Thời điểm năm 2010, vụ giết người bằng cách đầu độc cyanide được các trinh sát h́nh sự CATP Hà Nội điều tra khám phá là vụ án đầu tiên xảy ra trên địa bàn thành phố. Hơn 10 năm đă qua, bản án đă được thi hành, nhưng sự day dứt th́ vẫn c̣n đó như một nỗi ám ảnh khôn nguôi...
Tử thi bên vệ đường
Trưa 25-8-2010, người dân phát hiện thi thể một nam giới tại khu vực dốc Dây Diều, thuộc địa bàn xă Minh Phú, huyện Sóc Sơn, Hà Nội và báo tin đến cơ quan công an. Ngay sau khi nhận tin, Pḥng Cảnh sát h́nh sự đă phối hợp với Pḥng Kỹ thuật h́nh sự, CAH Sóc Sơn và các đơn vị liên quan đă tiến hành khám nghiệm hiện trường, pháp y tử thi, rà soát nhân chứng và tổ chức điều tra. Kết quả cho thấy, vụ án xảy ra tại Km9+100, Quốc lộ 35 thuộc khu vực Lâm trường Sóc Sơn. Nạn nhân mặc áo sơ mi dài tay màu trắng pha kẻ sọc xanh nhạt, túi áo ngực bên trái có một điện thoại di động Nokia 1208, vạt áo trước bên trái dính nhiều chất màu nâu vàng, quần âu màu đen, thắt lưng giả da màu nâu. Túi quần bên phải nạn nhân cất 1 ví da, trong ví có khoảng 1 triệu đồng, 3USD, đăng kư xe máy Attila, 1 vé gửi xe của điểm giữ xe 51 phố Trần Hưng Đạo (Hà Nội), 1 thẻ luật sư... Trên bụng nạn nhân có một chiếc giày da màu nâu. Thắt lưng trái có đeo một bao da, bên trong có 1 điện thoại di động nhăn hiệu T-Mobile.
Kết quả xét nghiệm của Khoa Hóa pháp - Viện Pháp y quốc gia phát hiện thấy chất cyanide (cùng họ với chất cực độc cyanua) trong mẫu máu của nạn nhân. Cũng rất nhanh chóng, nạn nhân được xác định là anh Nguyễn Văn Nhường, nguyên quán ở tổ 26, phường Phú Xá, TP Thái Nguyên; khi đó là cán bộ Pḥng Pháp chế và kiểm soát tuân thủ của Ngân hàng Techcombank. Như vậy, bước đầu cơ quan điều tra có thể kết luận đây là vụ giết người bằng thuốc độc, có sự chuẩn bị từ trước. Nạn nhân có thể đă bị điều từ nơi khác đến và đặc biệt, vụ án không có dấu hiệu của vụ cướp tài sản.
Những mâu thuẫn từ gia đ́nh
Gần như toàn bộ cán bộ chiến sĩ Đội Trọng án, Pḥng Cảnh sát h́nh sự được huy động để tập trung phá án. 1 tuần, rồi 2 tuần trôi qua, các tin tức thu được không nhiều và ít giá trị. Các đầu mối thu thập về nhân thân, quan hệ của bị hại cũng chưa đem lại kết quả. Chỉ có 2 thông tin giá trị nhất là có một số đồng nghiệp của bị hại nh́n thấy anh Nhường bá vai bá cổ một nhóm người rồi lên xe taxi của hăng Mai Linh, BKS: 30N-36xx vào buổi sáng 24-8-2010. Xác minh qua hăng Mai Linh, người lái xe cho biết, vào khoảng 11h cùng ngày, một nhóm đối tượng thuê xe của anh đă d́u đỡ một người sang chiếc xe ô tô con khác màu đen. Tập trung rà soát, cơ quan công an thu được kết quả, thời điểm từ 11h - 12h ngày 24-8-2010, có khoảng 20 xe ô tô đi qua khu vực hiện trường. Tiếp tục sàng lọc, điều tra viên tiếp cận được người lái chiếc xe taxi màu đen. Từ đầu mối này, thông qua nhiều biện pháp nghiệp vụ, các trinh sát dần dần nắm được tung tích của nhóm đối tượng. Nguyên nhân của vụ án cũng dần được sáng tỏ. Tuy nhiên, do vụ án có khá đông kẻ tham gia nên công tác giữ bí mật được đặt lên hàng đầu. Bởi nếu “rút dây động rừng”, các đối tượng bỏ trốn th́ việc truy bắt sẽ cực kỳ vất vả.
Ngày 15-9, một cuộc họp quan trọng đă diễn ra tại trụ sở Pḥng Cảnh sát h́nh sự và trong liên tiếp các ngày 16, 17 và 18-9, các đối tượng của vụ án gồm Nguyễn Sỹ Bắc, Nguyễn Thị Chinh, Dương Quang Thái, Đặng Anh Cương và Bùi Văn Ninh đă lần lượt sa lưới. Đối tượng Nguyễn Duy Niêm và Lê Nguyên Trưởng trước đó đă bị Công an tỉnh Vĩnh Phúc và CAH Đông Anh bắt giữ v́ vi phạm pháp luật. Riêng Trần Quốc Việt bị truy nă và đă bị bắt giữ sau đó.
Những người tham gia ban chuyên án ngày ấy nhớ lại, trong quá tŕnh điều tra ban đầu, khi cơ quan công an đặt vấn đề nghi vấn Nguyễn Thị Chinh (mẹ kế của nạn nhân Nguyễn Văn Nhường) th́ những người thân trong gia đ́nh anh Nhường đều cho rằng Chinh không phải là kẻ đang tâm sát hại con chồng dă man đến vậy. Điều này dễ lư giải bởi Chinh đă tạo cho ḿnh vỏ bọc khá chắc chắn trong gia đ́nh. Thậm chí, ngay sau khi anh Nhường bị sát hại, Chinh đă tỏ ra rất thương xót, khóc lóc vật vă và là người sốt sắng nhất thực hiện lo ma chay. Sau khi xong đám tang, Chinh đă dọn về nhà anh Nhường ở TP Thái Nguyên để tiện hương khói dù lúc đó đối tượng này đang sở hữu một nhà nghỉ cách nhà anh Nhường không xa.
Ngược ḍng thời gian, năm 1989, thương cho hoàn cảnh gà trống nuôi con của ông Nguyễn Văn Nhuận (cha đẻ anh Nhường), Nguyễn Thị Chinh về làm vợ và chăm sóc cho 3 đứa con chồng. Năm 1990, Chinh sinh cho ông Nhuận một bé gái. Cuộc sống êm ả trôi đi, Chinh kinh doanh nhà nghỉ nên có mối quan hệ ngoài luồng với Dương Quang Thái và có thêm 1 đứa con riêng với anh ta, nhưng lại nói dối là con ông Nhuận. Việc này không qua được mắt ông Nhuận, chính v́ thế khi biết ḿnh mắc bệnh nan y vào năm 2006, ông đă bảo anh Nhường (khi đó làm luật sư) lập di chúc chỉ chia tài sản cho 3 anh em anh Nhường mà không có phần cho Chinh. Khi ông Nhuận qua đời, Chinh tay trắng rời khỏi nhà. Dù là dân kinh doanh, cũng không đến nỗi thiếu thốn, song không thấy được chia tài sản, Chinh nung nấu ư định trả thù.
Liên minh ma quỷ và cái giá phải trả
Chinh bàn với Thái - kẻ đang sống “già nhân ngăi, non vợ chồng” với ḿnh - t́m người theo dơi, bắt anh Nhường để đánh. Thái liên lạc với Bắc, nhờ t́m bắt anh Nhường. Bắc gọi cho Nguyễn Trọng Minh nhờ “xử lư giúp”. Minh không nhận lời, song lại chuyển sang cho Niêm. Niêm đồng ư, với điều kiện phải trả thù lao 100 triệu đồng.
