HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF

» Breaking News | Tin Mới
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
Bé Tèo New Tab ↗
 

“Be like a tree, and let the dead leaves drop.” ~Rumi
Khi được bà nội bồng lên bờ, bé Tèo mềm nhũn như cọng bún, tím tái, không rên, không khóc. Tôi cứ tưởng bé đã chết.
Trong khi cha bé lui cui cột ghe vào bụi chuối trên bờ, người mẹ ngồi lại trên ghe, không dám bước lên, khóc nức nở.
Người bà vừa bồng bé lên bờ vừa la: “Bác sĩ ơi, bác sĩ ơi... làm ơn cứu cháu tui.“ bà chạy lúp xúp vào nhà tôi, dáng bà nhỏ thó, 2 chân đi 2 hàng, bàn chân có ngón cái to bè của những người quanh năm đi chân đất.
Tôi vội đặt bé nằm ngay lên chiếc bàn nhỏ giữa nhà, bé dài không quá 2 gang tay, được bọc kín trong 1 chiếc khăn lông cáu bẩn. người bà kể lể trong nước mắt:”nó mới có 2 tuần, sanh ra khỏe re à, không biết sao sáng giờ nó không thở, không nhúc nhích cục kịch gì hết trơn.”
Bé Tèo thở rất chậm, chỉ khỏang 10 lần trong 1 phút rồi lại ngưng thở từng đợt, những lúc ngưng lâu quá nửa phút, bé tím dần và nổi bông tòan thân. Mạch bẹn rất yếu, nhịp tim chỉ 30 đến 40 lần một phút, quá chậm đối với 1 trẻ sơ sinh. Ca này xứng đáng nằm trong khoa cấp cứu hồi sức bệnh viện rồi, nhưng điều này lại không thể thực hiện được. nhà tôi cách bệnh viên tỉnh Bến Tre 30 km, năm 1980, chỉ có thể chuyển bệnh lên bằng ghe theo đường sông, nếu nước xuôi cũng phải mất 2 giờ đồng hồ đi ghe máy. Gia đình bé chỉ có độc 1 chiếc xuồng 3 lá không gắn máy.
Vừa ép tim cho bé bằng 3 ngón tay đặt trên trên xương ức, vừa thổi miệng qua miệng đưa không khí vào phổi, chỉ vài phút là bé hồng lên trông thấy, nhưng rồi đâu lại vào đấy, lại ngưng thở, lại tím tái. Nếu là bệnh lý tại tim thì nhịp thở phải rất nhanh, nếu là bệnh lý hô hấp thì nhịp tim phải rất nhanh để bù trừ, thật lạ là cả 2 đều rất chậm.
Vừa cấp cứu, tôi vừa theo dõi đồng tử, đồng tử bé luôn nhỏ như đầu ghim. Không lẽ ngộ độc thuốc phiện? Tôi gặng hỏi, người cha rụt rè:”thấy nó ỉa rột rẹt mấy ngày nay, người ta bày tui ra tiệm mua cho nó uống 1 viên thuốc cầm ỉa nhỏ xíu à!”
Thuốc cầm ỉa ngày ấy là những lọai cao thuốc phiện tên “paregoric”, đóng thành viên 5mg hoặc thuốc rượu “con rồng” vì có nhãn hình con rồng ngòai chai. Những năm 75 _ 85, ở các vùng nông thôn, người ta có thể tìm mua nhiều lọai thuốc tây điều trị các bệnh thông thường như cảm cúm nhức đầu, đau bụng tiêu chảy tại bất cứ 1 tiệm tạp hóa nào trong xóm. Người ta cũng có thể mua các lọai kháng sinh thông dụng như “ăm-pi” (ampicillin), “suyn-pha” ( lsulfamide) hay “te-ra” (tetracycline), thậm chí nếu bạn không nhớ tên thuốc, chỉ cần nói đại lọai như “bán cho tui 4 viên đầu đỏ đầu đen , chủ tiệm hiểu ngay đó là 4 viên nang ampicillin. Các lọai kháng sinh này không chỉ dành cho người mà còn dành cả cho cả heo, gà vịt, uống ngừa trong các mùa dịch gia súc.
Trẻ sơ sinh đứa nào mà không ỉa nhiều lần trong tháng đầu, một viên paregoric đủ làm nín ỉa 1 ngưới lớn cả ngày! Phòng khám không có thuốc đối kháng morphin, tôi đành tiếp tục cấp cứu hô hấp tuần hòan. Chưa có ca ngưng thở nào tôi cấp cứu lâu như bé Tèo. Cấp cứu ngưng thở, chỉ 30 phút là đuối sức, may mắn, bé Tèo quá nhỏ, cấp cứu hơn 3 tiếng đồng hồ mà tôi vẫn chưa thấy mệt, vừa cấp cứu tôi vừa uống nước trà lấy sức.
Rồi bé cũng hồng hào dần, càng ngày càng được lâu hơn và nhịp tim nhanh hơn, mạch quay bắt được rõ hơn. Tôi để bé nằm theo dõi thêm tại nhà khỏang 4 giờ nữa, thật ổn mới cho về. Cấp cứu không tốn 1 mũi thuốc.
Người mẹ đã lên bờ từ hồi nào, mon men lại sau lưng tôi, lúc này mới nói lí nhí “cám ơn bác sĩ đả cứu con tôi, tôi đội ơn bác sĩ ”.
Tôi nói đùa:” về mần heo ăn mừng nha!” người mẹ vui vẻ “ chắc chắn rồi, sẻ mời bác sĩ vô nhà nhậu 1 bữa.”
Nhà bé Tèo ở trong ngọn con sông nhỏ có tên là rạch Lá. Gia đình 2 vợ chồng họ cưới nhau hơn 5 năm vẫn chưa có con, đi cầu đi khẩn nhiều nơi không thành công, nghe lời thầy bói, họ tìm nuôi 1 đứa con nuôi để dễ có con. Thầy bói thật hay, chỉ sau 1 năm nuôi con nuôi, người vợ có bầu sanh bé Tèo.
Những năm sau đó, có người nào từ rạch Lá ra khám bệnh, tôi cũng hỏi thăm về bé Tèo, vì đây là ca cấp cứu ngưng thở thành công duy nhất bằng phương pháp thổi miệng qua miệng của tôi lúc mới ra trường. Nghe nói bé lớn nhanh và được cưng chiều hết mức, đám thôi tôi bé, gia đình mần 1 con heo to, đãi bà con chòm xóm rất đông.
Nhưng có lẽ mừng quá nên quên không mời bác sĩ !
Người ta cũng kể rằng, đứa con nuôi, sau khi sanh được bé Tèo, bị hai vợ chồng đối xử rất tệ, thường xuyên bị ăn đòn, phải thức khuya dậy sớm theo người cha đi đóng đáy, đi bán cá tép.
Rồi mới đây, có 1 bà cụ từ rạch Lá lên thành phố tìm tôi khám bệnh, tôi lại hỏi thăm về bé Tèo. Bà cụ buồn buồn :”cha thằng Tèo là cháu kêu tôi bằng cô, tội nghiệp, 2 vợ chồng có mỗi thằng Tèo, cưng như cưng trứng, tới 12 tuối, nó bị sưng phổi, không đưa đi bệnh viện, mang đi chữa "thầy khóan", tới lúc sắp chết, thở ngáp cá, mời bồng vô bệnh viện tỉnh, bác sĩ họ la quá trời.”
2 vợ chồng sau này cũng chẳng có thêm đứa con nào, họ thường xuyên cãi nhau. Người chồng, cuối cùng bỏ đi theo một người đàn bà khác

