Như trò đùa của số phận, những người con của bóng đá thành Nam khi rời mảnh đất này ra đi hầu như không còn là chính mình
Và trung vệ từng khoác áo ĐTQG và chơi cực hay tại SEA Games 22 năm 2003 Vũ Duy Hoàng là một trong những ví dụ như thế…
NHỮNG MẢNG ĐỜI SÁNG TỐI
Khoảng những năm 1999, 2000, khi chưa tròn hai mươi (sinh năm 1981) Duy Hoàng đã được đôn lên khoác áo đội một Nam Định. Nên nhớ rằng, Hoàng “Lục” là một trong những trường hợp hiếm hoi của lứa trẻ được lên đời sớm như thế ở Nam Định bấy giờ. Bởi lúc ấy đội bóng giàu truyền thống này đang ở thời điểm cực thịnh với rất nhiều những tên tuổi lớn như Văn Sỹ, Văn Tuấn…
Nói thế để thấy rằng Hoàng “Lục” phải có tố chất như thế nào mới được đặc cách như vậy. Ở môi trường mới khốc liệt hơn, cầu thủ có vóc dáng thư sinh tưởng chừng không thích hợp cho vị trí trung vệ đã trưởng thành rất nhanh. Cũng chẳng mất nhiều thời gian để Duy Hoàng trở thành một trong những cái tên nổi bật nhất của đội bóng thành Nam. Kể từ đây, con đường sự nghiệp của Hoàng “Lục” mở ra một chương mới, rất tươi sáng.
Ở những gam màu sáng đó, chính là những đóng góp không hề nhỏ của Hoàng “Lục” trong màu áo của đội tuyển U23 tại SEA Games 22 trên sân nhà vào năm 2003. Trước giải đấu đó, Duy Hoàng chỉ là lựa chọn thứ ba ở vị trí trung vệ của ĐT U23 Việt Nam sau Huy Hoàng và Như Thành. Tuy nhiên, tại giải giao hữu tiền SEA Games, tại JVC Cup, Thành “kếu” dính phải nghi án bán độ và bị treo giò. Nghiễm nhiên, Hoàng “Lục” trở thành người chơi bên cạnh Hoàng “Cẩn” ở SEA Games 22.
Trên sân Mỹ Đình năm 2003, người ta nhớ tới những pha cản phá dũng mãnh của Huy Hoàng, cách chơi bóng thông minh của Thanh Phương, Quốc Vượng hay sự toả sáng của Văn Quyến… Nhưng mọi người cũng không thể quên lối đá thông minh, bọc lót cực tốt của chàng trung vệ thư sinh mang số áo 17 Vũ Duy Hoàng.
Thành công ở SEA Games 22 đã giúp cho Hoàng “Lục” bước lên một nấc thang mới trong sự nghiệp. Và nếu không gặp phải vấn đề cơ chế, có lẽ Duy Hoàng đã trở thành người của Đồng Tâm Long An ngay ở mùa bóng 2005. Lãnh đạo đội bóng thành Nam đưa ra mức giá "trên trời" tới 1,5 tỷ đồng. Nên nhớ, lúc đó thương vụ chuyển nhượng có số tiền cao nhất là Trung Kiên cũng chỉ có giá 1,2 tỷ. Mức giá khủng khiếp cho 1 trung vệ đó đã khiến ĐT.LA phải rút lui. Không thể về ĐT.LA, nhưng ít tháng sau Duy Hoàng lại bất ngờ trở thành người của Hoàng Anh Gia Lai với bản hợp đồng không được tiết lộ giá trị chuyển nhượng, nhưng nhiều người nói rằng chắc chắn lãnh đạo đội Nam Định đã nhận được rất nhiều ở thương vụ này.
THĂNG TRẦM VÌ LỜI NGUYỀN ĐỊNH MỆNH
Thế nhưng, cũng giống như một định mệnh, những tên tuổi của bóng đá thành Nam mỗi khi rời cái thành phố nhỏ bé, cũ kỹ này ra đi tìm miền đất hứa đều rơi vào những bi kịch khác nhau. Điều này rất khó lý giải và trường hợp của Trung Kiên là một ví dụ điển hình. Và lần này, số phận nghiệt ngã ấy lại gọi tên Hoàng “Lục”.
Ở mảnh đất mới heo hút, với cái lạnh và những cơn mưa dai dẳng này, Hoàng “Lục” được kỳ vọng khá nhiều như tất cả những ngôi sao từng tới chơi bóng ở phố Núi. Nhưng rốt cuộc, những kỳ vọng ấy đã không đem lại điều gì ngoài sự hụt hẫng, thất vọng như chính thành tích của HAGL kể từ sau cú đúp vô địch V.League trước đó.
Chẳng biết có phải vì sự buồn tẻ của phố Núi hay thất vọng vì không được chuyển tới nơi mình muốn đến hay không mà kể từ đó, Hoàng “Lục” đã dần đánh mất những phẩm chất vốn có của mình là sự vươn lên, cầu tiến và sự nhiệt huyết với nghề.
Điều gì đến cũng đã phải đến, sau những đêm uống rượu như hũ chìm để quên sầu và đốt thuốc thâu đêm chơi game, Duy Hoàng không đủ thể lực để chơi bóng đỉnh cao nữa. Có người còn kể rằng HLV Dusit từng đuổi thẳng trung vệ này khỏi đội tại Thành Long ngay trong đêm vì vi phạm kỷ luật của HAGL, bất chấp mối giao hảo rất tốt giữa Hoàng “Lục” và ông Huỳnh Ngọc Định (lúc đó là trưởng đoàn của HAGL) Điều đó đủ để thấy khi đó Hoàng “Lục” đã đánh mất mình như thế nào.