2 ngày trước khi xảy ra sự việc, anh Nhường đă suy nghĩ về bản di chúc. Nhớ lại quăng thời gian Chinh chăm sóc 3 anh em ḿnh, hơn nữa c̣n có em gái cùng cha khác mẹ nên anh đă bỏ qua những định kiến giữa mẹ kế - con chồng. Ngày 22-8-2010, trước toàn thể gia đ́nh, anh Nhường tuyên bố phần đất của bố để lại sẽ chia đều thành 4 phần, trong đó ngoài 3 phần của 3 anh em anh, sẽ có 1 phần dành cho mẹ con Chinh. Giải quyết xong việc phân chia tài sản, anh Nhường xin lỗi Chinh v́ bản di chúc gây bất lợi cho mẹ kế và đứa em cùng cha khác mẹ. Lúc đó, mọi mâu thuẫn giữa Chinh và anh Nhường tưởng đă được tháo gỡ, bởi anh Nhường c̣n đặt vấn đề nhờ mẹ kế vay hộ cho ḿnh một món tiền lên Hà Nội mua nhà. Chinh vờ vui vẻ nhận lời, nhưng trong bụng rắp tâm sắp đặt kế hoạch sát hại con chồng.
Khoảng 6h30 ngày 24-8-2010, nhóm Niêm đón taxi Mai Linh đến đứng chờ ở ngơ nhà anh Nhường. Khi thấy chiếc xe Attila do anh Nhường điều khiển chạy qua, Niêm lập tức giục taxi đuổi theo. Cẩn thận hơn, Trưởng c̣n xuống taxi và đi “xe ôm” theo sát chiếc Attila để tránh bị “cắt đuôi” do tắc đường. Khi anh Nhường dừng ăn sáng ở quán cà phê th́ các đối tượng cũng đậu xe ở gần đó. Thế rồi Trưởng, Việt, Cương tới gần chỗ anh Nhường nói có người cần gặp và kéo anh ra khỏi quán.
V́ quên lọ thuốc độc ở nhà, Niêm gọi cho Ninh bảo mang ra ngă ba Phạm Văn Đồng - Hoàng Quốc Việt. Tới Trạm thu phí cầu Thăng Long, Niêm lấy viên thuốc ra, bẻ một nửa cho vào chai nước lừa anh Nhường uống, song anh không uống. Thấy xe càng ngày càng chạy vào chỗ heo hút, anh Nhường thắc mắc: “Sao lại vào đây?”. Lúc này các đối tượng mới hiện nguyên h́nh là những tên lưu manh. Đến đoạn đường vắng trên Quốc lộ 35, 3 tên đè anh Nhường ra bắt uống thuốc độc. Khi anh Nhường chống cự, chúng lấy chai thuốc đổ bằng được vào miệng nạn nhân. Do thuốc quá độc nên chỉ 30 giây sau th́ anh Nhường không cử động được nữa. Khi xe tới chân dốc Dây Diều, Niêm báo với Bắc đă cho anh Nhường uống thuốc. Bắc bảo Niêm thả anh Nhường xuống vệ đường sẽ có người nhận. Thế rồi Bắc chở Niêm ra phố Nỉ gặp Thái để lấy 100 triệu đồng, Bắc đưa cho Niêm 60 triệu đồng. Lúc này Việt, Trưởng và Cương bế anh Nhường thả ở vệ đường dốc Dây Diều rồi quay lại đón Niêm. Niêm chia cho Việt, Cương và Trưởng mỗi người 10 triệu đồng.
Đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng lần đầu tiên xảy ra ở Hà Nội. Với sự giúp đỡ tích cực của Viện Khoa học h́nh sự, Pḥng Kỹ thuật h́nh sự đă nhanh chóng t́m ra nguyên nhân cái chết của bị hại, giúp cơ quan điều tra định hướng đúng tính chất của vụ án. Sau 22 ngày, Pḥng Cảnh sát h́nh sự phối hợp với Pḥng Kỹ thuật h́nh sự, CAH Sóc Sơn, Công an các tỉnh Thái Nguyên, Hải Pḥng, Vĩnh Phúc, Quảng Ninh giải mă thành công vụ án, bắt các đối tượng trả giá cho hành động dă man của ḿnh...
|
|