Dù đă ở tuổi 74 nhưng cô đào chuyển giới Trang Kim Sa vẫn đẹp đẽ như ngày nào. Cô đào 1 thời nổi tiếng đă từng có 1 quá khứ không giống ai những vẫn sống mạnh mẽ và được ḷng mọi người. Những chia sẻ của cô đào chuyển giới Trang Kim Sa sẽ cho chúng ta hiểu cuộc sống của 1 "pê đê" khi xưa ra sao. Từng một thời, sân khấu lô tô nào có cái tên “Trang Kim Sa” trên những tấm áp phích quảng cáo là y như rằng đêm đó “cháy” vé. Nhưng rồi chỉ bằng một cơn tai biến ở tuổi 65, “bà hoàng” ngày nào đành trở về với cuộc sống không nhà cửa, không gia đ́nh, không tiền bạc.
Điều duy nhất c̣n lại với phận đời “pê-đê” của Kim Sa là người tri kỉ cạnh bên đến hết kiếp này.
30 năm kiêu sa dưới ánh đèn xanh đỏ
Trưa, trong cái se lạnh của Sài G̣n cuối năm, bà Hai (tên thật là Lê Thị Kim Ngân, 66 tuổi) bồn chồn ra đứng trước căn trọ ở đường số 13 (Q. Thủ Đức) để đợi bạn ḿnh về. Nhác thấy dáng đi khập khiễng, bà Hai đă lật đật chạy tới tay dắt tay d́u bà Sa (tên thật là Ngô Văn Sang, 74 tuổi) vào nhà. Vừa đi bà vừa lo lắng hỏi: “Nay ông về trễ quá, làm tui đợi năy giờ”.
Thấy chúng tôi thắc mắc về cách gọi ấy, bà Hai cười: “Th́ với tôi, ổng vẫn là ‘ông’ mà”. Người dân trong con hẻm cũng vậy, chỉ biết đến “ông Sang vé số”, chứ hỏi cái tên Trang Kim Sa th́ chẳng ai c̣n nhớ. Câu chuyện đời thăng trầm của cô đào chuyển giới từng “cháy” hết ḿnh trên nhiều sân khấu gần xa cũng đă được chôn vùi hàng năm tháng.
Uống vội cốc nước sau buổi đội nắng gió bán từng tờ vé số, bà Sa ngồi trầm ngâm một lúc lâu. Ở tuổi “thất thập cổ lai hy”, bà vẫn đẹp với nước da trắng ngần, sống mũi cao và đôi môi trái tim chúm chím. Người ta chỉ nhận ra đó là một “người đàn ông” khi bà cất giọng nói trầm đục, bắt đầu cho một câu chuyện dài: “Đang là chính ḿnh, đang sống với đam mê, tự dưng phải bỏ ngang, cũng tiếc cũng buồn lắm chứ…”
Bà chia sẻ, từ lúc biết nhận thức cuộc sống, bà đă nhận ra giới tính thật của ḿnh. Nhưng bà phải cố kiểm soát bản thân, giấu nhẹm gia đ́nh và những người xung quanh. Ngày đó chẳng ai chấp nhận việc này, bà sợ người ta biết sẽ coi bà như một con người ḱ dị.
“Năm 14 tuổi, ba mẹ mất hết, tôi đi nghĩa vụ quân sự, đến khi về th́ lang thang làm đủ nghề kiếm sống. Nhưng mê ca hát từ lâu, lại chỉ c̣n một thân một ḿnh, tôi quyết định rời Sài G̣n theo các đoàn hát bấy giờ lang bạt khắp nơi. Thời đó không đại trà, chỉ có vài ba đoàn lớn như Bích Trâm, Mây Trắng, Hải Đăng,… Cũng v́ lớn mà họ không cho giả gái này kia, nên về sau, tôi cùng một số bạn đồng tính quen biết khác chuyển sang các đoàn lô tô”, bà Sang kể về những ngày tháng đầu tiên sống phận người “bóng gió”.
Bà bắt đầu nuôi tóc dài, bỏ nghệ danh cũ là Nhật Huy và đặt cho ḿnh cái tên Trang Kim Sa đầy kiêu sa. Đêm đêm, Kim Sa tô điểm phấn son, giả gái thướt tha say mê hát dưới ánh đèn đỏ xanh lấp lóa. Cứ vậy bà cùng các chị em sống rày đây mai đó, đem tiếng gọi những con cờ và phận “pê-đê” của ḿnh t́m vui cho thiên hạ.
Không lâu sau, Kim Sa quyết định chuyển giới, v́ quá “thèm được làm con gái”. “Mà ngày xưa làm ǵ hiện đại như bây giờ. Tự mấy chị em mua thuốc, mua kim về làm cho nhau. Rồi sức khỏe bị ảnh hưởng, có người… đă chết không lâu sau đó. Nhưng khát khao được sống với bản năng của ḿnh lại lớn hơn nhiều, nếu không th́ có khác ǵ chết đâu”, bà Sa bộc bạch.
