Wat Arun, Temple of the Dawn, một ngôi chùa lớn với ngôi tháp dát gạch sứ Tàu rất đẹp. Một trong những thắng cảnh nổi tiếng nhất của thành phố Bangkok nằm ở Tây ngạn của dòng sông Phraya, vùng ngoại ô Thonburi.
Từ trung tâm thành phố muốn đến đây, bạn phải lấy metro hoặc Taxi tới trạm Sathorn, rồi từ đó lên tàu chạy dọc dòng sông. Chạy trên sông nước chỉ khoảng chừng 20′ thôi, không xa lắm…
Temple of the Dawn tiếng Việt dịch là chi ta? Bình Minh Tự chăng? Sao nghe … không mấy hấp dẫn…
Toàn thể ngôi chùa Arun (Wat tiếng Thái có nghĩa là “chùa”) được dát bằng những mảnh kiếng & những mảnh sứ Tàu. Mà đồ sứ Tàu ngày xưa đâu có màu rực, thành thử nhìn xa ngôi bảo tháp có màu hơi xam xám, tối tối và hơi âm u, không được sặc sỡ như những ngôi chùa dát vàng, tháp dát ngọc khác. Nhưng nhìn gần thì mới thấy được cái lạ, tinh vi và độc đáo của ngôi bảo tháp của Chùa Arun này. Tưởng tượng dát từng mảnh sứ lên một thì mới thấy sự công phu khi xây ngôi chùa này của người Thái khi xưa.
Ngôi Chùa xây bị ảnh hưởng của nền văn hóa Khmer nên nhìn khác hẳn những ngôi chùa khác.
Vài trăm năm trước, vua Taksin bị quân Miến Điện rượt chạy khỏi thủ phủ Ayutthaya, đoàn quân của ông chạy tới và được các vị thiền sư trong ngôi chùa này để đón chờ khi bình minh vừa hé. Và từ đó, trong triều đại của vua Taksin, ngôi chùa Arun được coi như ngôi chùa hàng đầu của vương quốc Thái và liên tiếp được trùng tu và đổi tên thành Bình Minh Tự, the Temple of the Dawn. Có một thời, ngôi Chùa Arun này được thờ phương bức tượng Phật Ngọc & bức tranh Phật PhraBang quí giá được thỉnh về từ Vientienne của vương quốc Lào.
Nằm sát ngay bên bờ sông Phraya chảy qua thủ đô Bangkok, có lẽ nếu không muốn đi tàu, bạn cũng có thể đi đường trong, nhưng đường thủy thú vị và mát hơn nhiều lắm…
Đón xe taxi hay lấy metro tới trạm Sạthorn. Hỏi đường rồi mò ra bến phà Sathorn bên giòng sông…
Bangkok trời luôn nóng & ẩm nên ngồi trong bóng mát bên bờ sông chờ tàu cũng là một điều thú. Gió thổi hiu hiu mát, mắt muốn xụp xuống luôn…
Đây không phải là tàu của mình đi, nhưng thấy nó là lạ, vui vui, nên chụp cho mọi người coi. Mình có cảm tưởng cái nóc nó cao quá, dễ lật tàu lắm, không biết có đúng không? Nhưng nhìn thì nó đặc thù Thái Lan đó chứ…
Các vị sư cũng đi phà luôn.
Xứ Thái 95% dân số theo Phật Giáo nên họ rất kính trọng các nhà sư. Ngay cả trên Metro cũng có bảng tiếng Anh nhường ghế ngồi cho người già cả, nhường ghế ngồi cho các nhà sư. Chắc bảng đó chỉ để cho dân ngoại quốc chứ dân Thái không cần nhìn bảng họ cũng đã tự giác nhường chỗ rồi…
Dọc bên bờ sông, những ngôi nhà sàn lụp xụp ngó hay hay, lạ mắt cho khách phương Tây. Lâu lắm rồi nên mình cũng không biết là bên Việt Nam có cảnh như thế này không?
Rồi tàu đi ra khúc rộng hơn của dòng sông. Dòng sông không bị rác rến, tương đối sạch. Lục bình lác đác trôi…
Thích đi tàu này, mát lắm…
Đông người đi thăm cảnh, hình như phần lớn là du khách. Ghế ngồi không nhiều nên phần lớn bị đứng.
