anton mỉm cười.
Ông ngồi bên cửa sổ rất lâu.
Ngoài kính, cơn mưa nhỏ đang rơi. Những giọt nước thưa thớt đập vào bệ cửa. Sân chung cư vắng vẻ, chỉ có chiếc xe nôi trẻ em của nhà hàng xóm ai đó quên cất đang bị ướt.
Anton cầm điện thoại lên. Mở ra. Tìm số của Katya.
Ông nhìn vào màn hình hồi lâu.
Sáng hôm đó ông không gọi điện ngay.
Ông cất điện thoại. Đứng dậy. Mặc áo khoác vào.
– Đi nào, – ông nói với Graf.
Graf bật dậy ngay lập tức – như thể nó đã chờ đợi từ đó trong suốt cả cuộc đời mình.
Họ đi xuyên qua công viên. Graf luôn đi bên cạnh, không vượt lên trước, cũng không rớt lại sau, mà chính xác là đi song hành. Như thể lẽ ra phải như vậy. Anton vừa đi vừa nghĩ rằng đã bao nhiêu năm rồi ông mới đi dạo thế này, không mục đích, không lộ trình. Trước đây luôn có một lộ trình nào đó. Những công việc.
Còn bây giờ – chỉ là một buổi sáng. Những chiếc ghế băng ướt át. Mùi lá mục. Đâu đó xa xa có tiếng chó sủa, và tiếng đáp lại.
Graf dừng lại bên một vũng nước. Nó nhìn vào đó rất lâu với vẻ mặt của một triết gia.
– Sao hả? – Anton hỏi.
Graf đi vòng qua vũng nước. Anton theo sau.
Ở lối ra khỏi công viên, họ gặp một người đàn ông dắt con chó lùn (Dachshund). Con chó nhỏ lập tức lao về phía Graf – sủa váng lên, lăng xăng, chạy vòng quanh. Graf nhìn nó từ trên cao xuống với vẻ bình thản vương giả.
– Chó của anh à? – người đàn ông hỏi.
Anton há miệng định nói, rồi đột nhiên nhận ra mình không biết trả lời sao. Bảo "Không" – thì đã là nói dối. Bảo "Chưa biết" – thì thật nực cười.
– Chó của tôi, – ông nói.
Câu trả lời thốt ra thật tự nhiên.
Họ về nhà sau một giờ đồng hồ. Graf nằm cạnh lò sưởi, thở phào một hơi dài mãn nguyện và nhắm mắt lại. Anton ngồi vào bàn với chiếc điện thoại trong tay.
Lần này ông không suy nghĩ lâu nữa.
Hồi chuông thứ nhất. Thứ hai.
– Bố ạ? – Giọng Katya ngạc nhiên, dè dặt. Như tiếng của một người không mong đợi, nhưng ở sâu thẳm lại đang chờ mong.
– Ừ, bố đây. – Anton im lặng một giây. – Bố chỉ muốn nghe giọng con thôi.
Cô không trả lời ngay. Ông nghe thấy tiếng thở của con và không thúc giục.
– Thế... bố dạo này thế nào? – cô hỏi.
– Bố mới nuôi một con chó, – Anton nói.
Một quãng lặng. Và rồi là tiếng cười. Một điệu cười thực sự, bất ngờ và ấm áp.
– Bố á?!
– Ừ, bố.
– Nó tên là gì hả bố?
– Là Graf.
Con gái lại cười vang. Và đột nhiên, ông cũng cười. Một nụ cười khẽ, có chút ngượng nghịu, như thể ông đã lỡ quên mất cách cười từ lâu lắm rồi.
Cuộc trò chuyện không kết thúc sau một phút. Họ đã nói chuyện với nhau hơn một giờ đồng hồ.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 160 Views | 4 Days Ago - by troopy
Cô gái nghèo dắt con lên thành phố tìm cha, 2 mẹ con bị anh ta chối bỏ tàn nhẫn và cái kết khiến ai cũng nghẹn… New Tab ↗
 
Chiếc xe khách dừng lại bên bến xe ồn ào. Dưới ánh nắng đầu hè gắt gao, một người phụ nữ trẻ bế theo đứa bé chừng ba tuổi bước xuống. Trên tay cô chỉ là một chiếc túi vải bạc màu, bên trong là vài bộ quần áo và một tờ giấy địa chỉ được viết cẩn thận.
Cô tên là Hương. Cô từng là cô gái quê thật thà, sống trong một ngôi làng nhỏ giữa miền Trung đầy nắng gió. Bốn năm trước, cô đem lòng yêu một người đàn ông lên làng làm dự án. Anh tên Khánh – hào hoa, lịch thiệp và từng nói sẽ đưa cô về thành phố, xây dựng tổ ấm.

Nhưng khi biết cô mang thai, Khánh biến mất. Không lời nhắn. Không một cú điện thoại. Gia đình Hương thì mắng mỏ, xua đuổi. Cô ôm bụng bầu, sống nhờ tình thương của bà ngoại cho đến khi sinh con.

Nay, đứa bé đã hơn ba tuổi. Mỗi lần con hỏi: “Ba con đâu rồi hả mẹ?”, Hương chỉ biết ôm con mà nuốt nước mắt. Nhưng hôm nay, cô không muốn trốn tránh nữa. Cô muốn tìm anh ta – không phải để đòi hỏi điều gì, mà để con cô biết mặt cha mình là ai .

Hương đứng trước tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố. Nơi đó là công ty của Khánh – giờ đã là giám đốc điều hành một công ty xây dựng lớn. Cô ôm con bước vào, đôi chân run rẩy.

Tiếp tân nhìn cô bằng ánh mắt ái ngại khi nghe cô nói muốn gặp Khánh. Sau nhiều cuộc gọi, cuối cùng một người đàn ông từ văn phòng bước ra. Chính là anh – người mà cô từng tin tưởng bằng cả trái tim.

Khánh thoáng sững lại khi nhìn thấy cô. Nhưng ánh mắt anh nhanh chóng lạnh lùng: – Cô đến đây làm gì?

Hương nghẹn giọng, chỉ tay vào đứa bé đang rụt rè nép sau lưng mình: – Đây là con anh… Em không đến để làm phiền, chỉ mong anh nhìn mặt nó một lần.

Khánh bật cười, ánh mắt không một chút cảm xúc: – Cô điên rồi à? Con tôi? Cô lấy gì chứng minh? Tôi không liên quan gì đến cô hết. – Em không cần gì… chỉ cần một lời thừa nhận, để con có thể gọi anh là ba…

– Đủ rồi! – Anh ta gằn giọng, liếc mắt ra hiệu cho bảo vệ – Đưa họ ra ngoài!

Hương chưa kịp nói thêm, đã bị kéo ra khỏi sảnh. Cô ngã xuống bậc thềm, đứa bé hoảng loạn khóc òa. Người đi đường dừng lại nhìn, có người lắc đầu, có người thương cảm. Nhưng Khánh – vẫn đứng sau cửa kính tầng hai – quay lưng đi, lạnh lùng như thể chưa từng quen biết.

Hôm đó, Hương ngồi bên vỉa hè suốt chiều. Đứa trẻ ôm bụng đói ngủ gục trong lòng cô. Cô đã khóc hết nước mắt. Nhưng rồi, cô lau khô mặt, bế con đứng dậy.

Không thể gục ngã. Vì con.

Cô bắt đầu tìm việc làm. Ban đầu là rửa chén ở quán ăn nhỏ. Ban đêm, cô nhận thêm việc may gia công tại phòng trọ. Khó khăn chồng chất, nhưng mỗi lần nhìn con mỉm cười, cô lại có thêm động lực.

Ba năm trôi qua. Hương không còn là cô gái quê rụt rè năm nào. Cô đã gom góp tiền mở một tiệm bánh nhỏ. Những chiếc bánh cô làm bằng cả tấm lòng trở nên nổi tiếng nhờ sự chăm chỉ và hương vị đặc biệt. Cô dạy con lễ phép, chăm ngoan. Cậu bé không còn hỏi về cha nữa, vì với cậu, mẹ là tất cả .

Một ngày nọ, có người đàn ông trung niên sang trọng bước vào tiệm. Hương sững sờ – là Khánh. Anh nhìn quanh, rồi lúng túng khi ánh mắt họ chạm nhau.

– Tôi… nghe nói tiệm bánh ở đây ngon… – Anh nói, rồi ngập ngừng – Cậu bé… là con tôi thật sao?

Hương không trả lời. Cô chỉ nhìn anh bằng ánh mắt bình thản, không oán trách, không giận hờn – chỉ là ánh nhìn của một người mẹ đã đi qua mọi đau đớn.

Khánh cúi đầu: – Tôi… xin lỗi… Ba năm trước, tôi hèn nhát, ích kỷ. Giờ tôi đã mất tất cả – vợ bỏ, công ty rối ren… tôi mới nhận ra điều quan trọng nhất, tôi đã bỏ lỡ…

Anh nhìn cậu bé đang chơi ở góc tiệm, ánh mắt lặng đi: – Tôi không mong được tha thứ, chỉ mong… được một lần làm tròn trách nhiệm.

Hương lặng đi vài giây. Rồi cô nhẹ nhàng nói: – Con tôi không thiếu thốn. Nó có mẹ, có tình thương. Anh không cần làm gì cả… chỉ cần sau này, nếu nó hỏi về ba… đừng khiến nó tổn thương thêm một lần nào nữa.

Khánh gật đầu. Mắt anh đỏ hoe. Anh lặng lẽ ra về, để lại Hương đứng lặng phía sau.

Câu chuyện về người mẹ đơn thân nuôi con, từng bị chối bỏ giữa phố thị ồn ào, đã khiến nhiều người rơi nước mắt.

Nhưng cái kết không phải là sự hận thù, mà là nghị lực, là tình thương, và lòng bao dung của một người mẹ.

Hương không cần danh phận. Không cần người đàn ông quay lại. Điều cô cần… là con cô lớn lên trong tình yêu thương và niềm tự hào về người mẹ đã hy sinh tất cả vì mình.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 160 Views | 3 Days Ago - by PinaColada
Các bạn có biết lấy chồng Tây nhiều cái khó chịu như nào không? New Tab ↗
 
Các bạn có biết lấy chồng Tây nhiều cái khó chịu như nào không? Nay mình kể cho mà nghe nhé!
- Thịt gà phải mềm, trắng mới ăn. Kiểu gà mang ra làm thịt chắc được 2 miếng ức còn lại bỏ hết. Gà đi bộ của VN ngon thế mà ko biết ăn đâu!
- Cá có xương là không ăn.
- Nhà mà có nước mắm thì thôi rồi cửa nẻo mở hết, hoặc mang ra vườn ăn.
- Về làng có nước máy nhưng mà đánh răng bằng nước đóng chai.
- Đồ ăn VN phong phú như thế nhưng thích mỗi phở.
- Mỗi lần mình nói chuyện với ai người Việt qua ĐT là lại hỏi: ôi sao em cãi nhau với ai đấy (ai biết giọng mình ở ngoài đời thì biết mình nói nhỏ nhẹ sao rồi)
- Nấu ăn cho mình mà bị mặn hoặc không ngon, mình bảo là mặn, không ngon là bị phê bình "sao em thô lỗ thế". Nên con mình mới hay nói "đồ ăn nay mẹ nấu ngon nhưng mà con no rồi" 😵*💫
- Rượu làng của mình chỉ thích mỗi chai Classic & Easy To Drink (rượu gạo 20%) vì nó nguyên bản, không ngọt!
....
Còn nhiều nhiều lắm mà mỏi tay rồi không nói xấu nữa.

VietBF@sưu tập
1 Reply | 159 Views | 1 Day Ago - by goodidea
Cuộc chiến "Thuốc diệt cỏ": Khi các bà mẹ MAHA đối đầu với gã khổng lồ Bayer tại Tòa án Tối cao New Tab ↗
 
Dân gian ta có câu: "Phòng bệnh hơn chữa bệnh", nhưng khi những mầm mống gây bệnh lại nằm ngay trong những lọ thuốc xịt vườn hay trên bàn ăn mỗi ngày, cuộc chiến ấy không còn là chuyện riêng của mỗi gia đình. Những ngày này, thủ đô Washington đang nóng lên bởi một cuộc đối đầu lịch sử, nơi mà phong trào "Làm cho nước Mỹ khỏe mạnh trở lại" (MAHA) đang đối mặt với phép thử lớn nhất kể từ khi bắt đầu: Cuộc chiến pháp lý xoay quanh glyphosate – thành phần chính trong thuốc diệt cỏ Roundup nổi tiếng của tập đoàn Bayer.

Cuộc diện kiến bất ngờ tại Nhà Trắng và nỗi lòng của những người mẹ

Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi gặp gỡ vốn tưởng chỉ là xã giao tại Nhà Trắng. Một nhóm các bà mẹ và những người có sức ảnh hưởng trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, dẫn đầu bởi Alex Clark và Casey Means, đã bước vào căn phòng "chật kín người" với tâm thế sẵn sàng trút bỏ mọi gánh nặng. Thay vì chỉ gặp vài nhân viên cấp dưới, họ đã được tiếp đón bởi Bộ trưởng Bộ Y tế Robert F. Kennedy Jr. (RFK Jr.), Chánh văn phòng Susie Wiles và thậm chí là đích thân Tổng thống.

"Con có mẹ bằng cả thế giới", và khi những người mẹ ấy phẫn nộ, sức mạnh của họ là không thể đong đếm. Họ nói về glyphosate, về những rủi ro ung thư và yêu cầu một cuộc điều tra công bằng. Alex Clark chia sẻ rằng chính quyền đã để họ nói hết nỗi lòng. Nhưng liệu những lời gan ruột ấy có thể chiến thắng được những toan tính chính trị và lợi ích kinh tế khổng lồ?

Bản án lịch sử và vết sẹo từ quá khứ

Để hiểu tại sao glyphosate lại trở thành "ngòi nổ", phải nhắc đến câu chuyện của DeWayne “Lee” Johnson. Người thợ làm vườn tại San Francisco này bị chẩn đoán mắc ung thư hạch không Hodgkin ở tuổi 42 sau nhiều năm tiếp xúc với Roundup. Những nốt ban, những vết thương lở loét trên cơ thể ông là minh chứng sống cho sự tàn khốc của hóa chất. Năm 2018, dưới sự giúp sức của luật sư môi trường khi đó là RFK Jr., Johnson đã giành chiến thắng vang dội với số tiền bồi thường ban đầu lên tới 289 triệu USD từ Monsanto (nay thuộc sở hữu của Bayer).

Tuy nhiên, cuộc chiến pháp lý vẫn kéo dài dai dẳng. Thứ Hai vừa qua, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã lắng nghe các lập luận trong một vụ kiện mới có thể định đoạt tương lai của loại thuốc này. Câu hỏi cốt lõi không chỉ là "glyphosate có gây ung thư hay không?", mà là liệu luật liên bang năm 1972 có quyền ngăn cản các bang riêng lẻ đặt ra quy định dán nhãn cảnh báo riêng hay không. Bayer lập luận rằng họ cần một sự thống nhất về quy định để tránh "tấm chăn chắp vá" của các quy tắc khác nhau giữa các bang. Trong khi đó, Chánh án John Roberts đặt vấn đề: Nếu các bang đúng về mối nguy hiểm, chẳng lẽ họ không có quyền lên tiếng bảo vệ người dân sao?

Những "đồng minh kỳ lạ" trên bàn cờ chính trị

"Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn", nhưng trong chính trường, mọi ranh giới đều có thể bị xóa nhòa. Vấn đề thuốc trừ sâu đã tạo ra những liên minh kỳ quặc nhất: Từ nghị sĩ Cộng hòa Thomas Massie đến Thượng nghị sĩ Dân chủ Cory Booker, tất cả cùng đứng về phía các nhà hoạt động môi trường.

Trớ trêu thay, RFK Jr. – người từng thề sẽ cấm glyphosate – giờ đây lại đang ở trong một chính quyền vừa ra lệnh tăng cường sản xuất loại hóa chất này vì lý do "an ninh quốc gia". Sự mâu thuẫn này đã tạo nên một làn sóng căng thẳng giữa cử tri bảo thủ truyền thống và những người ủng hộ MAHA. Trong khi Bộ Tư pháp Mỹ ủng hộ Bayer bằng lập luận rằng EPA (Cơ quan Bảo vệ Môi trường) mới là bên quyết định độ an toàn, thì RFK Jr. vẫn thẳng thắn khẳng định: "Có, glyphosate gây ung thư".

Canh bạc bầu cử giữa nhiệm kỳ: Khi lá phiếu mang tên "Sức khỏe"

Chính quyền đang đứng trước nguy cơ mất đi sự ủng hộ của nhóm cử tri quan trọng nhất: Những người mẹ. Vani Hari, người nổi tiếng với blog "Food Babe", khẳng định rằng glyphosate sẽ là vấn đề then chốt trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ tới đây. Các nhà hoạt động MAHA không chỉ muốn những lời hứa suông, họ muốn những thay đổi có ý nghĩa.

Vào tháng 10 tới, ngay trước thềm bầu cử, EPA dự kiến sẽ công bố đánh giá mới về mức độ an toàn của glyphosate. Liệu chính quyền sẽ chọn đứng về phía các tập đoàn nông dược để đảm bảo nguồn cung lương thực và an ninh quốc gia, hay sẽ chọn bảo vệ sức khỏe của thế hệ tương lai theo tiếng gọi của những người mẹ MAHA?

Sự kiên trì của phong trào MAHA đang buộc Washington phải nhìn nhận lại những gì họ bỏ vào đất và đưa vào cơ thể người dân. Cuộc chiến này không chỉ diễn ra tại Tòa án Tối cao, mà còn diễn ra trong từng căn bếp, từng mảnh vườn và trên từng lá phiếu của người dân Mỹ. Nếu không có những hành động quyết liệt, "lời thề khỏe mạnh" có lẽ sẽ chỉ mãi là một khẩu hiệu xa vời trên những tấm áp phích tranh cử.
0 Replies | 158 Views | 3 Days Ago - by Gibbs
Khoảnh khắc Israel kích nổ 450 tấn thuốc nổ phá hủy hệ thống hầm ngầm của Hezbollah New Tab ↗
 
Quân đội Israel cho biết đã phát hiện và phá hủy hai mạng lưới hầm ngầm quy mô lớn của Hezbollah tại miền nam Lebanon, sử dụng tới 450 tấn thuốc nổ trong chiến dịch được mô tả là phức tạp và quy mô.
Ngày 28/4, Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) thông báo đã phát hiện hai hệ thống hầm ngầm lớn của lực lượng vũ trang Hezbollah khi triển khai hoạt động tại thị trấn Qantara, miền nam Lebanon. Các đường hầm này được xác định nằm sâu khoảng 25 mét dưới lòng đất và kéo dài gần 2 km.

Theo IDF, các công trình ngầm trên được cho là xây dựng từ nguồn tài trợ của Iran. Bên trong hệ thống hầm, binh sĩ Israel ghi nhận sự hiện diện của khoảng 30 phòng chức năng, bao gồm khu sinh hoạt, phòng tắm, cùng các hành lang được trang trí bằng hình ảnh các lãnh tụ Iran. Ngoài ra, khu vực này còn được sử dụng làm kho chứa vũ khí cho lực lượng đặc nhiệm Radwan của Hezbollah.

Một sĩ quan Israel cho biết cấu trúc của hệ thống hầm khiến quá trình phá hủy gặp nhiều thách thức. Độ sâu lớn, chiều dài đáng kể cùng nền địa chất cứng buộc quân đội phải sử dụng khối lượng thuốc nổ rất lớn để đảm bảo hiệu quả.


