Khi nghe tin Anh Khải đă hi sinh. Ḷng tôi quặn đau. V́ sao Anh ra đi? Tôi c̣n hận có thể đằng sau việc máy bay anh mất liên lạc, c̣n ǵ bí ẩn?
Nhiều người trong số chúng ta sinh ra khi đất nước đă bước qua cơn chiến chinh. Máu, nước mắt, mất mát, bom đạn - những điều đó nghe thật xa lạ với thế hệ của hoà b́nh. Sẽ thật tốt biết bao nếu con cháu chúng ta măi măi đừng biết đến hay phải trải qua những điều đau ḷng đó…
Phi công Trần Quang Khải và những chuyến bay đă thành măi măi.
Những ngày này, cả đất nước cùng chung tâm trạng bàng hoàng, lo lắng, hy vọng và đau đớn trước nỗi đau quá lớn: 2 chiếc phi cơ, 10 người con ưu tú của đất nước gặp nạn. Tôi bắt gặp bản thân ḿnh đau chung nỗi đau, khóc chung giọt nước mắt của những người mẹ, người cha, vợ và con thơ của các chiến sỹ anh hùng ấy. Các anh - những người tôi chưa từng quen, chưa từng gặp mặt, sao giờ đây lại cho tôi cảm giác thân thuộc đến thế, đau thương đến thế?
Những bức ảnh và ḍng trạng thái tưởng nhớ các anh lan toả trên mạng xă hội.
Tại sao?
Tôi không tự đặt cho ḿnh câu hỏi tại sao, bởi tôi chợt nhận ra rằng niềm đau lớn lao mà cả dân tộc đang chia sẻ cùng nhau ấy là điều hiển nhiên quá đỗi. Hiển nhiên như ḍng máu nóng và nhịp đập trái tim hướng về dải đất chữ S mà chúng ta đều mang trong ḿnh. Chúng tôi và các anh - những người tưởng chừng xa lạ nhưng lại rất gần gũi. Khi người ta cùng yêu và hướng về một điều lớn lao nào đó, là khi mọi khoảng cách, khác biệt đều được xoá bỏ.
Những bài thơ được truyền tay nhau để cùng chia sẻ nỗi đau lớn của dân tộc.
Những câu chuyện đọc được khiến nước mắt tôi không thể ngừng rơi. Chuyện về những người mà đôi mắt hướng về ṿm trời xa xăm nhưng trái tim th́ luôn gắn liền với đất mẹ. Chuyện về người chiến sỹ vừa qua khỏi cơn nguy nan đă lại lao ḿnh vào khoảng không để t́m kiếm đồng đội cùng chung buồng lái. Chuyện về những đứa trẻ ngây thơ tin và yêu cha ḿnh đến mức kiên định với hy vọng: “Tất cả mọi người đều nhảy dù ra được”. Chuyện về những người cha, người mẹ trong tột cùng của tuyệt vọng và đau thương, vẫn kiên cường nói rằng: “Con tôi làm nhiệm vụ, có hy sinh v́ đất nước th́ tôi thương chứ không tiếc”…
Người con đă trở về, vẹn nguyên trong ṿng tay của đồng đội và của cả dân tộc.
Cả nước đang gọi tên các anh. Hăy trở về, đó là mệnh lệnh! Tất cả đều kiên định một niềm tin rằng, những người như các anh, những người yêu Tổ quốc hơn tất thảy, nhất định sẽ trở về bằng bất cứ giá nào - chỉ cần là Tổ quốc và nhân dân lên tiếng gọi. Mấy chục triệu con tim chờ đợi, hy vọng và đớn đau. Ở tận cùng của đau thương, chúng tôi bền bỉ gọi: Về nhà thôi, tất cả vẫn đang chờ!
Vietbf @ sưu tầm.