Từ ngày con đi lạc, gia đ́nh bà Cơ Lang đă xảy ra muôn vàn biến cố. Bản thân bà chưa từng một lần hy vọng con trai sẽ trở về.
Con theo cha đi thăm người thân, không may thất lạc
Ngày 13/8 âm lịch năm 1983, cậu bé Ừng Ḿnh Dón (SN 1977, người Hoa, sống ở ấp Tân Xuân, xă Bảo B́nh, huyện Cẩm Mỹ, tỉnh Đồng Nai) cùng cha lên quận 11, TP.HCM thăm họ hàng.
Dón cùng cha thăm nhà người họ hàng đầu tiên, sau đó sang thăm nhà người họ hàng thứ hai ở cách một đoạn, qua vài con hẻm, ở đây, bố Dón được tặng một đôi dép. Khi quay trở lại nhà người họ hàng ban đầu, bố Dón mới mang dép ra đi thử th́ bị chật. Ông bảo con trai mang dép đi đổi giúp ḿnh. Dón rủ một người anh em khoảng 6-7 tuổi đi cùng, ra ngoài đường, cậu bé đó cứ chạy, trêu đùa. Dón chạy theo cậu bé đó rồi bị lạc.
Dón cứ thế ôm đôi dép t́m đường về, đi măi, đi măi nhưng không t́m được nhà người họ hàng mà lạc tới tận huyện Nhà Bè. Gia đ́nh bố mẹ nuôi tuy đă có 6 người con nhưng v́ thương Dón nên ông bà vẫn quyết định nhận nuôi, đặt cho cậu một cái tên mới là Nguyễn Thanh Trắng.
Với kư ức ít ỏi của một đứa trẻ 5 tuổi, Trắng vẫn nhớ được ḿnh tên là Dón, biết nói tiếng Hoa. Trắng nhớ nhà ḿnh nằm ở trong rừng, nơi có cây to, có suối, nhà có hai chị gái, một chị tên Kiếu, và một đứa em không rơ là trai hay gái.
Ở với bố mẹ nuôi, Trắng được mọi người yêu quư. Anh trưởng thành là một người hiền lành, chất phác, chăm chỉ. Từ năm 15 tuổi, anh theo bác thợ hàn bên hàng xóm, thường xuyên đi theo các công tŕnh dân dụng ở khắp nơi như: Đồng Nai, B́nh Phước, Long An,... Đi đến đâu, anh Trắng cũng t́m khung cảnh trong kư ức. Anh hỏi thăm người dân, kể cho họ nghe câu chuyện của ḿnh để mong t́m được chút manh mối về gia đ́nh nhưng không có kết quả. Nhớ lại ngày ḿnh đi lạc, anh Trắng bảo: "Giá lúc đó tôi ngồi yên một chỗ th́ thế nào cha cũng đi t́m. Như vậy có lẽ tôi không phải nhớ cha, nhớ mẹ đến mức như vậy".
Anh Trắng đă có vợ và hai con. Trước đây v́ không có giấy tờ nên anh đi làm cũng khó khăn. Người ta thấy không có giấy tờ nên không muốn thuê, các con của anh ban đầu cũng phải mang họ mẹ. Măi sau này, mẹ nuôi nhập hộ khẩu th́ anh Trắng mới làm được giấy tờ. Anh mừng lắm. Việc làm giấy tờ khó khăn v́ thủ tục, chứ bố mẹ nuôi rất thương anh Trắng. Khi bán nhà, mẹ cũng chia tiền đều cho bảy anh em, trong đó có anh Trắng.
Biến cố nghiệt ngă sau khi con đi lạc và ngày đoàn tụ
Xa nhà bao năm, anh Trắng không hề biết rằng từ ngày ḿnh đi lạc, gia đ́nh anh đă gặp không ít biến cố. Khi cha anh trở về, thông báo về việc con trai mất tích, mẹ ruột anh Trắng (tức Dón) là bà Chương Cơ Lang (SN 1939) đau buồn, khóc rất nhiều. Cả nhà vay tiền, bán hết đất đai để đi t́m con mà không được.
Sau đó, ông Ừng Ḿnh Bát (bố Dón) về Trung Quốc để thăm họ hàng, quay lại th́ bà Cơ Lang không chịu gặp chồng nữa. Ông Ḿnh Bát đành lên huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai để làm thuê, trông rẫy cho người ta.
Hai năm sau, người em trai kế của anh Trắng ngă xuống ao sâu qua đời. Bà Cơ Lang dẫn con gái út lên TP.HCM làm thuê. Măi đến khi ngoài 70 tuổi, sức đă yếu bà mới về lại quê nhà. 12 năm sau ngày ông Ḿnh Bát đi làm thuê, ông qua đời ở Định Quán. Bà Cơ Lang đă đưa ông về yên nghỉ tại quê nhà.
Người mẹ già chưa từng le lói hy vọng đứa con trai đi lạc sẽ có ngày trở về. Thế mà phép màu đă xảy ra, sau 38 năm thất lạc, vào năm 2021, anh Trắng đă trở về nhờ được chương tŕnh "Như chưa hề có cuộc chia ly" kết nối. Ôm lấy người mẹ già, anh Trắng thốt lên: "Má ơi", tiếng gọi mà anh đă chờ đợi bao nhiêu năm để được gọi, cuối cùng đă trở thành hiện thực.
VietBF @ Sưu tầm