Đồ họa về đường hầm của Hezbollah trong địa phận thị trấn Qantara, miền nam Lebanon. Ảnh: IDF
Theo đó, tổng cộng khoảng 450 tấn thuốc nổ đã được sử dụng trong chiến dịch nhằm đánh sập hoàn toàn các hạ tầng ngầm này. Đây được xem là một trong những chiến dịch phá hủy hầm ngầm quy mô lớn mà Israel từng tiến hành tại khu vực.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 158 Views | 2 Days Ago - by PinaColada
Thị trường dầu lửa "rực lửa": Giá Brent chạm mốc 126 USD và bóng ma suy thoái toàn cầu, dân Cali sôi sục đòi lật đổ Trump? New Tab ↗
 
Người xưa có câu "Củi quế gạo châu", hàm ý nói về thời kỳ khó khăn khi giá cả những thứ thiết yếu trở nên đắt đỏ vượt tầm kiểm soát, và có lẽ chưa bao giờ câu nói ấy lại đúng với thực trạng ngành dầu mỏ hiện nay đến thế.

Cú nhảy vọt lịch sử và nỗi ám ảnh eo biển Hormuz

Vào ngày thứ Năm vừa qua, giá dầu thô thế giới đã có một phen "lên đồng" khi vượt ngưỡng 126 USD/thùng – mức cao nhất trong vòng 4 năm trở lại đây. Cụ thể, dầu Brent tiêu chuẩn toàn cầu đã tăng vọt trong đêm, chạm mức 126,41 USD trước khi hạ nhiệt về quanh vùng 115,8 USD do khối lượng giao dịch thắt chặt. Trong khi đó, dầu WTI của Mỹ dù giảm nhẹ 0,7% xuống 106 USD/thùng nhưng vẫn duy trì ở mức cao ngất ngưởng. Nhìn lại biểu đồ giá, chúng ta mới thấy sự khủng khiếp: mức giá hiện tại đã gần như gấp đôi so với hồi đầu năm và cao hơn rất nhiều so với mức 73 USD trước khi cuộc xung đột Mỹ - Iran bùng nổ. Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cơn sốt này chính là sự tắc nghẽn tại eo biển Hormuz – "yết hầu" của ngành năng lượng thế giới, nơi vốn dĩ gánh vác 1/5 lượng cung dầu mỏ và khí tự nhiên toàn cầu nhưng nay chỉ còn lại những chuyến tàu thưa thớt đếm trên đầu ngón tay. Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), đây chính là cuộc gián đoạn nguồn cung lớn nhất trong lịch sử nhân loại.

"Đổ dầu vào lửa": Nguy cơ xung đột leo thang

Sở dĩ giá dầu không có đường lui là bởi những báo cáo tình báo gây sốc. Giới phân tích từ Deutsche Bank chỉ ra rằng "ngòi nổ" cho đợt tăng giá điên cuồng vừa qua là thông tin từ Axios về việc Mỹ đang cân nhắc tung ra các đợt không kích "ngắn nhưng có sức công phá mạnh" vào Iran. Các cuộc đàm phán trực tiếp nhằm chấm dứt chiến tranh đang rơi vào ngõ cụt, khiến hy vọng về một giải pháp hòa bình dần lụi tàn. Chuyên gia Vandana Hari từ Vanda Insights nhận định cay đắng rằng giá dầu chỉ có một con đường duy nhất là "đi lên" cho đến khi eo biển Hormuz được mở cửa trở lại một cách lâu dài, nhưng ngày đó bao giờ đến thì vẫn là một ẩn số. Ngoài ra, việc đáo hạn các hợp đồng tương lai cũng góp phần tạo nên những biến động ảo về giá, đẩy thị trường vào trạng thái tâm lý hoảng loạn, chuyển từ hy vọng sang việc đối mặt trực diện với sự khan hiếm nguồn cung vật chất.

Hệ lụy đau đớn: Từ bát mì tôm đến nền kinh tế thế giới

"Nước chảy đá mòn", nhưng giá dầu tăng thì lại mòn túi tiền của người tiêu dùng nhanh hơn bao giờ hết. Tại Mỹ, giá xăng trung bình đã chạm mốc 4,30 USD/gallon – kỷ lục buồn trong 4 năm qua, thậm chí tại một số trạm xăng ở Los Angeles, người dân đã phải kinh hoàng nhìn thấy bảng giá vượt quá 8 USD. Các chuyên gia kinh tế cảnh báo nếu tình trạng này kéo dài sang nửa cuối năm, một cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu là điều khó tránh khỏi. Không chỉ là nhiên liệu, dầu mỏ là "máu" của ngành công nghiệp. Khi giá dầu phi mã, nó kéo theo sự tăng giá của hàng loạt phụ phẩm như nhựa, cao su tổng hợp, sợi dệt và đặc biệt là thực phẩm. Tại khu vực châu Á – "công xưởng của thế giới" và cũng là nơi nhập khẩu năng lượng lớn nhất – tình trạng thiếu hụt đang bóp nghẹt nguồn cung từ găng tay y tế, mỹ phẩm cho đến cả bát mì tôm quen thuộc. Lạm phát dâng cao đang làm xói mòn chi tiêu dùng, đẩy nhiều quốc gia vào cảnh khốn cùng vì thiếu hụt nhiên liệu trầm trọng.

Tương lai mờ mịt của vàng đen

Hiện tại, giới đầu tư đang trong trạng thái "đứng ngồi không yên" trước khả năng các cơ sở hạ tầng năng lượng có thể trở thành mục tiêu tấn công quân sự tiếp theo. Janiv Shah từ Rystad Energy cảnh báo rằng bất kỳ hành động quân sự nào nhắm vào hạ tầng dầu khí cũng sẽ khiến các chỉ số giá bùng nổ nhanh chóng. Mặc dù giá cao có thể làm sụt giảm nhu cầu tiêu thụ dầu dài hạn, nhưng trong ngắn hạn, thế giới vẫn đang bị kẹt trong vòng xoáy của chiến tranh và sự khan hiếm. Thật đúng là "Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa", khi thế giới vừa mới chớm hồi phục sau những biến động cũ thì lại rơi ngay vào cơn bão giá năng lượng chưa từng có. Thị trường dầu mỏ lúc này không chỉ đơn thuần là chuyện mua bán, mà đã trở thành một canh bạc địa chính trị đầy rủi ro, nơi mà mỗi bước leo thang của xung đột đều có thể khiến túi tiền của mỗi người dân ở bất cứ đâu trên thế giới bị ảnh hưởng sâu sắc.
0 Replies | 158 Views | 22 Hours Ago - by Gibbs
Thành tích đáng ngưỡng mộ của nàng hậu Việt đầu tiên tham gia vòng casting của show nội y lớn nhất thế giới New Tab ↗
 
Á hậu Trương Tri Trúc Diễm tham gia casting cho show thời trang của nhãn hàng Victoria’s Secret ở tuổi 39.

Mới đây, Á hậu Trương Tri Trúc Diễm xuất hiện trong một video casting do nhãn hàng Victoria’s Secret đăng tải, nhanh chóng thu hút sự quan tâm của khán giả Việt. Đoạn clip tổng hợp những gương mặt tham gia vòng tuyển chọn quy tụ nhiều người mẫu quốc tế, trong đó Trúc Diễm nổi bật với thần thái tự tin và hình ảnh giản dị.

Cô chọn áo thun đen ôm sát, để tóc xõa tự nhiên, toát lên vẻ quyến rũ, cuốn hút trước ống kính. Đại diện thương hiệu cho biết quá trình casting vẫn đang tiếp diễn, với số lượng ứng viên lên tới hàng nghìn người.


Á hậu Trương Tri Trúc Diễm có vẻ đẹp quyến rũ, nóng bỏng. (Ảnh: FBNV)
Trương Tri Trúc Diễm sinh năm 1987, cao 1,74m, sở hữu số đo 83-60-90cm. Cô từng ghi dấu ấn từ sớm khi giành ngôi Á hậu 1 tại Hoa hậu Phụ nữ Việt Nam 2005, sau đó tiếp tục tạo tiếng vang ở đấu trường quốc tế với giải Người đẹp thời trang tại Hoa hậu Trái đất 2007 và lọt top 15 Hoa hậu Quốc tế 2011.

Trong giai đoạn những năm 2000, cô là gương mặt quen thuộc trên nhiều tạp chí và chiến dịch quảng cáo, được truyền thông ưu ái gọi là “nữ hoàng quảng cáo”.

Bên cạnh lợi thế ngoại hình, Trúc Diễm còn được đánh giá cao nhờ nền tảng học vấn khi tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh tại Singapore. Cô sử dụng thành thạo tiếng Anh, tiếng Hàn và có khả năng giao tiếp bằng tiếng Trung.


Trương Tri Trúc Diễm tạo tiếng vang ở đấu trường quốc tế với giải Người đẹp thời trang tại Hoa hậu Trái đất 2007 và lọt top 15 Hoa hậu Quốc tế 2011. Người đẹp sở hữu thân hình chuẩn ở tuổi 39. (Ảnh: FBNV)
Sự nghiệp ca hát của Trương Tri Trúc Diễm chỉ diễn ra trong giai đoạn ngắn khoảng năm 2010, khi cô thử sức với âm nhạc giữa lúc đang trong vai trò người mẫu, hoa hậu. Cô phát hành album đầu tay Đơn Giản, theo đuổi dòng pop/urban pop với nhiều ca khúc do Hoàng Rapper sáng tác. Dự án được đầu tư trong gần hai năm và sau đó phát hành cả trên các nền tảng nhạc số.

Trương Tri Trúc Diễm khoe nhan sắc rực rỡ, body cực nóng bỏng ở tuổi 33
Ở lĩnh vực điện ảnh, vai diễn đáng nhớ nhất của cô là trong bộ phim Âm mưu giày gót nhọn do Hàm Trần đạo diễn. Tác phẩm không chỉ tạo hiệu ứng trong nước mà còn được phát hành tại Mỹ, Úc và một số thị trường quốc tế. Cùng năm, cô được lựa chọn đại diện diễn viên Việt Nam tham dự Liên hoan phim Cannes.

Ở tuổi 39, sau khi định cư tại Mỹ và trải qua đổ vỡ trong hôn nhân, Trúc Diễm có phần kín tiếng hơn trong hoạt động nghệ thuật, dành nhiều thời gian cho cuộc sống cá nhân, du lịch và gặp gỡ bạn bè. Gần đây, cô gây chú ý khi chia sẻ hình ảnh tham dự Coachella 2026 tại Mỹ.

