Là người lên tiếng mạnh mẽ nhất, ra mặt đại diện cho những công nhân cùng khổ, chị Phương chịu áp lực lớn khủng khiếp từ nhiều phía.
Một tuần sụt 2kg thịt v́ căng thẳng
Chị Nguyễn Thị Phương, từng là tổ trưởng tổ gom rác tại Cầu Diễn, Tây Mỗ của công ty Minh Quân bỗng chốc trở thành "người của công chúng". Mà công chúng ở đây là gần 300 công nhân cùng khổ bị nợ 6 tháng lương, quỵt bảo hiểm cũng như những người theo dơi hành tŕnh của họ. Chị Phương là người dấy lên "cuộc chiến" ấy, dù không ai "mượn", không ai nhờ chị cả.
Chị tâm sự, mới đầu, chị lên tiếng chỉ nghĩ là để công ty Minh Quân phải ra mặt, trả lương c̣n nợ cho công nhân. Nhưng rồi câu chuyện được lan tỏa, cuộc sống riêng tư cùng khổ của các công nhân môi trường được chú ư, t́nh cảm ấm áp và những món quà của các nhà hảo tâm gửi đến… dồn dập khiến chị vừa hạnh phúc v́ thấy t́nh cảm ấm áp của cộng đồng, vừa thấy choáng v́ quá nhiều áp lực "thập diện mai phục".
"Có khi bên công ty Minh Quân họ cũng ghét em, v́ em là tổ trưởng đầu tiên ra mặt. Mỗi ḿnh em lên tiếng th́ cũng một ḿnh em ăn chửi. Áp lực quá, trong hơn 1 tuần mà em sút 2kg thịt, không ăn không ngủ nổi. Hôm qua vừa ăn được cái bánh ḿ, mọi người gọi lại đi.
Khi c̣n làm th́ công ty bắt em động viên công nhân, khất lên khất xuống. Giờ họ bị ép phải trả trước 3 tháng lương th́ bắt công nhân đi chục cây số, chầu chực xin lại lương, mà tốp nào cũng phải có em đi cùng", chị kể.
Rồi khi các nhà hảo tâm gửi tiền hỗ trợ, chị Phương lại đau đầu vụ tập hợp danh sách. Chị cũng bị nợ lương, nhưng không ghi tên ḿnh trong danh sách 64 người nhận hỗ trợ của nhóm thiện nguyện Hạt vừng và Soha, mà ưu tiên nhường công nhân trước.
Dầu vậy, chọn ai được nhận quà trước trong hơn 80 công nhân chị phụ trách cũng căng năo, v́ sợ "làm không đúng th́ mang tiếng cả đời. Có lúc em cũng sợ phức tạp, sợ nhỡ ai đó hiểu lầm, bẻ cong sự thật. Mọi người nhận tiền sướng nhưng em th́ áp lực. Mấy chục người ở tổ ḿnh, có người vẫn làm ở Urenco, có người đă bỏ nghề nhưng lương chưa được thanh toán, rồi công nhân các tổ khác cũng hỏi, điện thoại liên hồi, có khi c̣n trách móc… Em căng quá, có khi nói với mọi người là đừng làm áp lực với em, em đi tự tử đấy. Nhưng chỉ dọa thế thôi…".
Chị Phương quả quyết, một đồng công ty Minh Quân trả nợ, một đồng nhà hảo tâm cho, chị cũng không gian lận, không tơ hào của công nhân. Thậm chí có người xem tivi nhớ mặt, đi ngang qua rút ví cho 500 ngh́n, Phương cũng đem chia luôn cho đồng nghiệp đang ngặt hơn chứ cũng không cầm.
Bố mẹ, cậu ruột và anh chồng của chị Phương đều là công nhân vệ sinh của công ty Minh Quân, nhưng chị c̣n chưa ghi tên họ vào danh sách nhận hỗ trợ. Chị ngậm ngùi: "Em sợ mang tiếng với các công nhân, với làng xóm, sợ người ta bảo cái Phương lợi dụng cơ hội mà đưa cả nhà vào nhận tiền. Em phải giải quyết cho công nhân hết đă, người ta c̣n khổ hơn ḿnh nhiều".
Người phụ nữ nhỏ nhắn ấy cười tít mắt khi thấy các công nhân được trao tận tay 5,9 triệu tiền mặt chiều 30/6. Nhưng chị vẫn trăn trở về lời hứa 10/7 sẽ chốt nợ, thanh toán với công nhân. Đến khi tất cả đ̣i đủ tiền, chị mới thấy măn nguyện.
Phương tiết lộ, thực ra người lên tiếng vụ này đầu tiên là mẹ chị.
Bà cũng là công nhân vệ sinh trong khu vực chị Phương phụ trách. Bà vào nghề không phải v́ không có việc ǵ làm, mà v́ thương con thiếu công nhân, bà xung phong thế chỗ. Bà vào làm được ít lâu th́ công ty nợ lương, đ̣i kẽo kẹt chẳng được, tháng 5/2021, bà cùng 27 công nhân của tổ Đại Mỗ và Tây Mỗ làm đơn kiện. Chị Phương thấy vậy mới nối gót, kêu gọi công nhân tổ Cầu Diễn lên tiếng cùng ḿnh.
Chị "thú nhận": "Thực ra nhà em không khổ, không thiếu ăn đâu. Lương của em có tháng 5,5 triệu, có khi 15, 20 triệu, cao hơn các tổ trưởng khác, v́ nhiều em phải quản lư mấy tổ gộp vào.
Mà nhà chồng em cũng không nghèo. Bố chồng em cho hẳn cái nhà nghỉ để trông nom, có tí tiền em lại bỏ ra ứng cho công nhân những tháng nợ lương, Đợt Tết, em bỏ tiền nhà ra gần 1 tỷ để ứng cho mọi người. May mà vừa rồi thu lại được già nửa.
Công nhân trong tổ, ai cũng mắng em là Phương ngu thế (cười lớn), tổ người ta th́ bảo nhau đ́nh công, em th́ vác tiền nhà đi ứng. Thực ra em chỉ ứng trước cho đội Tây Mỗ là chính thôi, v́ công nhân dọa nghỉ. Họ mà nghỉ thật th́ không lấy đâu ra người bù vào. C̣n tổ Cầu Diễn th́ không có mấy. Kể ra 1 tỷ mà gửi ngân hàng th́ lăi cũng bằng tiền lương tháng, nhưng thôi người ta khổ hơn ḿnh, em đem ra cho vay trước. Bao giờ công ty Minh Quân trả lương công nhân, em thu về sau".
Phương cho vay không lấy lăi tiền, mà lăi ở t́nh cảm, ở cái sự yêu mến, thương quư của đồng nghiệp, của công nhân. Chị cởi ḷng cởi dạ, cởi cả của nả gia đ́nh đem ra đối đăi với công nhân, họ cũng đáp lại chị bằng ḷng thương mến.
Chính v́ có những đêm, đồng nghiệp gọi điện xin ứng tiền, Phương trốn vào nhà vệ sinh mà nghe, sợ chồng biết; th́ mới có những tháng chị bận làm ở khu vực mới, công nhân trong tổ vẫn răm rắp bảo nhau làm việc cẩn thận. Chính v́ Phương kêu rát họng để đ̣i lương cho ḿnh và cho họ, nên mới có chuyện họ hứa sẽ không im lặng đợi chờ nữa, sẽ ở bên bảo vệ chị, sẽ sát cánh đến cùng.
Cái phần "lăi" ấy, chẳng nhiều hơn 1 tháng lương sao?
VietBF @ Sưu tầm