Gần đây trên các trang mạng xă hội đầy rẫy những h́nh ảnh tài xế ô tô nhảy xuống đạp người xe máy, nam thanh niên hành hung người già v́ va chạm làm rơi bó hoa… Phản ứng này nói lên điều ǵ?
Người Việt va chạm và đánh nhau giữa đường- ảnh chụp từ clip trên báo Bild (Đức).
Mới đây, văn hóa giao thông của người Việt đă được lên cả báo nước ngoài. Tờ nhật báo “Bild” của Đức mới đây đă đưa một clip lên trang báo điện tử của ḿnh với tiêu đề: “"Cú đá kungfu! Hãy cùng xem công lý giao thông trên đường phố Việt Nam".
Clip này dài hơn một phút, mô tả một tài xế ô tô mang biển kiểm soát Hà Nội đang lưu thông trên đường th́ bị xe máy tạt đầu để ṿng ngược trở lại. Người lái ô tô mở cửa xe lao xuống đạp người lái xe máy ngă ra vệ đường.
Người lái xe máy không kém cạnh, vùng dậy lấy mũ bảo hiểm đập thẳng vào đầu đối phương, rồi cả hai lao vào đấm đá nhau như những vơ sĩ thiện chiến nhất. Báo “Bild” c̣n lồng vào đoạn clip này một đoạn nhạc dân tộc rất đặc trưng Việt Nam, xem chẳng khác nào phim chưởng!
Đó là báo nước ngoài, c̣n báo trong nước cũng không kém. Một clip ghi lại cảnh vụ va chạm trên đường Yên Phụ (Hà Nội) giữa một thanh niên và một người đàn ông cỡ 65 tuổi. Cú va chạm làm bó hoa của người phụ nữ mang bầu ngồi sau thanh niên rơi xuống đất.
Thế là họ xông vào đánh nhau, mạt sát, chửi bới khiến CSGT phải đến can thiệp mới yên chuyện.
Trước đó, một vụ va chạm cũng nổi đ́nh nổi đám khác là của nhân viên mặt đất một hăng hàng không với hành khách. Theo biên bản được lập, v́ căi nhau liên quan đến hành lư, nhân viên và khách to tiếng.
Khách hàng chắc cũng “không phải dạng vừa đâu” v́ trong biên bản ghi là người này định trèo lên tát nhân viên. Nhân viên th́ ném toàn bộ giấy tờ của khách xuống đất. Khách dọa chụp ảnh th́ nhân viên giơ 2 ngón tay chữ V (biểu tượng chiến thắng) thách thức.
Nói tóm lại, qua 3 vụ va chạm khẽ nhưng dẫn đến xô xát lớn thế này, có thể rút ra kết luận: Người Việt chúng ta “không phải dạng vừa đâu” như tên một bài hát rất đang được ḷng giới trẻ.
Cái thói hung hăn ấy h́nh như đang trở thành phổ biến trong ứng xử giữa người với người ở thời điểm hiện tại. Rơ ràng đă có một thay đổi lớn, bởi cách đây hơn 2 thế kỷ, khi những người Tây phương đặt chân đến Việt Nam, trong con mắt họ, người Việt là những người hiền lành, ngại va chạm, dễ tiếp xúc.
Một trong những điều khiến chúng ta bất an nhất khi ra đường hiện nay, đó là sợ va chạm. Bởi mỗi một va chạm dù nhỏ thôi, cũng rất dễ châm ng̣i cho một xung đột lớn, thậm chí đổ máu, mất mạng như chơi.
Điều ǵ đă làm cho số đông trở thành một thùng thuốc súng, hay như là cái van xả hơi của nồi áp suất, chỉ cần chạm khẽ vào là bùng nổ, x́ khói? Đó là một vấn đề lớn của toàn xă hội, cần tất cả các thành viên cùng nh́n nhận một cách nghiêm túc.
Sự bất b́nh, ấm ức, không hài ḷng v́ những bất công, cái tâm lư “khôn sống mống chết”, “được làm vua thua làm giặc” đă khiến một bộ phận người Việt trở nên hung hăn một cách dị thường. Và chúng ta đang bớt thương nhau, bớt đùm bọc nhau đi.
Chưa bao giờ mà việc giáo dục để trẻ em lớn lên thành người với đầy đủ t́nh yêu thương, ḷng bác ái, sự cảm thông, tính thượng tôn pháp luật lại cần phải đặt ra nghiêm túc đến thế.
Có lẽ hơn ai hết, các bậc cha mẹ càng phải thấm thía điều này, rằng chúng ta cần những đứa trẻ biết yêu thương, biết hành xử đúng mực, cao thượng, không vô cảm với đồng loại hơn là những đứa trẻ được nhồi nhét thật nhiều kiến thức.
Hăy nh́n những hành xử xung quanh ta để biết xă hội hôm nay cần ǵ. Chúng ta hoàn toàn có thể chấp nhận đói nghèo, rách rưới hơn bây giờ nhưng sẽ vẫn hạnh phúc nếu người với người biết thương lấy nhau.
Những ṭa nhà chọc trời trong thành phố, những phương tiện đi lại đắt tiền xa hoa liệu có thể khiến chúng ta ấm áp và cảm thấy hạnh phúc hơn không khi nếu chỉ khẽ va chạm là có thể xúm vào đập nhau như gấu chó?
Hăy thay đổi chính ḿnh, trước khi chúng ta trở thành những cỗ máy sống, vô cảm, lạnh lùng và thờ ơ trước mọi sự việc.