
Lũ trẻ nhà tôi cứ khăng khăng bảo đưa tôi vào viện dưỡng lão là "vì tốt cho mẹ", nhưng thực ra là để tụi nó chia chác cái nhà. Lúc tụi nó hí hửng vác thùng đến để phân chia phòng ốc, thì đập vào mắt lại là chủ nhà mới... kèm theo một tấm bưu thiếp tôi gửi về từ thiên đường du lịch Cancún.
Suốt mấy tháng trời, tụi nó cứ rêu rao là tôi bị "lẫn" rồi, nhà thì quá rộng so với một bà già. Tụi nó lén lút sắp xếp chỗ ở trại dưỡng lão sau lưng tôi. Nhưng tụi nó không ngờ là tôi đã nghe sạch sành sanh qua khe cửa. Cái bản mặt của tụi nó lúc mở cửa nhà tôi ra đúng là... không tiền nào mua nổi!
Câu chuyện là thế này:
Tôi góa chồng 5 năm nay. Chồng tôi là người làm lụng cả đời, lo xa nên để lại cho tôi căn nhà 4 phòng ngủ xịn xò và một khoản lương hưu dư dả. Tôi cứ tưởng mình sẽ dưỡng già yên ổn bên vườn tược và con cháu.
Nhưng hai đứa con tôi, Stéphane và Monique, lại tính đường khác. — "Mẹ ơi, mẹ leo cầu thang không mệt ạ? Hay mẹ bán quách đi mua cái căn hộ nhỏ thôi," con Monique vừa nói vừa thử dây chuyền của tôi trước gương. — "Căn nhà này đáng giá cả gia tài. Mẹ ở một mình với mấy con mèo phí quá. Phải nghĩ cho tương lai các cháu chứ," thằng Stéphane – đứa vừa phá nát chiếc xe thứ 3 trong năm – bồi thêm.
Này, tôi mới 68 tuổi thôi nhé! Tôi không hề lú lẫn. Tôi không cần chống gậy. Tôi tập Yoga tuần 3 buổi và vẫn làm kế toán cho hội phụ nữ phường. Nhưng trong mắt tụi nó, tôi chỉ là một cái "chướng ngại vật" đang ngồi trên đống bất động sản béo bở.
Bước ngoặt "nhờ" trận ốm
Cách đây 2 tháng, tôi bị cảm cúm nặng, phải nằm bẹp 3 ngày. Tụi nó kéo đến bảo là "chăm sóc mẹ". Nằm trong phòng, tôi nghe thấy tụi nó thì thầm ngoài bếp: — "Mẹ không ở một mình được nữa đâu. Nhìn mẹ kìa, đây là thời điểm vàng đấy," Monique thầm thì. — "Anh tìm được cái trại dưỡng lão ở ngoại ô rồi. Rẻ lắm. Thế mình mới có lời khi cho thuê căn nhà này." — "Thuê gì? Em sẽ dọn về đây ở. Còn anh lấy căn hộ dưới phố." — "Mơ đi! Bán rồi chia đôi. Cứ bảo mẹ là đi 'nghỉ dưỡng' thôi. Khi nào làm xong giấy tờ chứng minh mẹ mất năng lực hành vi, mình sẽ nắm quyền kiểm soát tất cả."
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Những đứa con tôi từng nuôi ăn học, lo cưới hỏi, chiều chuộng đủ thứ... giờ đang lập mưu nhốt tôi vào cái xó rẻ tiền để chia chác tài sản của tôi.
Cú lừa đỉnh cao của bà già "lẫn"
Tôi không khóc, cũng chẳng thèm quát tháo. Tôi gọi ngay cho luật sư Robert – bạn thân của chồng tôi: "Robert, tôi muốn bán nhà. Thật nhanh. Và mọi thứ phải tuyệt mật."
Mấy tuần sau, tôi bắt đầu diễn kịch. Tôi giả vờ quên chìa khóa. Tôi hỏi đi hỏi lại một câu. Tôi tỏ ra yếu ớt. Tụi nó nhìn nhau cười thầm, chắc đang nhẩm tính xem mỗi đứa được bao nhiêu tiền.
Tụi nó đưa tôi đi thăm cái "resort" dưỡng lão. Một nơi buồn tẻ, nồng nặc mùi thuốc tẩy và mùi súp nấu nhừ. — "Mẹ thấy không, chỗ này vui lắm, mẹ sẽ có thêm bạn," Monique nịnh bợ. — "Ừ, các con nói đúng... mẹ không sống một mình được nữa rồi," tôi cúi mặt giả vờ cam chịu.
