HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Home Classic
Home Classic
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF > Funny Boxes > Stars Showbiz - Ngôi Sao Giải Trí (closed)

 
 
Thread Tools
Default Mạc Can và thời kỳ bí ẩn ở Mỹ
Old 04-02-2011   #1
tonycarter
R9 Tuyệt Đỉnh Tôn Sư
 
tonycarter's Avatar
 
Join Date: Dec 2008
Posts: 44,699
Thanks: 262
Thanked 591 Times in 456 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 1 Post(s)
Rep Power: 62
tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2
Ông xách va li đi luôn sang Mỹ, không chia tay gì anh em bạn hữu. Chuyến đi đầy bí mật của ông khiến cho giới văn nghệ sỹ Sài Gòn đồn ầm lên với đủ thứ tin. Thực hư ra sao?



Tình cờ nghe mấy ông bạn nghệ sỹ ồn ào kháo nhau: “Mạc Can về rồi đấy. Gặp chưa?”, tôi vội gọi cho ông và hẹn gặp nhau ở một quán cà phê quen thuộc như ngày xưa. Hơn 2 năm xa Sài Gòn, hình như Mạc Can vẫn chưa có gì thay đổi nhiều. Vẫn gương mặt khắc khổ, vẫn cái giọng nói người miền Tây ẩn chứa hài hước cùng ly trà đá quen thuộc.


“Thì tui vẫn là tui mà. Già rồi có đi tới đâu thì cũng khó mà thay đổi lắm”- Ông nói và cười hề hề. Cũng bất ngờ như khi về, hơn 2 năm trước đột ngột người ta không thấy ông già nhỏ bé, có cái dáng khắc khổ thường ngồi lặng lẽ trong mấy quán cà phê ở Hội Nghệ sỹ, ở trước cổng nhà xuất bản Trẻ. Hỏi ra thì mới biết ông đã sang Mỹ, không chia tay gì anh em bạn hữu, lẳng lặng mấy tháng trời làm thủ tục và… xách va li đi luôn.

2 năm qua Mỹ ông đã ra được 3 đầu sách trong đó có 2 tiểu thuyết, một cuốn tùy bút. Ngoài ra những truyện ngắn ông vẫn xuất hiện đều đặn.


Giờ ngồi với tôi, ông không thanh minh hay đính chính gì những tin đồn ấy mà chỉ kể về cơ duyên chuyến đi Mỹ của ông. Câu chuyện bắt đầu từ khi một đài truyền hình Nhật Bản sang thực hiện một chương trình ở Việt Nam. Họ muốn tìm một nghệ sỹ ảo thuật lại có chút hài hước để tham gia chương trình của họ và Mạc Can đã được giới thiệu.

Sau vài lần diễn thử (Không phải đóng phim mà Mạc Can phải ra ngay giữa chợ Bến Thành, lôi đạo cụ ra diễn ảo thuật cho bà con đi chợ xem tự nhiên để họ quay một cách bí mật), phía Nhật đã đồng ý ký hợp đồng biểu diễn ngắn hạn với Mạc Can tại Nhật.

Chuyến đi Nhật chỉ kéo dài chừng hơn 1 tuần nhưng những gì được chứng kiến tại nước ngoài đã khiến ông nảy sinh ý nghĩ: “Sao mình không thử đi xa một chuyến nữa xem sao?” Sẵn có giấy bảo lãnh của một người bà con bên Mỹ, ông làm luôn thủ tục định cư.

“Ngay khi vừa bước chân lên máy bay đi Mỹ, tôi đã có dự tính sẽ trở lại Việt Nam bởi mảnh đất này đã sinh ra tôi, cưu mang tôi đến tận ngày hôm nay thì sao tôi lại bỏ đi được. Nhưng tôi vẫn phải đi, đi để nạp thêm nguồn tư liệu cho những trang viết của mình” - Ông bảo thế.

Bước vào nước Mỹ chỉ với một va li hành lý nhỏ gọn, khác với mọi người, Mạc Can không bị choáng ngợp bởi sự đồ sộ, bởi những con đường dọc ngang chằng chịt. Ông kể xuống sân bay Dallas, gặp nhân viên hải quan ông cứ ú ớ vì chẳng biết họ nói gì. May mắn là sân bay có sẵn những tình nguyện viên giúp đỡ người nước ngoài và ông đã được một ông bác sỹ gốc Việt thông dịch giùm.

Cũng nhờ có người giúp mà chỉ sau khi đến Mỹ 10 ngày, Mạc Can đã có bằng lái ô tô, tuy nhiên người thầy giáo hướng dẫn ông bảo thẳng là tay lái ông chưa thành thạo lắm, cần phải tự rèn luyện thêm. Chẳng cần phải ông thầy giáo nói Mạc Can cũng hiểu tay lái sau vài ngày luyện tập của mình dẻo đến cỡ nào nên sau đó, dù mua được cái xe ô tô riêng nhưng chưa bao giờ Mạc Can dám lái xe ra xa lộ, ông chỉ chạy lòng vòng mấy khu phố quanh nhà.



Mạc Can kể: “Tôi đi nhiều lắm, Bắc Mỹ Nam Mỹ chỗ nào tôi cũng được ghé cả. Mà chỗ tôi ghé toàn là sòng bài hay các khu giải trí. Nhưng chỉ được ghé qua diễn một chút rồi lại vọt đi luôn. Vì ông bầu muốn tiết kiệm kinh phí nên chẳng có nơi nào tôi lưu lại được lâu để tìm hiểu. Có khi cả mấy ngày hết ngồi xe hơi lại máy bay, nhìn nước Mỹ qua cửa kính xe nên mang tiếng đi khắp nước Mỹ nhưng ai hỏi đã đến cảnh đẹp nọ cảnh đẹp kia chưa thì tôi cũng chỉ biết lắc đầu. Mình đi diễn chớ có được chơi đâu!”.


May mắn cho Mạc Can là rất nhiều đồng bào Việt kiều tại Mỹ chỉ nhìn thấy mặt ông là đã nhớ tới những nhân vật trong phim mà ông đã đóng, nhớ tới những tiết mục hài của ông khi còn ở quê nhà nên các show diễn có ông đều khá thành công về mặt doanh thu.

Thậm chí các bầu show chuyên nghiệp ở các trung tâm biểu diễn lớn cũng mời ông tham gia nhưng biết mình chỉ phù hợp với những sân khấu nhỏ nên ông chỉ nhận lời ở những điểm diễn nho nhỏ hay là các tiệc mừng tân gia, sinh nhật…

Với số tiền đi lưu diễn này, tuy không nhiều nhưng cũng đủ để ông thuê một căn phòng nho nhỏ tại một khu ngoại ô cách thành phố Dallas chừng hai chục phút chạy xe. Như thế là cũng tạm đủ cho cuộc sống của một người có lối sống khá đơn giản như ông.

Nhưng ở Mỹ các show diễn thường chỉ diễn ra vào những ngày cuối tuần nên những ngày còn lại Mạc Can không biết làm gì. Suốt ngày ngồi không cũng buồn nên ông theo mấy người quen đi làm nghề tay chân. Lúc thì phụ làm bánh mỳ, lúc thì dọn dẹp ở tiệm làm móng, lúc thì bưng bê ở quán phở… Không có chuyên môn cao và cũng không có sức khỏe nên Mạc Can chỉ được chủ trả chừng vài đô/giờ.

“Nhưng tôi không quá quan trọng về tiền lương dù tôi không có tiền. Tôi đi làm chủ yếu là để trải nghiệm, để thấy cuộc sống của những người lao động nghèo bên Mỹ. Họ cực khổ lắm”- Ông ngậm ngùi. Hòa mình trong cuộc sống người nghèo để làm việc cật lực, để nghe chủ quát mắng, để ngửa tay nhận từng đồng bạc do chủ đưa ông mới thấy thấu hiểu hơn về cuộc đời những người lao động chân tay.

Cũng những người Việt đó, khi về Việt Nam thì ai cũng thấy họ giàu có, tiêu xài hoang phí nhưng khi qua Mỹ thì họ trở lại con người thực của mình, cũng đi làm cực khổ để kiếm từng đồng. Mà áp lực thì đủ thứ: Tiền nhà, tiền học, tiền bảo hiểm, tiền thuế… “Có qua đây mới thấy thông cảm với những người tha hương ít học” - Ông bảo.

Sang Mỹ chưa được bao lâu thì Mạc Can đã có việc làm. Những người Việt chuyên tổ chức các chương trình biểu diễn gặp ông đã nhớ ngay tới một tài năng sân khấu kỳ cựu suốt mấy chục năm qua và mời ông tham gia các chương trình biểu diễn. Vì thế, dù không có nhiều tiền trong túi nhưng Mạc Can đã được đi chu du rất nhiều tiểu bang của Mỹ.


“Nếu không được viết thì chắc tôi không sống được quá. Đến xứ lạnh, tôi bị đủ thứ bệnh của người già như đau khớp, sưng phổi… Nhưng cái làm cho con người ta cảm thấy bức xúc nhất là sự cô đơn. Chỗ tôi ở không có người Việt, tối về muốn nghe tiếng Việt chỉ biết bốc điện thoại gọi cho người quen. Nhưng đâu phải ai cũng rảnh để trò chuyện với mình đâu! Thỉnh thoảng thèm quá, tôi gọi thẳng về Việt Nam gặp người nhà nhưng cũng chỉ dám gọi vài phút vì mình không có tiền để gọi nhiều. Chỉ được nghe tiếng Việt líu lo là vui rồi”.

Cô đơn, ông dồn sự bức xúc ra những trang viết trên chiếc máy tính cọc cạch. Có nhiều hôm mất ngủ, ông viết cả đêm, viết và viết. Từ những chuyện thân phận những người Việt nghèo ông gặp hay là sự nhớ nhung của các người Việt già thèm khát được đặt chân lại Việt Nam. Rồi những ký ức quê nhà lại trào lên, bóp đến nghẹt tim nên ông viết về những chợ Nancy ở Sài Gòn, những con phố nhỏ Tiền Giang hay một khu chợ nổi ồn ào bờ sông Hậu…

“Những giấc ngủ của tôi cứ lơ mơ, chập chờn. Có lúc tôi mơ thấy mình đang chạy chiếc xe máy cọc cạch, luồn lách giữa đám đông ở Sài Gòn. Bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, tôi ngơ ngác nhìn xung quanh vắng lặng và tự hỏi sao mình chạỵ xe thế nào mà lại lạc vào tới chỗ nào thế này? Rồi nhớ dần ra, tôi bỗng ứa nước mắt, quặn ruột đi vì thèm không khí Việt Nam quá”.

Chỉ có những trang viết làm bạn, 2 năm qua Mỹ ông đã ra được 3 đầu sách trong đó có 2 tiểu thuyết, một cuốn tùy bút. Ngoài ra những truyện ngắn ông vẫn xuất hiện đều đặn. Ông thừa nhận với tôi cái tình người trong nước lớn lắm, dù ông đã ra đi không biết ngày về nhưng sách ông vẫn được in, vẫn được mọi người đón đọc. Bởi thế ông phải về, về để sống với tình thương.

Và rồi một ngày đầu tháng 3, ông đã thu xếp hành lý để lên máy bay. Gọi là thu xếp cho oai chứ thực ra cũng chỉ là vài bộ quần áo như ngày ra đi. Hai năm ở Mỹ, ngoài hành trang được tích cóp trong những trang viết, ông cũng chẳng có gì hơn.
Và có chăng là gầy hơn, đen hơn, gương mặt khắc khổ càng thêm khắc khổ vì những ngày tháng đầy suy tư. “Tôi nói thiệt chú không tin chớ lúc xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi đã khóc vì sung sướng. Nhất là gặp ai cũng nhận ra tôi, nhiều người hỏi thăm. Đây là nhà tôi mà, tôi không phải đi đâu hết”.
Về với quê hương, những căn bệnh tuổi già trong ông bỗng biến mất. ngày trước ngày sau, ông đã lấy xe máy của thằng cháu nội, chạy ào ào ngoài đường để cảm nhận không khí ồn ào quen thuộc của đường phố, để đến quán cà phê bụi bặm đã hằn lên trong ký ức.

Ngồi với tôi một chút mà rất nhiều người tới bắt tay hỏi thăm, vài ông đạo diễn đã có ngay lời gợi ý ông vào vai nào đó? Mấy ông nhà xuất bản đã hỏi Mạc Can có bản thảo nào mới chưa? Có cậu sinh viên thì tò mò hỏi ông qua Mỹ có học thêm tiết mục ảo thuật nào không? Ông nhìn tôi: “Chú thấy không? Ai cũng quan tâm đến tôi. Cái tình cảm quý giá này thì biết bao nhiêu tiền mới mua cho được?”. Ông bảo ông sẽ tiếp tục viết sách, đóng phim và diễn ảo thuật. Sẽ làm tất cả để thỏa mãn, để bù đắp cho những ngày xa quê hương.

“Nhưng nếu lần sau có cơ hội đi đến một xứ sở xa lạ nào khác thì chú có đi không?” - Tôi hỏi. Ông suy nghĩ khá lâu rồi trả lời: “Có thể tôi cũng sẽ đi tiếp, nhưng đi để có thêm tư liệu cho phong phú trang viết của mình rồi tôi sẽ lại trở về. Ai có thể níu kéo ông già này mạnh bằng quê hương được chớ!”. Ông cười hóm hỉnh.


Trọng Thịnh
TPO

Last edited by tonycarter; 04-02-2011 at 09:48.
tonycarter_is_offline  
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	1.jpg
Views:	35
Size:	61.4 KB
ID:	274740  
 
User Tag List


Hậu Trump 2.0: chưa bắt đầu mà đã nóng, Dân Chủ trước ngã rẽ 2028: Newsom, Harris, AOC… ai sẽ cầm lái? Old Trafford lại thay thuyền trưởng: MU sa thải Ruben Amorim sau 14 tháng giông bão “200 người Mỹ giữa downtown Caracas”: Hegseth hé lộ quy mô chiến dịch bắt Maduro, Cuba chịu tổn thất nặng
Phiên tòa đầu tiên của Maduro: lớn tiếng, ghi chép liên tục, nói “bị bắt cóc” – vợ bị thương, xin gặp lãnh sự Từ Caracas tới phòng xử Manhattan: Maduro nói nhiều hơn câu hỏi, thẩm phán cảnh báo “đến lúc sẽ nói” Từ phòng xử New York tới Hội đồng Bảo an: Mỹ – Nga đấu khẩu, Maduro ra tòa bằng phiên dịch
“Cần Greenland” sau cú đánh Venezuela: Trump mở thêm mặt trận, châu Âu phản pháo Caracas nín thở: Delcy Rodríguez thay Maduro điều hành, Mỹ đẩy nhanh “chính phủ tạm” và bài toán dầu mỏ Sau Caracas, sóng gió lan khắp châu Mỹ: Trung Quốc đòi thả Maduro, Trump “nhắm” Colombia
“Khui lại” bô xít – đất hiếm sau Trung ương 15: chống sai phạm hay tái vẽ bản đồ quyền lực? 25 phong bì trong phòng làm việc: cú sốc “tiền mặt” và câu hỏi về chống tham nhũng kiểu gì? Khi đồng rial rơi tự do và dân bắt đầu “không sợ”: Iran bước vào chương bất ổn mới
Bị cáo vụ bom ống trước ngày 6/1 khai: “ai đó phải lên tiếng” vì tin bầu cử 2020 bị đánh cắp “Avatar: Fire and Ash” bùng nổ cuối năm: 760 triệu USD toàn cầu, kéo rạp chiếu sống lại mùa Giáng sinh Starbucks rút khỏi “cuộc chiến phủ kín thành phố”: đóng hàng trăm điểm ở New York, LA, Chicago
2025: Năm “phá sản hàng loạt” của bán lẻ Mỹ – Forever 21, Party City, Rite Aid lần lượt gãy gánh Cú đột nhập “đêm Giáng sinh” ở Đức: 3.200 tủ khóa bị phá, ước tính 30 triệu euro bốc hơi Vòng quay ngoại giao 2026: Kyiv bị thúc “chốt kèo” khi đạn vẫn bay
Đi Tesla “chôm” bưu kiện ở Irvine Kinh tế Nga gió ngược nhưng Putin chưa xuống thang California trước nguy cơ khát xăng
Ông Trump lạc đề Trước Trung ương 15 và Đại hội XIV Bóng đá lên hương, bụng dân vẫn lép
Người hùng trong vụ xả súng khủng bố ở Úc Biển Charlie Kirk Way dưới All American Way CPI rớt mạnh xuống 2,7%
Thời mafia lộng hành: Donald Trump và Vladimir Putin biến nền ngoại giao cổ điển trở thành chuyện làm ăn Sáu câu hỏi của thế hệ sau chiến tranh: Giải phóng ai, giải phóng khỏi điều gì? Báo động ngành nails: 5 người bị bắt, 2 tiệm niêm phong, chủ đối mặt án tù vì thuê người không giấy tờ
VinFast ở North Carolina đứng trước nguy cơ bị “thu hồi đất vàng”, Vingroup quay xe sang Ấn Độ với canh bạc 3 tỷ USD Bệnh khoe của và cơn nghiện “chứng tỏ mình” của người Việt thời mạng xã hội Khi Nhật Bản đứng trước cám dỗ hạt nhân: Bao lâu nữa Tokyo phải tự võ trang?
Sài Gòn “chập mạch” dễ thương: thành phố không thiếu tiền, chỉ dư tình người Zelensky tuyên bố sẵn sàng bầu cử giữa làn đạn, bác cáo buộc “trốn phiếu” của Trump Lời hứa muộn màng của người lính cũ
Khi doanh nghiệp Mỹ nổi loạn vì thuế quan Trump muốn học mô hình hưu trí “super” của Úc: Bắt buộc tiết kiệm cho tuổi già Từ cô thợ nails tị nạn đến chủ nhân căn nhà đắt nhất Atlanta
Thuế mới, phố vắng, chợ buồn: Nếu tiểu thương gục ngã, ai bán hàng cho 100 triệu dân? K+ khép lại sau 16 năm: Đế chế bóng đá trả tiền tàn cuộc chơi Người Vợ Lực Lượng Đặc Biệt – Hồi ức về Thiếu Tá Hồ Đăng Nhựt trong mùa Quốc Nạn
Viên tướng nhỏ thó gánh oan khiên Mậu Thân John Riordan – người Mỹ quay lại Sài Gòn để cứu 105 người Việt Evergrande: Từ đế chế số 1 đến quả bom nợ – Bài học nào cho Việt Nam?
Campuchia: Từ Thiên Đường Angkor Đến “Công Xưởng Tội Phạm” Của Mafia Trung Quốc Cuộc Xâm Lược Cuối Cùng Của Trung Quốc Và Trang Sử Bị Xóa Khỏi Ký Ức Việt Nam Vì Sao Số Nhà Ở Mỹ “Nhảy Cóc”? Giải Mã Từ House Number Đến ZIP Code
David Thái, Highlands Coffee Và Những Hành Trình “Đi Rồi Trở Về” Của Thuyền Nhân Việt Vì Sao Quân Đội Trung Quốc Không Đảo Chính? “Đảng Chỉ Huy Quân Đội” Và Nỗi Sợ Được Thể Chế Hóa Tâm Lý Vọng Ngoại Và Căn Bệnh “Bụt Nhà Không Thiêng”
Từ Giọt Nước Mắt Của Mẹ Đến Đế Chế Zara: Hành Trình Của Amancio Ortega “Tâm Hồn Nga” Và Cơn Say Đế Quốc: Từ Crimea Đến Putin “Bên kia vĩ tuyến” và lời tự thú của một Bắc Kỳ 1985
Hiệu ứng Elon Musk: Khi một CEO “tham chính” làm Tesla mất hơn một triệu chiếc xe Điện thoại – phát minh bắt đầu từ một lời gọi yêu thương Thứ trưởng Cao Hùng và nỗi buồn hòa hợp dân tộc: Không thể không nói
Mười phát minh vĩ đại của người Hồi giáo đã âm thầm làm nên thế giới hiện đại Bẻ gãy “chiến dịch” báng bổ tiền nhân: Lịch sử Việt Nam giữa hai cách kể Từ “janitor da đen” đến người cứu sống vạn “em bé xanh”
Cơn mê “phục sinh Liên Xô”: Hoang tưởng đế quốc trong kỷ nguyên mạng xã hội Trung Quốc có còn xã hội chủ nghĩa không – hay chỉ là tư bản thân hữu khoác áo đỏ? Kỷ nguyên Tô Lâm: Thiên tai, tham nhũng và những vết nứt dẫn tới sụp đổ
Đụng ICE ngoài đường: Vì sao những vụ “xe tông xe” đang thành kịch bản đáng sợ ở Mỹ? Mỹ “khóa cửa” drone Trung Quốc: Thế hệ DJI mới chính thức hết đường vào! Mỹ phá cơ sở mại dâm của Trung Cộng đội lốt dưới vỏ kinh doanh massage