Đứng dơ tay bám cột như thế này mà anh nào bị … viêm cánh là người bên cạnh lãnh đủ ngay vào mặt. May quá, “hàng xóm” của mình người Mỹ trăng đã không bị mà lại còn thơm tho lắm :0)
Một con tàu chở khách ngược trở về. Tàu mình đang đi ngó cũng đại loại giông giống như chiếc này…
Rất nhiều ngôi chùa lớn nhỏ được xây bên dòng sông…
Tấm hình này làm mình nhớ tới lần đầu tiên được ngồi trên phà Bắc Mỹ Thuận trong chuyến đi vượt biên ở Cà Mau. Hình như dòng nước bên VN cũng đục ngầu như thế này, đục phù sa…
Và tới rồi. Đây the Temple of Dawn, Wat Arun.
Như mình đã tả, nhìn xa xa trong ánh nắng, những ngôi tháp mang màu xám, nhưng lại gần mới thấy cái tỉ mỉ công phu của triệu triệu mảnh sành…
Xuống phà. Từ đây lại bắt tàu nhỏ xíu qua bên kia bờ sông để vào thăm chùa…
Vô thăm chùa, du khách phải trả một lệ phí nho nhỏ. Không mắc lắm đâu. Cũng đúng thôi, để người ta lấy lệ phí đó giữ vệ sinh & trùng tu chùa đó mà…
Mình không biết lắm về sự tích của 2 ông thần gác cổng này. Chỉ biết thuở nhỏ khi ở bên thái, tối tối mình không dám lên sân thượng của khách sạn đâu vì ở trong một phim nào đó mình đã được (hay bi coi, những ông này đêm xuống hay vác gươm bay víu víu trên trời lắm…
Đây là hình ảnh của những người mà người ta kêu là “mặt xanh nanh vàng” đây sao?
Mặt xanh thì đúng đó, nanh có vàng hay không thì mình không đủ cao để ngó tới…
Đi vào trong là một hàng những bức tượng Phật bằng vàng ngồi xếp bằng. Dân Thái người ta hay có tục “mặc áo” cho những pho tương…
Người ta măc cả áo cho những ngôi tháp luôn. Chắc là một hình thức “nhân cách hóa” những đồ vật người ta kính trọng chăng?
Khuôn viên ngôi chùa lớn lắm, toàn thể những tháp bên trong đều được dát những mảnh sứ Tàu, những mảnh kính…
Đứng ở giữa mình có cảm tưởng như bị lọt vào một thế giới khác, thế giới của huyền bí, tâm linh…
Chụp lại gần cho bạn thấy rõ hơn chi tiết. Tất cả mọi cái tháp lớn nhỏ trong chùa Arun này đều công phu & tỉ mỉ như thế này…
Mình đứng vào để bạn thấy được độ lớn của mọi thứ. Đây là chân của một cái tháp trong chùa…
Nghe nói tháp cao 70m thì phải…
Những bậc cầu thang rất dốc & khó leo. Không giống như cầu thang bây giờ mình đang được đi trong những tòa nhà đâu. Ngắn, cao và dốc. Leo lên sợ té lắm vì không quen…
Leo lên gần ngọn của tháp. Một tháp lớn, chung quanh muôn vàn tháp nhỏ khác.
Thấy đứng tưởng ngon lành lắm, nhưng hình như đang hùng hục thơ vì leo cầu thang đó thì phải… :0)
Rồi những cái tháp nhỏ hơn…
Ở bên trên tháp dòm xuống.
Trên sông gió mát bao nhiêu thì trên này nóng bấy nhiêu. Nóng muốn nám mặt nám mày luôn…
Tại sao cái mái ngó kia nó có thể bóng loáng tới cái độ đó há? Bóng dễ sợ luôn…
Chờ cả 45′ ngoài nắng mới có được một lúc trên này không có người để mà oai phong đứng mình ên chụp như thế này. Nắng muốn xỉu luôn … ;0)
Đẹp và hùng vĩ quá… Cảm tưởng như đứng ở giữa thành phố cổ của dân Maya, Nam Mỹ, không hiểu tại sao? Chắc tại màu sắc của những mảnh sứ??…
Hình trên cầu thang chụp xuống để bạn có thể thấy cầu thang dốc đứng như thế nào. Ít người dám hiên ngang đi mà phải lấy 2 tay bám vào lan can. Có người bò xuống luôn…
Khung cảnh là lạ…
Dang nắng làm cảnh thêm một cái trước khi đi chỗ khác … Chuyến này về chắng nắng cháy da đen thui cho coi. Không sao, nhìn khỏe khoắn mờ. Đen đang là mốt đó… :0) DON HỒ
www.donhoproduction.com
Temple of Dawn, Wat Arun, Bangkok, Thailand.