Tụi nó chốt ngày thứ Hai sẽ "chuyển nhà" cho tôi. Cuối tuần đó, tôi bảo muốn ở lại một mình vài ngày để "chia tay căn nhà". — "Tất nhiên rồi mẹ!" – Thằng Stéphane hớn hở.
Ngày "định mệnh"
Đúng 8 giờ sáng thứ Hai, tụi nó có mặt. Vác theo đống thùng carton, nhưng không phải để đóng đồ cho tôi, mà là để dọn đồ của tụi nó vào. Thằng Stéphane còn lén đánh thêm một bộ chìa khóa riêng.
Cạch... Cạch... Chìa khóa không xoay được. — "Chắc bà già lại thay ổ khóa vì hoang tưởng rồi," Monique lầm bầm.
Cửa mở. Nhưng không phải tôi. Một người đàn ông tầm 40 tuổi, tay cầm ly cà phê, thong thả bước ra: — "Chào anh chị. Tôi giúp gì được không?"
Stéphane đứng hình: — "Ông là ai? Mẹ tôi đâu? Đây là nhà của mẹ tôi!" — "À... chắc anh chị là con bà ấy," người đàn ông bình thản. "Tôi là chủ mới. Tôi mua căn nhà này 3 tuần trước rồi. Giấy tờ công chứng, sang tên xong xuôi hết rồi nhé." — "Không thể nào!" – Monique hét lên. "Bà ấy không có quyền bán khi chưa có sự đồng ý của chúng tôi! Bà ấy không còn minh mẫn!" — "Mẹ anh chị cực kỳ minh mẫn lúc ký giấy tờ," ông ta đáp. "Và lúc nhận tiền chuyển khoản nữa. À, bà ấy có để lại cái này cho hai người."
Ông ta đưa ra một phong bì. Bên trong là một tấm ảnh. Đó là ảnh tôi tự sướng: Đeo kính râm, đội mũ rộng vành, tay cầm ly cocktail, đằng sau là biển xanh ngắt. Mặt sau tấm ảnh, tôi viết:
"Gửi các con yêu quý,
Mẹ đã nghe hết kế hoạch định nhốt mẹ vào viện dưỡng lão để chiếm nhà của các con rồi. Tim mẹ đau đấy... nhưng nó cũng giúp mẹ tỉnh ngộ.
Mẹ bán nhà rồi. Bán cả xe, bán cả trang sức gia đình luôn. Tất cả tiền đang nằm trong tài khoản mang tên mẹ. Mẹ không đi viện dưỡng lão nào hết. Mẹ đi du lịch đây. Hết vùng biển Caribbean rồi sẽ sang Châu Âu. Mẹ sẽ tiêu từng đồng tiền của CHÍNH MÌNH để sống nốt những năm tháng còn lại. Đừng tìm mẹ làm gì cho mệt. Khi nào hết tiền hoặc hết đời, mẹ sẽ báo.
Trong lúc đó, học cách tự đi làm mà kiếm sống đi nhé. Thương các con, Mẹ (người ít 'lẫn' hơn các con tưởng nhiều)."
Nghe hàng xóm kể lại, tiếng hét của thằng Stéphane vang tận sang phố bên cạnh. Còn con Monique thì lên cơn tăng xông ngay giữa cái sân... vốn đã chẳng còn là của nó nữa. Tụi nó định kiện tôi, nhưng luật sư Robert đã chìa ra đủ mọi giấy tờ chứng nhận sức khỏe tâm thần của tôi trước khi bán nhà. Án tại hồ sơ, miễn bàn cãi!
Bây giờ, tôi đang ngồi trên ban công khách sạn. Nắng đẹp cực kỳ. Ly cocktail cũng ngon tuyệt. Tôi nhận ra rằng: Để lại thừa kế không chắc đã mua được tình yêu, đôi khi nó chỉ nuôi béo sự lười biếng và tham lam thôi.
Bài học lớn nhất tôi để lại cho con mình là: Chẳng ai có quyền hưởng thụ trên những thứ mà họ không tự tay xây dựng nên.
Nâng ly vì sự tự do của bà già này nào!
VietBF@sưu tập