Victoria’s Secret Fashion Show là show thời trang thường niên ra đời từ năm 1995, với mục tiêu quảng bá sản phẩm nội y thông qua một sân khấu kết hợp trình diễn người mẫu, âm nhạc. Chương trình từng quy tụ nhiều siêu mẫu hàng đầu thế giới như Adriana Lima, Gigi Hadid hay Bella Hadid....

Năm 2019, show diễn này từng bị hủy do lượng người xem giảm cùng những tranh cãi xoay quanh hình ảnh thương hiệu, đặc biệt là vấn đề thiếu đa dạng về hình thể, giới tính và các phát ngôn gây tranh cãi từ phía nhãn hàng. Sau giai đoạn tái cấu trúc, chương trình trở lại từ năm 2024 với định hướng mới, tập trung vào sự đa dạng và xây dựng hình ảnh bao trùm, hiện đại hơn. Trước Trương Tri Trúc Diễm, Á hậu Hoàng Thùy từng tuyên bố sẽ tham gia casting show diễn này.

Vietbf @ Sưu tầm
0 Replies | 157 Views | 4 Days Ago - by pizza
Triệt phá thêm băng nhóm do 'nữ quái' cầm đầu, chuyên dàn cảnh cướp giật New Tab ↗
 
Công an TP Cần Thơ triệt phá thêm một băng nhóm chuyên dàn cảnh cướp giật tài sản tại khu vực Công ty Tân Huê Viên, khởi tố 10 bị can.

Ngày 27/4, Cơ quan CSĐT Công an TP Cần Thơ cho biết khởi tố 10 bị can trong vụ dàn cảnh cướp giật xảy ra tại cổng sau Công ty Tân Huê Viên (phường An Ninh, TP Cần Thơ).

Cơ quan điều tra xác định băng nhóm chuyên dàn cảnh cướp giật tài sản này do Vi Thị Giàu (44 tuổi, ngụ TP Cần Thơ) cầm đầu, với khoảng 10 người tham gia.


Đối tượng Vi Thị Giàu. (Ảnh: Công an TP Cần Thơ)

Đến nay, Cơ quan CSĐT Công an TP Cần Thơ khởi tố 10 bị can, trong đó bắt tạm giam 9 đối tượng gồm: Vi Thị Giàu, Cao Văn Phước, Nguyễn Văn Út (38 tuổi), Nguyễn Thị Em (35 tuổi), Nguyễn Văn Hiếu (46 tuổi), Nguyễn Thanh Sơn (26 tuổi, cùng ngụ TP Cần Thơ); Nguyễn Văn Hùng (49 tuổi), Nguyễn Văn Long (48 tuổi, cùng ngụ tỉnh An Giang) và Nguyễn Hữu Tài (35 tuổi, ngụ TPHCM).

Riêng bị can Cao Thị Bé Tư (45 tuổi, ngụ TP Cần Thơ) do đang nuôi con nhỏ nên được xem xét không áp dụng biện pháp tạm giam.

Theo cơ quan điều tra, nhóm đối tượng này thường lợi dụng khu vực đông người, nhất là thời điểm khách đến tham quan, mua sắm tại Công ty Tân Huê Viên để tiếp cận, tạo tình huống chen lấn, va chạm, dàn cảnh nhằm thực hiện hành vi cướp giật tài sản của người dân.

Các đối tượng đều đã thừa nhận hành vi tổ chức, tham gia thực hiện các vụ cướp giật tài sản tại khu vực Công ty Tân Huê Viên.

Cơ quan CSĐT Công an TP Cần Thơ đang tiếp tục củng cố hồ sơ, xử lý triệt để vụ án.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 157 Views | 4 Days Ago - by goodidea
"Can tội" đe dọa ông Trump, cựu Giám đốc FBI đối mặt án tù 10 năm New Tab ↗
 
Bộ Tư pháp Mỹ đã ra quyết định truy tố cựu Giám đốc Cục điều tra liên bang (FBI) James Comey vì một bài đăng trên mạng xã hội bị cho có chứa thông điệp đe dọa Tổng thống Donald Trump.
Theo tờ New York Times, Quyền Bộ trưởng Tư pháp Mỹ Todd Blanche ngày 28/4 đã thông báo truy tố cựu Giám đốc FBI Comey với cáo buộc đe dọa Tổng thống Donald Trump thông qua một bài đăng trên mạng xã hội.

Bằng chứng được đưa ra là một bức ảnh chụp các vỏ sò được xếp thành dãy số "86 47", được ông Comey đăng tải trên Instagram vào tháng 5/2025. Tại Mỹ, thuật ngữ "86" là từ lóng mang ý nghĩa loại bỏ một thứ gì đó. Trong khi đó, con số 47 được cho là đang ám chỉ tới ông Trump, tổng thống thứ 47 của Mỹ.


Cựu Giám đốc FBI James Comey. Ảnh: NYT
"Những người hiểu rõ ngữ cảnh sẽ diễn giải con số '86 47' là một biểu hiện nghiêm túc về ý định gây hại cho tổng thống Mỹ. Việc đe dọa tính mạng của lãnh đạo Nhà Trắng là vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc gia. Suốt thời gian qua, nước Mỹ đã chứng kiến quá nhiều lời kích động bạo lực dẫn đến các hành động nguy hiểm nhắm vào Tổng thống Trump và các quan chức khác", Bộ Tư Pháp Mỹ cho biết.

Ngoài lệnh truy tố, một lệnh bắt giữ đối với ông Comey cũng được ban hành, nhưng hiện chưa có thông tin cụ thể về việc cựu Giám đốc FBI đã bị bắt hay chưa. Nếu bị kết án, ông Comey có thể đối mặt với mức án lên tới 10 năm tù giam.

Hồi tháng 5/2025, ông Comey đã bác bỏ các cáo buộc đe dọa Tổng thống Trump, nhấn mạnh rằng ông "không nhận ra một số người liên hệ những con số này với hành vi bạo lực". Ông cũng xóa bài đăng về vỏ sò ngay sau khi vấp phải làn sóng phản ứng dữ dội.

Theo truyền thông Mỹ, ông Comey là người lãnh đạo FBI dưới thời cựu Tổng thống Barack Obama. Ông Comey là nhân vật thường xuyên chỉ trích ông Trump, thậm chí so sánh tổng thống Mỹ đương nhiệm như "trùm xã hội đen" trong hồi ký của mình.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 157 Views | 2 Days Ago - by pizza
Chỉ vì trò đùa này trong tiệc sinh nhật, ba người phải trả giá bằng mạng sống New Tab ↗
 
Một bữa tiệc sinh nhật tại Ấn Độ bất ngờ trở thành thảm kịch khi chủ tiệc nổ súng khiến 3 người bạn thiệt mạng, chỉ vì bị bôi bánh kem lên mặt trong lúc đùa giỡn.

Một vụ việc gây chấn động đã xảy ra tại thị trấn Khurja, huyện Bulandshahr, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ, khi một buổi tiệc sinh nhật kết thúc bằng án mạng khiến 3 người tử vong.

Theo truyền thông Ấn Độ, sự việc diễn ra vào tối thứ Bảy tuần trước tại một phòng gym, nơi Jeetu Saini, 33 tuổi, tổ chức tiệc sinh nhật cùng bạn bè.

Trong không khí vui vẻ, khi bánh sinh nhật được mang ra, một số người bạn của Jeetu đã bôi bánh kem lên mặt anh như một trò đùa quen thuộc trong các buổi tiệc. Tuy nhiên, hành động này lại khiến chủ tiệc phản ứng dữ dội.

Nhân chứng tại hiện trường cho biết Jeetu đã xảy ra tranh cãi gay gắt với ba người bạn là Amardeep Saini, Manish Saini và Akash Saini về việc bị bôi bánh lên mặt. Sau đó, người này rời khỏi phòng gym trong trạng thái tức giận.

Không lâu sau, Jeetu quay trở lại cùng một nhóm người khác và mang theo một khẩu súng hợp pháp.

Anh Sanjay Saini, anh trai của một trong các nạn nhân, cho biết Jeetu đã gọi điện cho mình trong đêm xảy ra sự việc, phàn nàn rằng em trai anh đã có hành vi thiếu tôn trọng và sử dụng lời lẽ thô tục trong buổi tiệc.


Sanjay kể rằng anh đã cố gắng trấn an Jeetu, hứa sẽ giải quyết sự việc vào sáng hôm sau vì đang bận tham dự một đám cưới. Tuy nhiên, anh không ngờ rằng sự việc lại diễn biến nghiêm trọng ngay trong đêm.

Theo thông tin từ cảnh sát, sau khi quay lại phòng gym, Jeetu đã nổ súng vào ba người mà anh vừa xảy ra tranh cãi trước đó. Vụ nổ súng diễn ra nhanh chóng khiến những người có mặt không kịp phản ứng.

Ba nạn nhân bị thương nặng và được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch. Tuy nhiên, tất cả đều không qua khỏi.

Ông Antriksh Jain, đại diện đồn cảnh sát Khurja Nagar, cho biết lực lượng chức năng nhận được thông tin về vụ nổ súng vào đêm muộn và nhanh chóng có mặt tại hiện trường.

“Ba thanh niên bị bắn đã được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nghiêm trọng nhưng đã tử vong tại bệnh viện. Nguyên nhân ban đầu được xác định là do mâu thuẫn phát sinh trong tiệc sinh nhật, khi các nạn nhân bôi bánh lên mặt một trong các nghi phạm”, ông Jain nói với hãng tin ANI.

Sau khi gây án, Jeetu cùng các đối tượng đi cùng đã rời khỏi hiện trường trong hỗn loạn và hiện đang bị cảnh sát truy tìm.

Đến nay, lực lượng chức năng đã tạm giữ hơn 15 người để phục vụ công tác điều tra, tuy nhiên nghi phạm chính là Jeetu Saini vẫn chưa bị bắt giữ.

Vụ việc đang tiếp tục được điều tra làm rõ.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 157 Views | 2 Days Ago - by PinaColada
Loading more...

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 13:33.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.16902 seconds with 13 queries