Theo chuyên gia Nguyễn Trí Hiếu, hết 3 năm hưởng lăi suất mua nhà 6%, nhiều người dễ rơi vào cảnh điêu đứng bởi lăi suất thả nổi có thể vọt lên rất cao, vượt xa khả năng chi trả của người thu nhập thấp. Khi đó, nhiều người dân sẽ vỡ nợ, việc bị siết nhà và ra đường là chuyện có thể tính tới.
Dự thảo Thông tư về cho vay hỗ trợ nhà ở của Ngân hàng Nhà nước trong gói 30.000 tỷ giải cứu bất động sản quy định lăi suất ưu đăi là 6% trong 3 năm đầu và thả nổi sau đó. Ông đánh giá thế nào?
- 6% là một mức lăi suất hấp dẫn nhưng nếu chỉ cố định trong 3 năm rồi thả nổi sau đó sẽ vô cùng bất ổn. Người dân mua nhà là mua tài sản cho cả đời nên việc trả nợ phải dựa trên thu nhập, với diện này thường là thu nhập thấp. Không có ǵ đảm bảo lăi suất sẽ không vọt lên 19-20% như từng xảy ra. 6% họ c̣n chịu được nhưng nếu cao hơn th́ có thể rơi vào bẫy tài chính. Nhiều người dân sẽ vỡ nợ, việc bị siết nhà và ra đường là chuyện có thể tính tới.
Vậy ông nghĩ sao về thời hạn cho vay 10 năm?
- Thời hạn như vậy quá ngắn, rất ít gia đ́nh thu xếp được và cần nới lên 20 năm. Trong tín dụng cho vay mua nhà, quan trọng nhất là thời gian trả nợ, càng dài càng tốt và dù lăi suất có hơi cao một chút th́ vẫn chịu được. Ở Mỹ, ngay chính ngôi nhà tôi mua được hưởng thời hạn vay 30 năm.
Cho vay doanh nghiệp th́ lấy doanh thu hiện tại trong ngắn hạn để trả nợ c̣n cho vay mua nhà ở th́ đó là doanh thu h́nh thành rất dài trong nhiều năm, có thể c̣n nhiều rủi ro. Theo tôi nên nghĩ vậy để có cấu trúc phù hợp cho gói tín dụng này.
 |
| Người nghèo vẫn khó mơ mua được nhà, dù là nhà thu nhập thấp? |
Lăi suất 6% rất hấp dẫn rồi nhưng hậu quả với người dân sẽ ra sao nếu họ rơi vào “bẫy tài chính” như ông vừa nói?
- Tôi e nhiều người sẽ liều mạng vay tiền để có một căn nhà. Họ cứ chậc lưỡi sau 3 năm tính tiếp, lăi suất thả nổi đến mức nào và trả được không th́ họ chưa nghĩ đến. Như vậy là rất phiêu lưu, mạo hiểm và nhiều người Việt Nam sẽ làm vậy.
Hậu quả dĩ nhiên lại là nợ xấu và ngân hàng sẽ siết nợ, thu hồi lại tài sản đó. Lúc này cả hai bên đều “thua”, ngân hàng dù lấy lại tài sản bán đi cũng chưa chắc bù lỗ được c̣n người dân th́ mất nhà. Đừng để không chỉ bất động sản rơi tự do mà người dân cũng “rơi tự do” v́ không có tiền trả nợ.
Vậy theo ông lăi suất và thời hạn như thế nào là phù hợp?
- Theo tôi Nhà nước nên tính toán để cho vay với lăi suất từ 5-10% nhưng phải là lăi suất cố định. Thời gian trả nợ ít nhất 20, thậm chí 30 năm th́ người dân mới chịu được. Nếu lăi suất thả nổi th́ nên quy định rơ việc điều chỉnh sẽ dựa trên những chỉ số cụ thể nào (ví dụ như CPI) thay v́ chỉ nói chung chung “dựa theo thị trường”.
Nhưng để cho vay thời hạn dài, lăi suất cố định th́ ngân hàng lấy nguồn vốn dài hạn từ đâu khi thị trường vốn của VN c̣n kém phát triển?
- Chính phủ có thể phát hành trái phiếu trung và dài hạn, nếu chưa được 20 năm th́ ít nhất là 10-15 năm. Nếu không th́ có thể kể đến những nguồn tài trợ dài hạn của các tổ chức quốc tế. Công cụ mà Chính phủ nhiều nước tiên tiến áp dụng là thành lập công ty tài chính. Công ty này sẽ dùng nguồn vốn dài hạn trên thị trường vốn để tài trợ vốn thông qua việc mua những nợ bất động sản của các ngân hàng thương mại.
Tóm lại Chính phủ phải tự cân đối trong các bài toán để có được nguồn vốn dài hạn và phải mạnh bạo th́ mới giải quyết được bài toán này.
Nếu không có ǵ thay đổi về cấu trúc gói cho vay này, lăi suất vẫn cố định 3 năm đầu và ở 6% th́ ông có lời khuyên như nào với người dân?
- Vấn đề chính là thu nhập của họ, trong 3 năm vừa rồi có ổn định không. Nếu phải trả gốc và lăi cho ngân hàng quá 50% thu nhập mỗi tháng th́ tôi khuyên họ không nên vay.
Tôi thấy người Việt Nam rất khác với người Mỹ. Tiền mua nhà của người Mỹ chỉ có một phần ba là tiết kiệm tự có, c̣n lại là đi vay, chủ yếu ở ngân hàng. Việt Nam th́ ngược lại, khi mua nhà người dân sử dụng toàn bộ tiền tiết kiệm hoặc mượn của người thân và họ rất ngại làm việc với ngân hàng. Có thể v́ chưa quen văn hóa tín dụng. Nếu có vay, họ sẵn sàng dồn hết số tiền có được để trả ngân hàng cho xong. Đây cũng là điều tốt nhưng dân Mỹ th́ sẵn sàng vay nợ trong cả một thời gian dài, tiền nhàn rỗi sẽ dồn đầu tư vào việc khác thay v́ thanh lư hợp đồng tín dụng. Điều này cũng góp phần tạo sự khác biệt giữa việc mua nhà của người Việt Nam và các nước khác.
Ông đánh giá thế nào về sức lan tỏa của gói cứu trợ 30.000 tỷ đồng đối với thị trường bất động sản cũng như tính khả thi khi đến với người dân?
- Tôi nghĩ để tháo gỡ thị trường bất động sản chỉ với 30.000 tỷ đồng quả là một ảo ảnh, so với với con số hàng triệu tỷ của thị th́ chưa giải quyết được ǵ. Tuy nhiên, dù sao đây được xem là một bước giải quyết ban đầu khá tích cực của Chính phủ và tôi nghĩ sau đó vẫn cần những gói giải pháp khác nữa. Người dân cũng nên hiểu đây chỉ là phương án tháo gỡ bước đầu và và Chính phủ chưa dừng lại ở gói này. Do đó, không nên ào ạt, nhảy xô vào vay mà cần b́nh tĩnh để suy xét khả năng trả nợ của ḿnh.
Theo Vnexpress.net