Chuyện cười ra nước mắt, dân Hàn Quốc đòi hạ cờ Việt Cộng! vì nhầm là “hàng Tàu” +video Đêm Noel đổi đời: Powerball nổ $1,817 tỷ ở Arkansas, cả nước “rụng tim” theo dõi Đập kính giữa Bolsa: Một buổi chiều mưa, một chiếc xe đen và chiếc “thẻ xanh” bốc hơi
Tranh chấp tiền làm móng ở Georgia: nữ nhân viên bị cáo buộc “giữ” bé trai 8 tuổi để đòi tiền Ngọc Quyên đóng cửa công ty ở Mỹ sau 11 năm: “Đây không phải thất bại” Ông Minh Chính bơ phờ vật vã vì mất chức thủ tướng, thế lực Hưng Yên tước hết toàn bộ quyền lực
Rò Rỉ Nhân Sự Đại Hội 14: Cuộc Mặc Cả Quyền Lực Giữa Công An – Quân Đội? Yamaguchi-gumi Rầm Rộ Họp Cuối Năm: Xã Hội Đen Lớn Nhật Nhật Bản Vẫn Sống Khỏe Giữa Thời “Văn Minh” Công nghiệp đẻ thuê cho tài phiệt Trung Quốc: Khi hộ chiếu Mỹ bị biến thành món hàng
Mẹ Cường "đô la" nguy cơ lại bị bắt Từ hiện tượng "Trumpugee", làm như thế nào để đi ra khỏi nước Mỹ? Kinh tế Việt Cộng nát như tương, Khi Gánh Thuế Nặng Hơn Gánh Hàng: Tiểu Thương Vật Vã Giữa Chợ Vắng Và Dự Án Tỷ Đô
Nhiều "nhà giàu" đi BMW, Lexus, Mercedes bán rau ở Bolsa : Bãi Đậu Xe Hóa Chợ Đuôi Xe Trần Đồng Lan (Lana Condor) – Cô Bé Mồ Côi Cần Thơ Trở Thành Minh Tinh Hollywood Những chuyện hài hước nhất hôm nay
Tướng tình báo Venezuela tiết lộ mạng lưới ma túy – gián điệp cắm sâu vào nước Mỹ? 5 tiểu bang lạnh nhất nước Mỹ (trừ Alaska) – và những nơi mùa đông ‘dễ thở’ cho người Việt Đàm phán Miami: Trump sốt ruột tìm hòa bình, Putin ung dung chờ thắng chậm
Khi Trump tái khởi động ‘chiến tranh ma túy’: từ tàu ma túy bị bắn chìm đến nỗi mất ngủ ở Caracas Mỹ thời Trump: Trục xuất người Iran về ‘địa ngục’, rồi dùng drone Iran để đánh Iran Donald Trump và học thuyết mới: Mỹ không còn làm ‘cảnh sát toàn cầu’
GDP giảm 0,1% và những con người mất trắng 100% sau bão lũ Michael và Susan Dell donate 6,25 tỷ USD vào “Tài khoản Trump”: Kho báu cho trẻ em Mỹ hay chỉ là cú khuyến đẻ kể cho vui? Đường sắt cao tốc 61 tỷ USD và ‘doanh nhân xù nợ’ 30 triệu
Những chuyện hài hước nhất hôm nay Mailisa bất ngờ “đóng cửa” giữa bão điều tra: Đế chế làm đẹp nghìn tỷ khép lại MAGA Đen - MAGA Đỏ - Giấc mơ đế chế dữ liệu của Peter Thiel và giới trọc phú công nghệ
Ánh đèn hiên nhà trong đêm bão tuyết: câu chuyện Lễ Tạ Ơn kỳ diệu sau 41 năm Xả súng gần Nhà Trắng: Bi kịch Lễ Tạ Ơn và cuộc chơi chính trị của Trump với hồ sơ di dân Afghanistan Từ Frankenstein đến Game of Drones: Khi công nghệ biến chiến tranh thành cuộc hỗn loạn vĩnh viễn
Biển lửa Wang Fuk Court: 65 người chết, Hồng Kông choáng váng trước “thảm họa giàn giáo tre” Biển lửa Wang Fuk Court: Thảm họa người già Hồng Kông và cuộc điều tra “sự cứu thả chết người” Chết cháy hàng loạt tại Hồng Kông, các toà nhà biến thành địa ngục, hàng trăm người mất tích

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 04:10.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.11388 seconds with 13 queries