Từ “cơi chết”, những thủy thủ của tàu Hoàng Sơn Sun trong những ngày đầu tiên được trở về cuộc sống thường nhật vẫn chưa hết bàng hoàng. Nằm sâu trong một ngơ nhỏ của phố Dư Hàng, Q.Lê Chân, Hải Pḥng, ngôi nhà của anh Nguyễn Quốc Quân, một trong 24 người của đoàn thủy thủ tàu Hoàng Sơn Sun bị hải tặc Somali bắt cóc, lặng lẽ và vắng lặng như không có người ở nhà.
Sau một lúc gọi cửa và nỗ lực thuyết phục, cuối cùng PV Thanh Niên Online cũng đă được chị Đỗ Thị Lan, vợ anh Nguyễn Quốc Quân đồng ư tiếp chuyện.
Chị Lan cho biết, khoảng 16 giờ chiều 23.9, anh Quân cùng 23 người khác trong đoàn thủy thủ tàu Hoàng Sơn Sun đă về đến Nội Bài (Hà Nội), chính thức chấm dứt khoảng thời gian gần 9 tháng kinh hoàng bị hải tặc Somali bắt cóc.
“Công ty Hoàng Sơn đă tổ chức xe ôtô, đưa đại diện các gia đ́nh thân nhân thủy thủ từ Hải Pḥng lên sân bay Nội Bài. Sau đó, xe lại đưa tất cả chúng tôi về Hải Pḥng. Tuy nhiên, do xe đi chậm nên măi 8 giờ tối vợ chồng tôi mới về đến nhà”, chị Lan mừng mừng tủi tủi kể lại.
Khi chúng tôi ngỏ ư muốn gặp anh Quân, chị Lan tỏ ư từ chối với lư do anh Quân vừa mới đi về c̣n mệt.
“Hơn nữa, chồng tôi rất yếu, gầy lắm, chỉ c̣n da bọc xương, chân lại bị phù nề nên đi lại rất khó khăn, không xuống tiếp chuyện được, mong nhà báo thông cảm!”, chị Lan nói.
Chị cũng cho biết thêm: “Khổ lắm, trong đoàn thủy thủ nào cũng bị đánh đập. Anh Quân có kể những lúc mà chưa đ̣i được tiền chuộc là hải tặc lại lôi thủy thủ ra đánh rồi bắt nằm phơi ḿnh trên boong tàu, dưới cái nắng nóng như thiêu như đốt”.
Chị cũng cho biết thêm: hầu hết 24 thuyền viên được thả trong t́nh trạng sức khỏe yếu, sút cân nặng, có một số người bị phù chân đi lại khó khăn và tinh thần cũng như tâm lư cũng có dấu hiệu bị ảnh hưởng.
|
Anh Đỗ Văn Quân, thợ máy tàu Hoàng Sơn Sun cùng con gái - Ảnh B.N |
Tạm chia tay với gia đ́nh chị Lan, chúng tôi t́m về ngoại thành với điểm đến là gia đ́nh anh Đỗ Văn Quân ở Tân Phong, H.Kiến Thụy - thợ máy tàu Hoàng Sơn Sun.
Con đường dẫn đến thôn Lăo Phú, xă Tân Phong, H.Kiến Thụy, Hải Pḥng hôm nay (24.9) ngập tràn niềm vui. Đi đến đâu, nói chuyện với ai, mọi người cũng đều nhắc đến anh Đỗ Văn Quân với vẻ hân hoan: “Anh Quân đi tàu bị cướp biển bắt cóc đúng không? Mới được thả rồi, đang ở nhà đấy!”.
Theo lời chỉ dẫn của những người dân trong thôn, chúng tôi t́m đến một địa chỉ nằm lọt thỏm giữa những ngôi nhà xây kiểu cách đời mới nhô ngay ra phía mặt đường liên thôn.
Ở đây có một ngôi nhà nhỏ và cũ kỹ. Toàn bộ nằm ẩn ḿnh sau một khu vườn với những luống rau bỏ hoang như thể đă lâu thiếu bàn tay người chăm sóc.
Men theo lối đi đượm mùi nồng nồng của những đám rau ngải cứu mọc dại, chúng tôi vào nhà anh Quân. Từ trong nhà bước vội ra, thấy chúng tôi ngỏ ư muốn đến thăm và chia vui với gia đ́nh, anh Quân niềm nở mời chúng tôi vào nhà. Tuy nhiên, sự hồ hởi trên khuôn mặt của người đàn ông đă ngoại tứ tuần vẫn không giấu vẻ lo ngại.
Được sự động viên của đông đảo anh chị em, họ hàng, anh Quân chia sẻ: “Việc tàu bị hải tặc tấn công là hết sức bất ngờ v́ lúc đó chúng tôi đang nằm ở khu vực được coi là khá... an toàn, cách Somali chừng khoảng 1.000 hải lư. Bất ngờ, hải tặc điều khiển một chiếc tàu cá áp sát và ập lên tàu. Rồi rất đông bọn chúng dùng súng khống chế chúng tôi. Kể từ giờ phút đó, chúng tôi cứ nghĩ rằng cuộc sống của ḿnh đă kết thúc. Nhưng không ngờ, suốt 8 tháng trời ṛng ră sống trong địa ngục, cuối cùng chúng tôi cũng đă được trở về...”.
|
Ngôi nhà nhỏ của anh Quân giờ đây bắt đầu đông đúc và nhộn nhịp tiếng nói cười - Ảnh B.N |
Căn nhà cũ kỹ, chật hẹp của anh chị vốn bặt tiếng cười suốt 8 tháng qua giờ đây đă bắt đầu rộn vang trở lại. Biết tin anh về, bà con lối xóm xung quanh từ chiều tối hôm trước đă kéo từng tốp đến ngồi chật gian nhà nhỏ.
“Lúc bắt đầu đi biển, đứa con gái út mới học lớp mẫu giáo, giờ trở về, con đă học lớp 2 rồi. Nh́n các con, nh́n vợ và người thân mà ḿnh mừng ứa nước mắt. Không ngờ cuối cùng cũng c̣n giữ được mạng sống mà về đoàn tụ với gia đ́nh thế này. Có được ngày hôm nay, ngoài việc cảm ơn Nhà nước, cảm ơn công ty Hoàng Sơn, cảm ơn xă hội, tôi vẫn muốn nói với vợ và các con ḿnh một tiếng cảm ơn. Họ chính là điểm tựa lớn nhất giúp tôi sức mạnh và nghị lực để vượt qua cơn ác mộng vừa rồi!”, anh Quân ngậm ngùi.
Bích Ngọc, thanhnien.com.vn