VietBF@sưu tập
0 Replies | 114 Views | 14 Hours Ago - by troopy
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
Bé Linh - Phòng 302 New Tab ↗
 

"Happiness is like a tree going into the sky, and sadness is like the roots going down into the womb of the earth." — Osho
Năm thứ ba, tôi bắt đầu đi lâm sàng làm bệnh án. Áo blouse còn thơm mùi vải mới, ống nghe mới mua quàng ngang cổ, trong túi lúc nào cũng có cuốn sổ tay bìa da nâu - nơi tôi ghi chi chít các triệu chứng, phác đồ, những lời thầy dặn. Hồi đó tôi tin rằng y học là một chuỗi công thức: khám bệnh kỹ, chẩn đoán đúng - điều trị đúng - bệnh nhân sẽ khỏi. Mọi thứ rõ ràng như sơ đồ trong giáo trình.
Cho đến ngày tôi gặp em ở phòng 302, khoa Nội tổng hợp.
Buổi sáng hôm ấy, thầy phân tôi theo dõi bệnh nhân lupus ban đỏ hệ thống. “Lupus là bệnh tự miễn, nhớ chưa? Cơ thể tự quay lưng với chính mình và hủy hoại chính các cơ quan của mình. Biến chứng thì đủ cả: thận, tim, phổi, thần kinh… Sách có, nhưng nhìn người thật mới nhớ đời.” Tôi vâng dạ, tay siết cuốn sổ, trong đầu tua lại bài giảng dài tám mặt A4 mới học tuần trước.
Em tên Linh, nằm ở giường gần cửa sổ. Mười tám tuổi, tóc dài buộc hờ, da trắng xanh vì thiếu máu. Trên gò má em là ban cánh bướm - dấu hiệu kinh điển mà tôi đã khoanh đỏ trong sách.
Em đẹp. Vẻ đẹp khiến tôi sững người vài giây trước khi nhớ ra mình là sinh viên đang đi buồng. Đẹp không phải từ ngữ có trong sách bệnh học, nhưng khoảnh khắc đó, tôi không tìm được từ nào khác.
“Chào em, anh là sinh viên thực tập. Hôm nay em thấy trong người thế nào?” Tôi cố giữ giọng chuyên nghiệp. Thầy đã dặn kỹ, phải thân thiện với người bệnh nhưng luôn giữ khoảng cách nhất định.
Em cười. Nụ cười không giống bệnh nhân bệnh nặng. “Em khỏe. Chỉ là mấy khớp ngón tay hơi đau buổi sáng. Với lại tóc rụng nhiều, xấu ghê.”
Tôi lật bệnh án: Protein niệu 3+, Anti-dsDNA dương tính mạnh, C3 C4 giảm. Thầy đã nói nhỏ: “Lupus nephritis class IV rồi. Tiên lượng nặng.”
Tôi ngẩng lên nhìn em. Em đang xem một quyển truyện tranh, chân đung đưa theo một bản nhạc qua tai nghe. Mười tám tuổi, đáng lẽ em phải đang chọn trường đại học, phải cãi nhau với bạn thân vì một cái áo, chứ không phải nằm đây đếm từng sợi tóc rụng.
Những ngày sau, tôi viện cớ “theo dõi sát” để vào phòng 302 nhiều hơn. Em kể em đang học vẽ, ước mơ thi đại học Mỹ thuật. Em khoe bức ký họa vