HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF

» Breaking News | Tin Mới
“Thứ đàn ông nào cũng muốn” New Tab ↗
 


Tàu chìm, một chàng trai trôi dạt vào hoang đảo, phải mất một thời gian dài anh ta mới thích nghi được với hoàn cảnh. Tuy nhiên, còn một thứ anh ta khao khát mãi…

Bất ngờ, một ngày nọ cũng có một thiếu nữ tuyệt đẹp trôi dạt vào hoang đảo.
Anh ta cố gắng làm cô tỉnh lại và hỏi:

– Cô có giữ lại được thứ gì không?
– Cô gái trả lời: Không, chỉ còn một thứ mà đàn ông các anh ai cũng muốn.

Chàng trai kêu lên sung sướng:
– Trời ơi! Cô mang theo bia à?

VietBF@sưu tập
0 Replies | 160 Views | 4 Days Ago - by troopy
Thận chi chít sỏi chỉ vì uống 1 thứ để "tăng cường miễn dịch" trong suốt 6 tháng New Tab ↗
 
Người phụ nữ không thể ngờ thói quen trong suốt 6 tháng vừa qua đã khiến thận của bà phải trả giá.

Tờ China Times đưa tin về một người phụ nữ lớn tuổi vì muốn tăng cường miễn dịch, tránh bị cảm nên mỗi ngày đều pha 2 viên vitamin C sủi liều cao vào nước để uống. Thói quen này kéo dài suốt nửa năm, cho đến khi bà bất ngờ bị đau thắt lưng dữ dội, gần như không thể đứng thẳng và phải đi cấp cứu. Kết quả kiểm tra cho thấy thận người phụ nữ này “chi chít” sỏi. Bác sĩ ví thận của bà như một “mỏ đá”.

Chuyên gia dinh dưỡng Chiu Shih-hsin (Đài Loan, Trung Quốc) cảnh báo rằng việc bổ sung vitamin C quá liều trong thời gian dài, đặc biệt là dùng viên sủi liều cao thay nước uống, có thể làm tăng nguy cơ hình thành sỏi canxi oxalat trong thận.


Sỏi thận (Ảnh minh họa).

Uống vitamin C quá liều có thể hình thành sỏi thận
Chuyên gia dinh dưỡng Chiu Shih-hsin cho biết vitamin C nếu được bổ sung với lượng phù hợp thực sự có thể hỗ trợ cơ thể chống oxy hóa. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở việc nhiều người xem vitamin C như một loại “bảo bối” để tăng cường miễn dịch và sử dụng vượt xa nhu cầu thông thường.

Vị chuyên gia dinh dưỡng nhấn mạnh, nếu mỗi ngày nạp vào cơ thể 2.000mg, thậm chí 3.000mg vitamin C liều cao, cơ thể sẽ khó hấp thu hết. Phần vitamin C dư thừa sau khi đi qua quá trình chuyển hóa ở gan và thận có thể chuyển thành một lượng lớn axit oxalic.

Khi axit oxalic đi vào nước tiểu và gặp canxi, chúng có thể hình thành các tinh thể canxi oxalat rất cứng. Đây cũng là một trong những thành phần thường gặp của sỏi thận. Chuyên gia dinh dưỡng Chiu Shih-hsin ví von, thói quen uống vitamin C liều cao kéo dài chẳng khác nào âm thầm biến thận thành một “mỏ đá”.

Điều đáng nói là nhiều người dùng viên vitamin C dạng sủi với tâm lý khá đơn giản: thấy cơ thể mệt, sợ cảm, muốn tăng miễn dịch thì pha một viên; khát nước cũng pha thêm một viên để uống. Chính cách dùng tùy tiện này khiến lượng vitamin C nạp vào có thể vượt mức cần thiết mà người dùng không nhận ra.

Không chỉ dừng lại ở nguy cơ tạo sỏi, chuyên gia dinh dưỡng Chiu Shih-hsin còn nhấn mạnh một điểm dễ bị bỏ qua đó là viên C sủi thường được thêm natri bicarbonat để tạo phản ứng sủi bọt khi hòa tan trong nước.

Điều này có nghĩa là khi uống quá nhiều viên vitamin C sủi, người dùng không chỉ nạp dư thừa vitamin C mà còn đưa vào cơ thể một lượng natri đáng kể. Với những người có huyết áp cao, hoặc chức năng thận đã bắt đầu suy giảm, thói quen này có thể làm tăng nguy cơ phù nề, khiến huyết áp âm thầm mất kiểm soát và làm tăng gánh nặng cho hệ tim mạch.

Đây cũng là lý do các loại thực phẩm bổ sung, dù phổ biến và dễ mua, vẫn cần được sử dụng đúng cách. Việc dùng đều đặn trong thời gian dài, dùng liều cao hoặc dùng thay nước uống hằng ngày đều có thể tiềm ẩn rủi ro, nhất là với người lớn tuổi, người có bệnh nền về thận, huyết áp hoặc tim mạch.

Theo chuyên gia Chiu Shih-hsin, nếu muốn bổ sung vitamin C, lựa chọn tốt hơn là quay về với thực phẩm tự nhiên. Ông gợi ý mỗi ngày có thể ăn nửa quả ổi hoặc một quả kiwi vàng. Các loại trái cây này không chỉ cung cấp vitamin C với khả năng hấp thu tốt mà còn đi kèm chất xơ và các hợp chất thực vật. Đây mới là “sự kết hợp vàng” giúp hỗ trợ hệ miễn dịch một cách tự nhiên hơn.

Trong trường hợp vẫn muốn dùng thực phẩm bổ sung vitamin C, chuyên gia khuyến nghị nên chọn liều thấp và chia nhỏ thời điểm sử dụng. Người dùng cũng nên ưu tiên dạng viên nén hoặc viên nang uống thông thường thay vì lạm dụng viên sủi.

Đặc biệt, trong thời gian bổ sung vitamin C, cần uống đủ khoảng 2 lít nước lọc mỗi ngày để hỗ trợ cơ thể đào thải lượng oxalat dư thừa. Với người có tiền sử sỏi thận, bệnh thận, huyết áp cao hoặc đang điều trị bệnh, việc dùng vitamin C liều cao càng không nên tự ý thực hiện.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 160 Views | 4 Days Ago - by therealrtz
TỔNG THỐNG TRUMP AN TOÀN SAU VỤ NỔ SÚNG Ở TIỆC NHÀ TRẮNG , NGHI PHẠM ĐÃ BỊ BẮT New Tab ↗
 


TỔNG THỐNG TRUMP AN TOÀN SAU VỤ NỔ SÚNG Ở TIỆC NHÀ TRẮNG , NGHI PHẠM ĐÃ BỊ BẮT



https://www.youtube.com/watch?v=N57ipVWN3yk







**********
1 Reply | 160 Views | 4 Days Ago - by hoathienly19
BẢN GIAO ƯỚC CỦA LÒNG TRẮC ẨN New Tab ↗
 

Một buổi tối bình thường. Xám xịt và mang hơi thở của tháng Mười một.
Anton bước vào khoang đệm của chuyến tàu điện ngoại ô. Ngoài cửa sổ, những ánh đèn từ sân ga và cột đèn đường lướt qua. Ông đang về nhà. Như mọi khi. Một mình.
Con gái đã không gọi cho ông ba tuần. Hay bốn tuần rồi cũng nên.
Một giây trước khi cánh cửa đóng lại với tiếng xì quen thuộc, một bóng đen xù xì lao vụt vào toa tàu với mục đích rõ ràng. Một con chó. Một con chó lai bình thường – bẩn thỉu, xơ xác, với một bên tai bị rách và vẻ ngoài của một sinh vật đã từ lâu chẳng còn tha thiết gì với cuộc đời.
Mọi người trong toa nhìn nhau. Ai đó co chân lên. Một người phụ nữ với mấy túi đồ lỉnh kỉnh phô trương dịch ra xa.
Con chó chẳng mảy may để ý đến ai.
Nó đi dọc toa tàu, chậm rãi, thản nhiên, rồi dừng lại cạnh Anton. Nó ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào ông bằng đôi mắt sẫm màu nghiêm nghị.
"Mày muốn gì?"
Anton quay mặt ra cửa sổ. Con chó không đi chỗ khác.
Họ cứ thế đi trong im lặng cho đến tận ga dừng của Anton. Cửa mở. Ông bước xuống.
Và, thật lạ lùng – con chó cũng theo sau.
Anton dừng lại trên sân ga, nhìn nó. Con chó cũng ngồi xuống nhìn lại.
– Đi về nơi mày đã đến đi, – Anton nói.
Rồi ông bước đi. Thật nhanh, không ngoảnh lại.
Nhưng con chó không rời nửa bước.
Anton rảo bước nhanh hơn. Ông rẽ từ sân ga vào con đường nhỏ băng qua công viên – nơi những cột đèn cái sáng cái tắt và phải đi bằng trí nhớ. Ông thuộc lòng con đường này. Hai mươi năm qua ông chỉ đi duy nhất một lộ trình.
Đột nhiên, ông quay lại.
– Thôi. Dừng lại. Đứng yên đây – và đừng có đi theo tao nữa. Hiểu chưa?
Con chó ngồi xuống. Nó nhìn ông, đầu hơi nghiêng sang một bên.
Anton đi tiếp.
Được mười bước, ông lại nghe thấy tiếng móng vuốt gõ lạch cạch trên mặt đường nhựa.
Ông thử cách khác. Ông dừng lại, xoay người, bước một bước mạnh bạo về phía nó – đột ngột và vỗ tay thật to:
– Đi đi! Về nhà đi! Cút!
Con chó nhảy lùi lại một mét. Nó khựng lại, rồi lại ngồi xuống và nhìn chằm chằm. Nó chỉ đơn giản là đợi cho người đàn ông trưởng thành này kết thúc màn kịch của mình.
Anton cảm thấy trong ngực dấy lên một thứ gì đó giống như sự tức giận. Hoặc sự bối rối. Hoặc điều gì đó khác mà ông chưa có từ ngữ nào để diễn tả.
– Rốt cuộc mày là của ai?
Con chó im lặng. Chuyện đó là hiển nhiên.
Còn hai dãy nhà nữa là đến nhà. Anton vừa đi vừa nghĩ rằng nếu không nhìn lại phía sau – thì coi như chẳng có ai ở đó cả.
Ở cổng chung cư, bà Nina Vasilyevna tầng một đang ngồi đó. Bà luôn ngồi đây vào buổi tối, với chiếc túi kẻ sọc bất di bất dịch đặt trên đầu gối, trông như thể bà vừa mới về hoặc chuẩn bị đi đâu đó. Anton chưa bao giờ hiểu được là vế nào.
Bà nhìn thấy con chó, và gương mặt bà lập tức hiện lên vẻ biểu cảm đặc biệt của những người tin rằng họ hiểu thấu mọi chuyện.
– Anh mới nuôi chó à?
– Không ạ, – Anton đáp.
– Nhưng nó cứ đi theo anh kìa.
– Tôi biết là nó đi theo tôi.
– Là nó đã chọn anh đấy, – bà nói với tông giọng của một người đang khép lại vấn đề.
Anton không đáp. Ông rút chìa khóa. Con chó ngồi xuống trước cửa.
– Đừng có bày đặt, – Anton nói, không rõ là nói với bà Nina hay với con chó.
Cánh cửa đóng sập lại.
Trong căn hộ tĩnh lặng. Như mọi buổi tối trong suốt nhiều năm qua.
Anton hâm lại bát canh. Ông nhìn ra cửa sổ. Rồi nhìn thêm lần nữa. Rồi ông chợt nhận ra mình đang ngóng đợi điều gì đó.
"Mày nhìn cái gì? Mày sẽ thấy gì ở đó?"
Trống rỗng.
Ừ, thì cũng đúng thôi.
Ông đóng cửa, nằm lên sofa và bật tivi. Một bộ phim nào đó đang chiếu. Anton nhìn vào màn hình nhưng chẳng thấy gì cả – tâm trí ông cứ lạc đi đâu đó, giống như mọi khi trong những tuần gần đây. Ông nghĩ về con gái. Về cuộc trò chuyện đã kết thúc trong im lặng. Con bé đã nói: "Bố à, lúc nào bố cũng ở một nơi nào đó không có ở đây." Lúc ấy ông định cãi lại. Nhưng rồi ông đã không làm thế.
Bộ phim kết thúc. Ông thậm chí còn không nhận ra.
Anton nằm nhìn lên trần nhà.
Và đúng lúc đó, từ phía dưới, một âm thanh khẽ khàng vang lên.
Tiếng rên rỉ nhỏ, kéo dài. Thứ âm thanh mà người ta chẳng hề muốn nghe thấy.
Anton nhắm mắt lại.
Âm thanh đó không dứt. Nó đơn giản là một sự thật: "Tôi ở đây, tôi chẳng đi đâu cả, tôi đang đợi."
Anton nằm thêm mười lăm phút nữa. Hoặc hai mươi phút. Rồi ông đứng dậy.
Ông đi xuống cầu thang, đến cửa chung cư.
Mở cửa.
Con chó đang ngồi ở một góc – đúng nơi ông đã để lại nó ban tối. Nó ngẩng đầu lên.
– Một đêm thôi nhé, – Anton nói. – Chỉ một đêm thôi.
Con chó bước vào trong.
Nó đi vào phòng, thản nhiên đánh hơi góc sofa, rồi nằm xuống sàn và duỗi dài bốn chân. Một phút sau nó đã ngủ. Hoặc vờ như vậy. Anton không chắc.
Ông đứng giữa phòng nhìn sinh vật xù xì này – thứ từ hư không hiện ra, chọn ông giữa cả một toa tàu đầy người và giờ đang nằm trên sàn nhà ông với cái vẻ như thể nó đã luôn sống ở đây vậy.
Anton tắt đèn và đi ngủ.
Trong bóng tối, người ta có thể nghe thấy tiếng thở đều đặn, bình yên.
Sáng hôm sau, ông xem kỹ chiếc vòng cổ.
Nó đã cũ – lớp da nứt nẻ, xỉn màu, một chiếc đinh tán bị rơi mất. Rõ ràng không phải đồ mới từ hôm qua. Anton ngồi xổm xuống, xoay xoay nó. Ở mặt trong – có ai đó đã dùng đinh hoặc vật nhọn khắc lên một số điện thoại. Bảy chữ số, không có mã vùng. Kiểu định dạng cũ.
Ông đứng thẳng dậy. Đứng lặng một hồi.
Ông bật ấm đun nước. Lấy bánh mì. Đổ nước vào bát – con chó uống rất lâu, thèm thuồng, làm nước bắn tung tóe ra sàn. Anton nhìn và nghĩ rằng lát nữa sẽ phải lau sạch cái bát này.
Sau khi uống tách trà thứ hai, cuối cùng ông cũng bấm số.
Những hồi chuông dài. Anton định bỏ điện thoại xuống thì đầu dây bên kia nhấc máy.
– Alo, – một giọng nữ.
– Chào chị. Tôi gọi về con chó. Tôi tìm thấy một con chó, trên vòng cổ có số này.
Một quãng lặng. Thật dài.
– Đó là số của anh trai tôi, – người phụ nữ nói.
– Chị có thể đến nhận chó không? Hoặc cho tôi địa chỉ, tôi mang đến.
Lại một quãng lặng nữa. Anton cảm nhận được điều gì đó – không phải sự ngập ngừng. Mà là một điều gì khác.
– Anh trai tôi mất rồi, – chị nói. – Vào tháng Tám. Vì đau tim.
Anton im lặng.
– Con chó sống với anh ấy. Chúng tôi đến dọn dẹp căn hộ – nó ở đó. Và rồi... – chị im lặng một giây. – Chúng tôi đã thả nó đi. Chúng tôi không thể nhận nó. Trẻ con, dị ứng, nhà thì chật. Thả nó đi, thế thôi.
Thả nó đi.
– Tôi hiểu rồi, – Anton nói.
– Xin anh đừng bỏ rơi nó, – đột nhiên chị nói – thật nhanh, như thể sợ không kịp. – Nó ngoan lắm. Trầm tính. Anh tôi gọi nó là Graf (Bá tước), mặc dù nhìn nó chẳng khác gì chó hoang. Nhưng nó tốt lắm. Đừng bỏ nó.
– Tôi sẽ suy nghĩ, – Anton nói.
Ông đặt điện thoại xuống bàn và nhìn nó hồi lâu.
Chú chó Graf đang nằm cạnh lò sưởi và thiu thiu ngủ.
Thả nó đi.
Anton ngồi xuống ghế.
Và đột nhiên ông nhớ đến Katya (con gái ông).
Không phải hình dáng của con bé bây giờ. Mà là khi nó mới bảy tuổi, đứng trước cửa phòng làm việc của ông và chờ đợi. Ông làm việc. Con bé chờ – kiên nhẫn, lặng lẽ, rất lâu. Rồi nó đi ra. Khi ấy ông thậm chí còn chẳng ngẩng đầu lên.
Đã bao nhiêu lần con bé đứng chờ như thế?
Ông chưa bao giờ đếm. Chưa bao giờ nghĩ về điều đó. Ông luôn tự bảo mình – công việc, không có thời gian, để sau. Cái "để sau" ấy kéo dài tận hai mươi năm và biến thành ba tuần im lặng. Hoặc bốn tuần.
"Lúc nào bố cũng ở một nơi nào đó không có ở đây."
Graf ngẩng đầu lên. Nó nhìn Anton chăm chú. Rồi nó đứng dậy, tiến lại gần và dụi mũi vào tay ông. Một chiếc mũi lạnh, một cái mõm ấm áp.
Anton không rụt tay lại.
Ông ngồi đó và nghĩ về việc con người ta có thể dễ dàng đẩy một kẻ đã chọn mình ra khỏi cửa như thế nào. Không phải vì ác ý, chỉ là vì sự bất tiện. Vì dị ứng, vì nhà chật, vì trẻ con. Vì – nó không khớp với cuộc sống hiện tại. Vì bạn đã xây dựng cuộc đời mình không có những mối ràng buộc dư thừa, không có sự gắn bó, không có ai chờ đợi bạn nơi cửa nhà.
Nhưng nó đã chờ.
Và Katya cũng đã chờ. Một thời nào đó. Có lẽ con bé vẫn đang chờ, không phải chờ cuộc gọi của ông, không. Chỉ là chờ ông dù chỉ một lần thật sự hiện diện ở đây, chứ không phải ở một góc nào đó bên lề cuộc đời của chính mình.
Anton ngồi đó, Graf đứng bên cạnh, và trong căn hộ vẫn tĩnh lặng – nhưng theo một cách khác hẳn hôm qua. Không còn trống rỗng nữa.
– Graf, – ông gọi thành tiếng.
Con chó vểnh tai lên.
– Graf, – Anton lặp lại. – Cái tên oách thật đấy.
Graf ngồi xuống. Nó nhìn ông với vẻ đầy tự trọng.
Anton mỉm cười.
Ông ngồi bên cửa sổ rất lâu.
Ngoài kính, cơn mưa nhỏ đang rơi. Những giọt nước thưa thớt đập vào bệ cửa. Sân chung cư vắng vẻ, chỉ có chiếc xe nôi trẻ em của nhà hàng xóm ai đó quên cất đang bị ướt.
Anton cầm điện thoại lên. Mở ra. Tìm số của Katya.
Ông nhìn vào màn hình hồi lâu.
Sáng hôm đó ông không gọi điện ngay.
Ông cất điện thoại. Đứng dậy. Mặc áo khoác vào.
– Đi nào, – ông nói với Graf.
Graf bật dậy ngay lập tức – như thể nó đã chờ đợi từ đó trong suốt cả cuộc đời mình.
Họ đi xuyên qua công viên. Graf luôn đi bên cạnh, không vượt lên trước, cũng không rớt lại sau, mà chính xác là đi song hành. Như thể lẽ ra phải như vậy. Anton vừa đi vừa nghĩ rằng đã bao nhiêu năm rồi ông mới đi dạo thế này, không mục đích, không lộ trình. Trước đây luôn có một lộ trình nào đó. Những công việc.
Còn bây giờ – chỉ là một buổi sáng. Những chiếc ghế băng ướt át. Mùi lá mục. Đâu đó xa xa có tiếng chó sủa, và tiếng đáp lại.
Graf dừng lại bên một vũng nước. Nó nhìn vào đó rất lâu với vẻ mặt của một triết gia.
– Sao hả? – Anton hỏi.
Graf đi vòng qua vũng nước. Anton theo sau.
Ở lối ra khỏi công viên, họ gặp một người đàn ông dắt con chó lùn (Dachshund). Con chó nhỏ lập tức lao về phía Graf – sủa váng lên, lăng xăng, chạy vòng quanh. Graf nhìn nó từ trên cao xuống với vẻ bình thản vương giả.
– Chó của anh à? – người đàn ông hỏi.
Anton há miệng định nói, rồi đột nhiên nhận ra mình không biết trả lời sao. Bảo "Không" – thì đã là nói dối. Bảo "Chưa biết" – thì thật nực cười.
– Chó của tôi, – ông nói.
Câu trả lời thốt ra thật tự nhiên.
Họ về nhà sau một giờ đồng hồ. Graf nằm cạnh lò sưởi, thở phào một hơi dài mãn nguyện và nhắm mắt lại. Anton ngồi vào bàn với chiếc điện thoại trong tay.
Lần này ông không suy nghĩ lâu nữa.
Hồi chuông thứ nhất. Thứ hai.
– Bố ạ? – Giọng Katya ngạc nhiên, dè dặt. Như tiếng của một người không mong đợi, nhưng ở sâu thẳm lại đang chờ mong.
– Ừ, bố đây. – Anton im lặng một giây. – Bố chỉ muốn nghe giọng con thôi.
Cô không trả lời ngay. Ông nghe thấy tiếng thở của con và không thúc giục.
– Thế... bố dạo này thế nào? – cô hỏi.
– Bố mới nuôi một con chó, – Anton nói.
Một quãng lặng. Và rồi là tiếng cười. Một điệu cười thực sự, bất ngờ và ấm áp.
– Bố á?!
– Ừ, bố.
– Nó tên là gì hả bố?
– Là Graf.
Con gái lại cười vang. Và đột nhiên, ông cũng cười. Một nụ cười khẽ, có chút ngượng nghịu, như thể ông đã lỡ quên mất cách cười từ lâu lắm rồi.
Cuộc trò chuyện không kết thúc sau một phút. Họ đã nói chuyện với nhau hơn một giờ đồng hồ.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 160 Views | 4 Days Ago - by troopy
PHONE không bao giờ bấm nữa New Tab ↗
 

Mùa thu ở California… lạnh.
Nhưng cái lạnh thật sự… không nằm ngoài trời.
Nó nằm trong những câu nói vô tình.
Ông Nam ngồi trước cái điện thoại mới.
Màn hình sáng. Nhưng mắt ông… mờ. Ông đưa tay chạm nhẹ, như chạm vào một thế giới mà mình không thuộc về.
– “Bố nhớ tập dùng nha…” – giọng con gái từ Georgia còn vang đâu đó.
Ông gật đầu. Nhưng khi cuộc gọi tắt… Căn nhà lại rộng ra.
Rộng đến mức… một người già ngồi trong đó thấy mình nhỏ lại.
Ting… ting… ting…
Tiếng chuông bật lên. Ông giật mình.
– Hải ơi… ông gọi nhỏ, bố… tắt không được…
– Bố nhấn nút bên hông đi. Hải nói, mắt không rời màn hình.
– Ừ… ừ… bố nhớ…
Ông quay đi. Chậm. Như sợ… làm phiền thêm.
Năm phút sau.
– Hải à… cái hình em út gửi… bố tìm hoài không thấy…
Một khoảng lặng. Rồi! Thở dài.
– Bố ơi… con đang làm. Bố tự coi đi.
Không lớn.
Nhưng đủ… để một người cha không dám hỏi nữa.
Ông đứng đó.
Một giây.
Hai giây. Rồi cười.
Một nụ cười… tập làm cho người khác yên tâm.
– Ừ… bố tự coi… Ông quay lưng. Không ai thấy… tay ông run hơn lúc nãy.
——
Đêm đó Căn nhà ngủ.
Chỉ có một người già… không ngủ. Ông mở điện thoại. Viết.
Xóa. Viết lại. Cuối cùng, ông gửi:
“Bố xin lỗi, vì sáng nay làm phiền con. Từ nay bố không hỏi nữa.”
Rồi ông đặt điện thoại xuống. Nhưng không buông. Ông giữ nó trong tay… rất lâu.
Như giữ một thứ gì đó…đang tuột khỏi đời mình.
——-
Những ngày sau. Ông không hỏi nữa. Không phải vì ông biết. Mà vì ông học cách im lặng. Ông tập sống… nhẹ như không khí. Đi đứng nhẹ. Nói nhỏ. Ăn ít. Cười vừa đủ.
Có hôm, ông đứng trước điện thoại… gần mười phút.
Tên con gái hiện trên màn hình. Ngón tay ông chạm vào.
Dừng lại. Rút về. Ông thì thầm:
– “Thôi… để tụi nó rảnh…”
Không ai nghe.
Chỉ có chính ông… nghe mình bị bỏ lại.

Điều không ai biết
Đêm nào ông cũng mở lại danh bạ phone… Không phải để gọi. Mà để nhìn tên con.
Như một cách… nhắc mình rằng:
“Mình vẫn còn có con…”

Buổi sáng Hải xuống bếp.
Bánh mì nướng sẵn. Cà phê nóng. Y như mọi ngày.
Nhưng hôm nay… có cái gì đó sai sai?
Chiếc điện thoại nằm im. Không dấu vân tay. Không dấu chạm. Như chưa từng có ai… muốn dùng nó.
– Bố… sao không dùng nữa? Hải hỏi.
Ông quay lại. Cười. Nhẹ.
– Bố… không biết xài!
Một câu nói.
Nhưng là của cả một Trời nỗi buồn.
– Bố… ngồi xuống với con.
– Gì vậy con?
Hải nắm tay bố.
Lần đầu tiên… sau rất lâu.
– Con xin lỗi.
Ông giật mình.
– Không… con không có lỗi…
– Không! – Hải nghẹn…Bố đừng hiểu cho con nữa… Con không xứng. Còn sai rồi…
Im lặng.
Hải nói tiếp:
– Hồi nhỏ… con hỏi bố cả ngàn câu.
– Ừ…
– Có bao giờ bố nói “tự mà tìm” không?
Ông không trả lời.
Vì câu trả lời… nằm trong lòng cả hai.
Hải mở điện thoại.
– Bố nhìn nè… con làm hết rồi. Chữ to, gọi nhanh…
Ông lắc đầu.
– Thôi con… bố già rồi…
– Già… nên mới cần con chứ!
Nước mắt Hải rơi…
– Con giỏi ngoài đời… mà dở làm con…Bố ơi!
Ông Nam nhìn con. Mắt ông đỏ. Nhưng ông vẫn cố cười.
– Bố không buồn đâu…
Hải siết tay ông:
– Nhưng con buồn. Con sợ… một ngày bố không hỏi nữa… là vì bố không còn ở đây để hỏi…

…… Hải đặt tay bố lên màn hình.
– Bấm đi bố.
– Bố… sợ…
– Có con ở đây.
Ông bấm.
Chuông reo. Bên kia vang lên:
– “Alo?! Bố đó hả???”
Giọng con gái vỡ òa.
Ông Nam cười. Nước mắt rơi.
Ông nói, giọng run:
– Ừ… bố đây…
Một câu đơn giản. Nhưng là…
cả một hành trình quay lại làm cha.

Nhưng…
Không phải ai cũng có buổi sáng đó.
Không phải ai cũng kịp nói “xin lỗi”.
Có những người… chỉ khi dọn phòng… mới thấy chiếc điện thoại cũ… vẫn còn lưu:
“Con trai”
“Con gái”
Chưa từng gọi.
Lần cuối.

Nếu hôm nay…
bố mẹ bạn hỏi lại một câu mà họ đã hỏi ba lần…
Xin đừng thở dài. Vì có thể…
họ không hỏi vì không nhớ.
Mà vì… họ muốn nghe giọng bạn thêm một lần nữa.
Và nếu một ngày…
điện thoại không còn rung lên với tên “Bố”…
“Má”…
Bạn sẽ hiểu. Cái khó không phải là dạy họ dùng điện thoại. Mà là…
không bao giờ còn cơ hội để dạy nữa.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 160 Views | 3 Days Ago - by troopy
Những lưu ý khi đi du lịch mùa nắng nóng New Tab ↗
 
Giữa lúc nắng cháy da cháy thịt, nếu chúng ta thấy một người đang đi chơi, đang làm lao động hay người xe ôm ngoài đường mà bỗng dưng mặt đỏ gay, da nóng hổi rồi ngã quỵ xuống thì đó chính là "trúng nắng", y khoa gọi là sốc nhiệt.

"Trúng nắng" nguy hiểm y như trúng gió hay trúng thực, thậm chí còn ngặt nghèo hơn vì tính mạng nạn nhân lúc đó chỉ còn tính bằng phút bằng giây. Làm mát tức thì, cấp cứu người trúng nắng ra sao?

Tại sao phải hạ ngay 1oC "sinh tử"?
Khi bị trúng nắng, thân nhiệt có thể vọt lên tới 41oC, mức này cơ thể mình giống như quả trứng đang bị luộc trên bếp. Các tế bào não, gan, thận bắt đầu bị "chín", đông đặc lại và hư hại vĩnh viễn nếu không được "giải cứu" ngay.

Y học đã chứng minh rất rõ rằng nếu mình hạ nhiệt được cho nạn nhân trong 15 phút đầu, tỉ lệ cứu sống gần như 100%.

Nhưng nếu chậm trễ quá một tiếng, hy vọng sống sót chỉ còn chưa tới 10%. Chỉ cần quyết liệt hạ được 1oC, từ 41 xuống còn 40oC trong vòng 7-10 phút đầu tiên, chúng ta đã giúp bộ não thoát khỏi cảnh bị "nấu chín", ngăn chặn suy đa tạng và mở ra cánh cửa sống cho người bệnh.

Có ba quy tắc vàng làm mát trước chuyển viện có khác cứu người bị đột quỵ. Nhiều khi thấy người thân ngất xỉu, mọi người hay quýnh quáng bế lên xe chở đi ngay, đây là việc làm không đúng khoa học khi người bệnh bị sốc nhiệt.

Việc tiếp tục phơi nắng trên đường đi cấp cứu giữa trưa chỉ làm cơ thể nóng thêm. Giống như khi chữa lửa, phải dập lửa tại chỗ trước rồi mới vào nhà đem đồ đạc ra.

1. Cần đưa ngay nạn nhân vào chỗ mát, nới lỏng quần áo cho thoáng. Nhờ ai đó gọi ngay 115.

2. Giội nước và quạt gió (hạ nhiệt bên ngoài) bằng cách lấy nước mát giội hoặc lau khắp người, đồng thời dùng quạt tay hoặc quạt điện thổi thật mạnh liên tục. Nước bay hơi trên da sẽ lấy đi cái nóng cực nhanh. Đừng sợ nước lạnh gây viêm phổi, đột quỵ vì lúc này cái nóng bên trong mới là thứ giết người nhanh nhất.

3. Chườm đá chỗ hiểm (hạ nhiệt bên trong): dùng đá lạnh bọc khăn áp chặt vào hai bên cổ, hai nách và hai bẹn. Đây là nơi có mạch máu lớn, đá lạnh sẽ làm mát dòng máu đang chảy, đưa hơi lạnh trực tiếp vào giải cứu tim và não. Đừng sợ nước đá làm co mạch vì mình chỉ áp nước đá vào những mạch máu lớn mà thôi.

Theo dõi sát, nếu còn tỉnh thì cho uống từng ngụm nước nhỏ. Nếu nạn nhân đã lơ mơ, tuyệt đối không cho uống nước để tránh sặc vào phổi gây tắt thở.

Các cách giữ mình giữa mùa nắng gắt
Để không phải rơi vào cảnh cấp cứu ngặt nghèo, không có gì khó, bà con mình thực hiện uống nước "đúng và đủ". Nước chính là "nguyên liệu" để cơ thể đổ mồ hôi làm mát. Đừng đợi khát mới uống, vì lúc thấy khát là mình đã mất nước nhiều rồi.

Cứ 20-30 phút nên uống vài ngụm nước. Tốt nhất là nước pha chút muối, nước chanh đường hoặc nước dừa xiêm mình sẵn có. Nhớ né rượu, bia hay cà phê đậm đặc vì mấy thứ này làm mình đi tiểu nhiều, mất nước lẹ lắm.

Ăn mặc sao cho mát. Nên chọn đồ màu sáng như trắng, vàng nhạt để phản xạ bớt ánh nắng. Quần áo nên chọn vải cotton, vải lanh rộng rãi cho dễ thấm mồ hôi. Đặc biệt người đi chơi nên mặt đồ dễ thấm mồ hôi, người làm đồng nên có cái nón rộng vành, dùng thêm cái khăn thấm nước quấn quanh cổ để làm mát mạch máu lên não.

Sắp xếp giờ giấc phải ra nắng khoa học. Nếu được, né khung giờ nắng gắt từ 11h tới 16h. Đây là lúc nắng độc nhất. Cứ mỗi giờ làm việc nắng gắt, mình nên ghé vô bóng râm nghỉ 10-15 phút cho cơ thể kịp hồi phục.

Chế độ ăn và thích nghi nhiệt độ. Mùa này nên ăn nhẹ bụng, nhiều rau xanh, trái cây mát như dưa hấu, cam quýt. Đừng ăn quá nhiều dầu mỡ làm người thêm nặng nề, sinh nhiệt. Một điều quan trọng nữa là đừng ra nắng đột ngột khi vừa ở trong phòng máy lạnh hay chỗ quá mát.

Lắng nghe cơ thể của mình
Nếu thấy nhức đầu nhẹ, chóng mặt, buồn nôn hay tự nhiên chuột rút bắp chân, da khô rang nóng rát... là cơ thể đang "báo động" muốn sốc nhiệt khi đang ở ngoài nắng. Cần vô chỗ mát nghỉ ngơi ngay lập tức.
0 Replies | 160 Views | 2 Days Ago - by sunshine1104
"Sóng Gió" Vùng Vịnh Đã Yên: San Francisco Và Oakland Khép Lại Cuộc Chiến Tên Gọi Của Hai Sân Bay New Tab ↗
 
"Bán anh em xa, mua láng giềng gần". Thế nhưng, giữa hai thành phố hàng xóm San Francisco và Oakland tại vùng Vịnh (California), mối quan hệ này đã trải qua hai năm đầy "sóng gió" chỉ vì cái tên sân bay. Câu chuyện tưởng chừng như đơn giản này đã tiêu tốn không ít giấy mực của báo giới và cuối cùng cũng đi đến hồi kết vào ngày thứ Ba vừa qua bằng một bản thỏa thuận đầy tính thỏa hiệp.

Cuộc Chiến Thương Hiệu: Khi "Kẻ Yếu" Muốn Đổi Vận

Mọi chuyện bắt đầu từ năm 2024, khi chính quyền thành phố Oakland – một thành phố cảng đa dạng nhưng thường bị coi là "chiếu dưới" so với người hàng xóm San Francisco giàu có – quyết định đổi tên sân bay của mình thành "San Francisco-Oakland Bay Airport". Mục đích của họ rất rõ ràng: giúp du khách quốc tế dễ dàng định vị vị trí của thành phố trên bản đồ vùng Vịnh. Tuy nhiên, "Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng", hành động này ngay lập tức vấp phải sự phản ứng dữ dội từ San Francisco. Các quan chức nơi đây đã đệ đơn kiện với lý do Oakland vi phạm bản quyền thương hiệu, lo sợ sự nhầm lẫn tai hại cho hành khách.

Thỏa Thuận "Nhượng Bộ" Và Những Quy Định Khắt Khe

Sau hai năm đối đầu gay gắt tại tòa án, cuối cùng hai bên đã tìm được tiếng nói chung. Theo thỏa thuận mới nhất, sân bay của Oakland sẽ chính thức mang tên "Oakland San Francisco Bay Airport". Tuy nhiên, để nhận được cái gật đầu từ San Francisco, Oakland phải chấp nhận những điều kiện "ngặt nghèo" mang tính kỹ thuật. Họ bị cấm tuyệt đối việc làm nổi bật hai chữ "San Francisco" dưới bất kỳ hình thức nào, dù là in đậm, đổi màu sắc, phóng to phông chữ hay dùng các hiệu ứng highlight. San Francisco muốn đảm bảo rằng du khách khi nhìn vào sẽ thấy chữ "Oakland" đầu tiên, tránh tình trạng "Treo đầu dê, bán thịt chó".

Nỗi Khổ Của Du Khách Và Lý Lẽ Của "Người Trong Cuộc"

"Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau". Oakland lập luận rằng việc thêm tên vùng Vịnh San Francisco vào là điều cần thiết vì thực tế sân bay nằm ngay bên bờ vịnh, chỉ cách San Francisco khoảng 30 dặm lái xe. Nhiều du khách nước ngoài không rành đường xá thường đáp xuống sân bay San Francisco (SFO) dù điểm đến cuối cùng của họ gần sân bay Oakland hơn nhiều. Việc đổi tên giúp họ có cái nhìn trực quan hơn về địa điểm hạ cánh. Dù tên gọi thay đổi, nhưng mã sân bay quốc tế OAK vẫn sẽ được giữ nguyên để không gây xáo trộn hệ thống đặt vé toàn cầu.

Kết Thúc Có Hậu: Hòa Bình Để Cùng Phát Triển

Một điểm đáng chú ý trong bản thỏa thuận là Oakland buộc phải bỏ từ "International" (Quốc tế) ra khỏi tên chính thức của sân bay, mặc dù nơi đây vẫn phục vụ các chuyến bay quốc tế bình thường. Đổi lại, phía San Francisco cũng đã hạ giọng và bày tỏ sự hài lòng với kết quả này. Ông Mike Nakornkhet, Giám đốc Sân bay Quốc tế San Francisco (SFO), chia sẻ rằng thỏa thuận này mang lại sự rõ ràng cho hành khách để họ có thể đưa ra quyết định sáng suốt hơn. Điểm thú vị là không bên nào thừa nhận sai phạm và cũng không có bất kỳ khoản tiền bồi thường nào được chi trả. Đúng là "Dĩ hòa vi quý", cả hai thành phố giờ đây có thể tập trung vào việc phục vụ hành khách thay vì mải mê tranh cãi tại tòa án.

Sân bay SFO dù nằm ở phía Nam thành phố nhưng vẫn thuộc sở hữu của San Francisco, trong khi Oakland giờ đây đã bảo vệ được quyền giữ lại cái tên gắn liền với vị trí địa lý đắc địa của mình. Hy vọng rằng sau cuộc chiến này, bầu trời vùng Vịnh sẽ thực sự quang đãng cho những chuyến bay kết nối giữa hai bờ đại dương.
0 Replies | 160 Views | 1 Day Ago - by Gibbs
Cô gái nghèo dắt con lên thành phố tìm cha, 2 mẹ con bị anh ta chối bỏ tàn nhẫn và cái kết khiến ai cũng nghẹn… New Tab ↗
 
Chiếc xe khách dừng lại bên bến xe ồn ào. Dưới ánh nắng đầu hè gắt gao, một người phụ nữ trẻ bế theo đứa bé chừng ba tuổi bước xuống. Trên tay cô chỉ là một chiếc túi vải bạc màu, bên trong là vài bộ quần áo và một tờ giấy địa chỉ được viết cẩn thận.
Cô tên là Hương. Cô từng là cô gái quê thật thà, sống trong một ngôi làng nhỏ giữa miền Trung đầy nắng gió. Bốn năm trước, cô đem lòng yêu một người đàn ông lên làng làm dự án. Anh tên Khánh – hào hoa, lịch thiệp và từng nói sẽ đưa cô về thành phố, xây dựng tổ ấm.

Nhưng khi biết cô mang thai, Khánh biến mất. Không lời nhắn. Không một cú điện thoại. Gia đình Hương thì mắng mỏ, xua đuổi. Cô ôm bụng bầu, sống nhờ tình thương của bà ngoại cho đến khi sinh con.

Nay, đứa bé đã hơn ba tuổi. Mỗi lần con hỏi: “Ba con đâu rồi hả mẹ?”, Hương chỉ biết ôm con mà nuốt nước mắt. Nhưng hôm nay, cô không muốn trốn tránh nữa. Cô muốn tìm anh ta – không phải để đòi hỏi điều gì, mà để con cô biết mặt cha mình là ai .

Hương đứng trước tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố. Nơi đó là công ty của Khánh – giờ đã là giám đốc điều hành một công ty xây dựng lớn. Cô ôm con bước vào, đôi chân run rẩy.

Tiếp tân nhìn cô bằng ánh mắt ái ngại khi nghe cô nói muốn gặp Khánh. Sau nhiều cuộc gọi, cuối cùng một người đàn ông từ văn phòng bước ra. Chính là anh – người mà cô từng tin tưởng bằng cả trái tim.

Khánh thoáng sững lại khi nhìn thấy cô. Nhưng ánh mắt anh nhanh chóng lạnh lùng: – Cô đến đây làm gì?

Hương nghẹn giọng, chỉ tay vào đứa bé đang rụt rè nép sau lưng mình: – Đây là con anh… Em không đến để làm phiền, chỉ mong anh nhìn mặt nó một lần.

Khánh bật cười, ánh mắt không một chút cảm xúc: – Cô điên rồi à? Con tôi? Cô lấy gì chứng minh? Tôi không liên quan gì đến cô hết. – Em không cần gì… chỉ cần một lời thừa nhận, để con có thể gọi anh là ba…

– Đủ rồi! – Anh ta gằn giọng, liếc mắt ra hiệu cho bảo vệ – Đưa họ ra ngoài!

Hương chưa kịp nói thêm, đã bị kéo ra khỏi sảnh. Cô ngã xuống bậc thềm, đứa bé hoảng loạn khóc òa. Người đi đường dừng lại nhìn, có người lắc đầu, có người thương cảm. Nhưng Khánh – vẫn đứng sau cửa kính tầng hai – quay lưng đi, lạnh lùng như thể chưa từng quen biết.

Hôm đó, Hương ngồi bên vỉa hè suốt chiều. Đứa trẻ ôm bụng đói ngủ gục trong lòng cô. Cô đã khóc hết nước mắt. Nhưng rồi, cô lau khô mặt, bế con đứng dậy.

Không thể gục ngã. Vì con.

Cô bắt đầu tìm việc làm. Ban đầu là rửa chén ở quán ăn nhỏ. Ban đêm, cô nhận thêm việc may gia công tại phòng trọ. Khó khăn chồng chất, nhưng mỗi lần nhìn con mỉm cười, cô lại có thêm động lực.

Ba năm trôi qua. Hương không còn là cô gái quê rụt rè năm nào. Cô đã gom góp tiền mở một tiệm bánh nhỏ. Những chiếc bánh cô làm bằng cả tấm lòng trở nên nổi tiếng nhờ sự chăm chỉ và hương vị đặc biệt. Cô dạy con lễ phép, chăm ngoan. Cậu bé không còn hỏi về cha nữa, vì với cậu, mẹ là tất cả .

Một ngày nọ, có người đàn ông trung niên sang trọng bước vào tiệm. Hương sững sờ – là Khánh. Anh nhìn quanh, rồi lúng túng khi ánh mắt họ chạm nhau.

– Tôi… nghe nói tiệm bánh ở đây ngon… – Anh nói, rồi ngập ngừng – Cậu bé… là con tôi thật sao?

Hương không trả lời. Cô chỉ nhìn anh bằng ánh mắt bình thản, không oán trách, không giận hờn – chỉ là ánh nhìn của một người mẹ đã đi qua mọi đau đớn.

Khánh cúi đầu: – Tôi… xin lỗi… Ba năm trước, tôi hèn nhát, ích kỷ. Giờ tôi đã mất tất cả – vợ bỏ, công ty rối ren… tôi mới nhận ra điều quan trọng nhất, tôi đã bỏ lỡ…

Anh nhìn cậu bé đang chơi ở góc tiệm, ánh mắt lặng đi: – Tôi không mong được tha thứ, chỉ mong… được một lần làm tròn trách nhiệm.

Hương lặng đi vài giây. Rồi cô nhẹ nhàng nói: – Con tôi không thiếu thốn. Nó có mẹ, có tình thương. Anh không cần làm gì cả… chỉ cần sau này, nếu nó hỏi về ba… đừng khiến nó tổn thương thêm một lần nào nữa.

Khánh gật đầu. Mắt anh đỏ hoe. Anh lặng lẽ ra về, để lại Hương đứng lặng phía sau.

Câu chuyện về người mẹ đơn thân nuôi con, từng bị chối bỏ giữa phố thị ồn ào, đã khiến nhiều người rơi nước mắt.

Nhưng cái kết không phải là sự hận thù, mà là nghị lực, là tình thương, và lòng bao dung của một người mẹ.

Hương không cần danh phận. Không cần người đàn ông quay lại. Điều cô cần… là con cô lớn lên trong tình yêu thương và niềm tự hào về người mẹ đã hy sinh tất cả vì mình.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 159 Views | 3 Days Ago - by PinaColada
Người phụ nữ sát hại người tình, giấu thi thể vào tủ quần áo, về nhà sát hại 3 con trai rồi tự sát: Nguyên nhân thảm án gây phẫn nộ New Tab ↗
 
iên quan đến vụ việc khiến nhiều người bàng hoàng tại Nhật Bản, cảnh sát Tokyo đã hoàn tất thủ tục truy tố sau khi chết đối với nghi phạm, đồng thời làm rõ nguyên nhân xuất phát từ mâu thuẫn tình cảm.

Một vụ án nghiêm trọng xảy ra tại khu vực Tây Tokyo vào tháng 12/2025 vừa được cơ quan chức năng làm rõ thêm nhiều tình tiết.

Theo Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo, ngày 24/4, lực lượng chức năng đã hoàn tất thủ tục truy tố sau khi chết đối với nghi phạm Nomura Yuka (36 tuổi) với các cáo buộc liên quan đến hành vi giết người và phi tang thi thể.


Hiện trường vụ án mạng nghiêm trọng.
Trước đó, vào tháng 12/2025, thi thể một phụ nữ cùng 3 con trai được phát hiện tại nhà riêng ở thành phố Nishitokyo. Mở rộng điều tra, cảnh sát tiếp tục tìm thấy thi thể một người đàn ông tại một căn hộ khác do nghi phạm đứng tên thuê.

Kết quả điều tra ban đầu cho thấy vụ việc xuất phát từ mâu thuẫn tình cảm giữa Nomura Yuka và bạn trai. Sau biến cố này, nghi phạm được cho là đã giết bạn trai trước, sau đó quay về nhà giết 3 con trai rồi tự sát.


Cụ thể, theo cáo buộc, ngày 15/12/2025, tại một căn hộ ở quận Nerima (Tokyo), Nomura đã dùng dao đâm chết bạn trai là anh Nakakubo Shintaro (27 tuổi), một nhân viên công ty, rồi giấu thi thể vào tủ quần áo.

Bốn ngày sau, vào ngày 19/12, tại nhà riêng ở thành phố Nishitokyo, người phụ nữ này tiếp tục sát hại 3 con trai gồm cậu con cả 16 tuổi, con thứ 11 tuổi và con út 9 tuổi. Nạn nhân bị đâm bằng dao và bị siết cổ bằng dây rút nhựa.

Vụ việc bị phát hiện vào khoảng 17h20 ngày 19/12, khi chồng của Nomura trở về nhà và nhận thấy cửa bị khóa bằng xích từ bên trong nên đã gọi cảnh sát. Khi lực lượng chức năng có mặt và kiểm tra, họ phát hiện 4 người đã tử vong trong nhà.

Quá trình điều tra sau đó hé lộ thêm việc nghi phạm còn thuê một căn hộ khác, nơi thi thể người bạn trai được tìm thấy.

Cơ quan chức năng nhận định đây là vụ án có tính chất phức tạp, gây chấn động dư luận tại Nhật Bản thời điểm xảy ra.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 159 Views | 2 Days Ago - by pizza
Lỗ thủng nhỏ xuất hiện trên cửa sổ máy bay: Chi tiết tưởng thừa lại có tác dụng không tưởng New Tab ↗
 
Những lỗ hổng nhỏ giữa các lớp kính của cửa sổ máy bay không phải là cửa bị lỗi mà đây chính là thiết kế của nhà sản xuất tạo ra.

Tác dụng của lỗ thủng nhỏ xuất hiện trên cửa sổ máy bay

Lỗ nhỏ xíu đó lúc này có tác dụng như "lỗ thở" giúp cân bằng và duy trì áp suất không khí trong cabin máy bay ở mức an toàn.

Nhiều hành khách khi ngồi ghế cạnh cửa sổ máy bay thường vô tình nhận ra một chi tiết khá lạ: ở phía dưới tấm kính luôn xuất hiện một lỗ nhỏ li ti. Không ít người cho rằng đó là lỗi sản xuất, dấu hiệu hư hỏng hoặc thậm chí là “khe hở nguy hiểm” trên thân máy bay. Tuy nhiên, thực tế hoàn toàn ngược lại. Trên thực tế, chi tiết tưởng chừng vô nghĩa này lại là một thiết kế kỹ thuật quan trọng, góp phần đảm bảo an toàn cho các chuyến bay.

Theo các chuyên gia hàng không, cửa sổ máy bay thương mại không phải chỉ gồm một lớp kính như nhiều người nghĩ. Thay vào đó, nó được cấu tạo từ 3 lớp vật liệu acrylic trong suốt với chức năng khác nhau nhằm chịu được điều kiện khắc nghiệt ở độ cao hàng chục nghìn mét.

Lỗ nhỏ mà hành khách nhìn thấy thực chất nằm ở tấm kính giữa, và trong ngành hàng không nó được gọi là “bleed hole” hoặc “breather hole” - tạm hiểu là “lỗ thở”.

Ở độ cao hành trình khoảng 10.000 – 11.000m, sự chênh lệch áp suất giữa bên trong cabin và môi trường bên ngoài là rất lớn. Nếu tất cả các lớp kính cùng phải chịu lực này, nguy cơ hư hỏng hoặc nứt vỡ sẽ tăng đáng kể. Chính vì vậy, lỗ nhỏ trên cửa sổ được thiết kế nhằm giải quyết vấn đề trên.

Cụ thể:

Cân bằng áp suất bên trong khoang hành khách và khoảng trống giữa 3 lớp kính
“Mục đích của lỗ thoát khí nhỏ trên tấm kính ở giữa là giúp cân bằng áp suất giữa khoang hành khách và khoảng không khí nằm giữa các lớp kính, nhờ đó áp suất trong suốt chuyến bay chỉ tác động chủ yếu lên lớp kính ngoài cùng,” ông Marlowe Moncur, Giám đốc công nghệ tại GKN Aerospace, công ty chuyên sản xuất cửa sổ máy bay, giải thích.

Nhờ lỗ thở này, lớp kính ngoài cùng sẽ chịu phần lớn áp lực chênh lệch, trong khi lớp kính giữa đóng vai trò như một tầng bảo vệ dự phòng, góp phần đảm bảo an toàn cho hành khách. Lớp kính trong cùng tuy không chịu lực nhưng có nhiệm vụ bảo vệ hai lớp kính phía ngoài khỏi những tác động hoặc va chạm có thể phát sinh từ phía hành khách.

Lỗ hổng nhỏ trên cửa sổ máy bay còn đóng vai trò giải phóng hơi ẩm.

Tạo lớp bảo vệ dự phòng khi xảy ra sự cố
Trong trường hợp cực kỳ hiếm khi lớp kính ngoài gặp trục trặc, lớp giữa vẫn đủ khả năng giữ áp suất cabin trong thời gian phi công hạ độ cao khẩn cấp. Thiết kế này tạo thêm một tầng an toàn cho hành khách.

Giúp cửa sổ luôn trong suốt
Ngoài chức năng kỹ thuật về áp suất, lỗ nhỏ trên còn giải quyết một vấn đề khác mà hành khách ít để ý: hơi nước.

Khi máy bay bay ở môi trường lạnh giá, sự chênh lệch nhiệt độ dễ khiến hơi ẩm ngưng tụ, gây mờ hoặc đóng băng trên cửa sổ. Lỗ thở cho phép hơi ẩm thoát ra ngoài khoảng trống giữa các lớp kính, nhờ đó cửa sổ hạn chế bị mờ, giúp hành khách vẫn quan sát được khung cảnh bên ngoài.

Đây cũng là lý do vì sao dù bay qua vùng nhiệt độ âm sâu, cửa sổ máy bay hiếm khi bị phủ sương hoàn toàn.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 159 Views | 22 Hours Ago - by pizza
Loading more...

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 06:42.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.15842 seconds with 13 queries