Chuyển giới xong, bà Sa trở thành “bà hoàng” của các đêm nhạc v́ nét đẹp lộng lẫy và giọng hát “chết người” của ḿnh. Thời ḱ hoàng kim trong sự nghiệp, các đêm diễn “cháy” vé v́ cái tên Trang Kim Sa. Cũng v́ đó mà nhiều người con trai theo đuổi bà. Trải qua nhiều mối t́nh, nhưng khắc cốt ghi tâm với bà chỉ có duy nhất người con trai tên Tú.
“Tôi và Tú thương nhau, lúc tôi vẫn c̣n trong thân xác đàn ông. Tú đưa tôi về nhà ở, nhưng mọi người chỉ nghĩ chúng tôi là bạn bè. Trớ trêu thay, em gái Tú lại thương tôi. Tôi đành phải ra đi…”, nói đoạn, đôi mắt buồn sâu hoắm của bà bỗng xôn xao. Rồi bà cao giọng cất lên một bài “tủ” năm nào: “Thật đớn đau trái ngang ḷng tôi mang/Cùng cội đá tôi chết giữa ngàn khơi/ Giọt đắng cay thấm tan vào không gian/Hồn ta vỡ chẳng tan đời ngả nghiêng…”
Giọng hát đă từng vẫy vùng 30 năm từ Nam chí Bắc, giờ sao đứt quăng, trôi tuột vào khoảng không bé nhỏ của căn trọ đầy đồ đạc.
Vẫn c̣n tri kỉ bên đời
Cái nghiệp lô tô gắn với cô đào Trang Kim Sa cũng hơn nửa đời. Cho đến một ngày, cơn tai biến ập đến ngay lúc bà đang đi diễn. Căn bệnh đột ngột làm bà bị liệt nửa người, đành ngậm ngùi giă từ sân sấu ở tuổi 65.
Ở lại đoàn nhưng chẳng phụ giúp thêm được ǵ, chỉ nằm một chỗ làm vướng tay vướng chân mọi người, nên bà Sa báo về cho người chị dâu ở Sài G̣n. Bấy giờ, bà Hai ở cạnh nhà mới nghe tin, liền tức tốc đón người bạn ḿnh về, thuê căn nhà nhỏ chỉ độ đâu 4 mét vuông ở ngoại ô Sài G̣n để sống.
“Nhà sát vách, chơi với nhau từ hồi ở truồng tắm mưa, chia nhau từng cái kẹo. Hồi ổng đi lính, tôi lên thăm, ổng cự nự thăm chi mà thăm miết. Mà hễ gặp là bảo thèm ăn này thèm uống kia, hỏi coi tôi không lên sao đặng. Vậy đó mà về chưa bao lâu, ổng bỏ Sài G̣n đi biệt xứ, măi cho tới lúc bệnh tôi mới hay tin. Giờ tôi không chồng con, ổng không gia đ́nh, thôi th́ thân già nương nhau mà sống vậy”, bà Hai bồi hồi nói chuyện xưa và quyết định của ḿnh.
Cũng đă đi quá “60 năm cuộc đời”, chật vật mưu sinh trong trăm nỗi khó khăn, vậy mà bà Hai vẫn “cả gan” nhận người bệnh về ở cùng. Ban đầu, bà vẫn tiếp tục phụ bán quán ốc ở Phú Nhuận để kiếm sống, 1 tháng về thăm bà Sa có 1 – 2 lần.

Cho đến một lần, bà nghe hàng xóm rỉ tai nhau là “ông Sang ngày nào cũng đi bán vé số”, nước mắt bà tự rớt không ngưng được. “Kêu ổng nghỉ mà ổng quyết không nghỉ, tôi bỏ việc về đây luôn. Lo cho ổng bữa cơm, bữa cháo, để ổng một ḿnh tôi không tài nào an tâm được”, bà Hai hạ giọng.
Giờ đây mỗi ngày, khi trời tờ mờ sáng là 2 “ông bà” đă lục đục dậy. Bà Hai tranh thủ đi phụ việc cho 1 nhà gần đó, kiếm thêm đồng ra đồng vào. C̣n bà Sa chân thấp chân cao chậm chạp đi khắp nơi bán vé số, cao lắm 1 hôm cũng chỉ 100 tờ. Ấy là chưa kể cứ bị đám cướp giật lấy mất vé số hoài.
Trưa trưa chiều chiều, “ông bà” lại trở về căn nhà ọp ẹp. Bà Hai nấu cơm, bày trên ghế xếp, 2 người vừa ăn vừa thủ thỉ. Cạnh bên là chú chó già được xem như một thành viên trong gia đ́nh.
Chú chó ấy đă từng theo chân bà Sa rong ruổi kêu cờ khắp nơi. “Bệnh về không xách nổi cái ǵ hết, vậy mà vẫn ráng ôm nó theo đó”, bà Hai lắc đầu cười. Chắc bà Sa muốn nh́n nó mà nhớ ngày xưa…
Suốt cả câu chuyện, chúng tôi chỉ nghe bà Hai nói về “bạn thân”, “bạn già”, “thương ổng như tri kỉ vậy thôi”. Cho đến cuối cùng, như cảm thấy chẳng giấu được ḷng ḿnh nữa, bà Hai mới gật đầu: “Ừ th́ ngày xưa tôi yêu ổng mà. C̣n ổng yêu ai th́ Trời định, ổng chỉ sống đúng con người ḿnh thôi…”
Vậy đó, cũng là t́nh yêu.