Thêm vào đó, chấn thương gối rất nặng vào mùa bóng đầu tiên tại HAGL càng khiến sự nghiệp của Hoàng “Lục” đi xuống nhanh. Sang Thái Lan mổ nhưng cái gối của anh không còn được như trước. Dù sau đó, Duy Hoàng cũng rất nỗ lực, cũng phấn đấu và cũng đã từng được gọi lại vào ĐTQG nhưng tất cả đã không còn là màu hồng như trước.
Một thời gian sau, người ta không còn thấy Duy Hoàng xuất hiện trên sân bóng nữa. Nghe bạn bè kể rằng Hoàng “Lục” bỏ luôn nghề và trở về Nam Định ngược xuôi lên biên giới Trung Quốc buôn bán. Nhưng cái nghiệp cứ như bám vào trung vệ này, và mùa 2008, Hoàng “Lục” lại trở lại với bóng đá khi đi qua Khatoco Khánh Hòa, Hòa Phát Hà Nội…Tuy nhiên, dường như anh đã hết thời và quan trọng hơn cả là chấn thương ở gối đã không cho phép Duy Hoàng “tái hôn” với bóng đá. Để rồi, lần thứ 2 cầu thủ có nụ cười “sát gái” này đành chia tay vĩnh viễn với nghề và bắt đầu tìm một cuộc sống mới ngoài bóng đá…
VÀ BÓNG ĐÁ CHỈ CÒN LÀ HOÀI NIỆM
Đoạn tuyệt với trái bóng, Duy Hoàng lại trở về với công việc kinh doanh. Bây giờ, cầu thủ gốc Nam Định này đã trở thành ông chủ của một cửa hàng kinh doanh sắt thép xây dựng trên đường Khuất Duy Tiến (Thanh Xuân - Hà Nội) và 1 cửa hàng bán đồ thể thao. Vốn sống có tình, biết trước sau với anh em, bạn bè, chính vì thế, để có được cơ ngơi này, ngoài những nỗ lực của Hoàng, còn có sự động viên rất lớn từ phía gia đình, bạn bè và nhất là người anh Huỳnh Ngọc Định đã giúp đỡ Duy Hoàng rất nhiều trong việc xây dựng cuộc sống mới sau khi giải nghệ
“Thu nhập cũng đủ sống thôi, mình đi đá bóng chẳng được học hành gì mấy thì như thế cũng là tạm ổn rồi. Đã có lúc mình cũng muốn trở lại với bóng đá lắm, nhưng mình phải biết mình là ai. Cái chân yếu rồi bấu víu vào bóng đá có khi cũng chẳng được gì, nên thôi ra đời sớm cho ổn định vậy”, Hoàng chia sẻ rất thật và giọng có vẻ buồn khi nói lại chuyện cũ.
Hiện tại, Duy Hoàng đang dồn toàn bộ tâm trí để xây dựng giấc mơ tương lai. Ở đó là giấc mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ cùng người bạn gái quê Thái Bình hiện đang làm ở 1 Công ty quảng cáo truyền thông vào mùa cưới sang năm. Là những phương án mở rộng kinh doanh hay những niềm vui nho nhỏ khác trên sân bóng phủi với những người bạn, những anh em đồng hương Nam Định.
Cuộc đời có lúc thăng, lúc trầm, có những khúc vui và khúc buồn. Với Duy Hoàng cũng thế, nhất là khi cuộc đời lại gắn chặt với sự nghiệt ngã nghiệp quần đùi áo số không may mắn, không nhiều hoan lộ như người khác. Dù có thể trong sự nghiệp đen đủi ấy cũng có lỗi của chính anh, nhưng bi kịch đã vịn vào cuộc đời của trung vệ này đã là quá đủ. Cuộc sống cũng không thể thiếu công bằng mãi được, giờ chắc phải là lúc may mắn phải đến với Duy Hoàng thôi. Chẳng lẽ, vận may ấy, sự thành công, hạnh phúc cứ ngoảnh mặt mãi với đứa con thành Nam? Hy vọng không phải là thế, để một ngày không xa người ta lại thấy một Duy Hoàng khác, một Hoàng “Lục” chững chạc và thành đạt trong cuộc sống mà bóng đá chỉ còn là hoài niệm…
Vũ Duy Hoàng sinh năm 1981, trưởng thành từ lò đào tạo trẻ của Nam Định, từng là tuyển thủ ĐTQG, đội tuyển U23 từ những năm 2002-2007. Thành tích đáng kể nhất của anh chính là phong độ chói sáng tại SEA Games 22 để giúp U23 Việt Nam giành HCB. Ở cấp CLB, Duy Hoàng đã cùng Nam Định đoạt danh hiệu á quân V.League 2001 và 2004…
Có thông tin, Duy Hoàng không thể sang ĐT.LA thời điểm 2005 là bởi trước đó anh đã khiến “các bác lãnh đạo” bẽ mặt vì bỏ quên giấy triệu tập lên ĐTQG khiến HLV Tavares và VFF suýt nữa đóng cửa chơi bóng với Duy Hoàng (phạt 10 triệu và cấm thi đấu 1 năm trong mọi giải đấu của VFF vì tội vô kỷ luật, không chấp hành lệnh triệu tập ĐTQG). Vụ đó, báo chí đã lên án cách làm ăn quan liêu của lãnh đạo đội bóng thành Nam. Do đó, tuy Duy Hoàng được minh oan và xóa án phạt nhưng sự nghiệp anh đã bị ảnh hưởng rất nhiều.
Tuệ Anh, bongdaplus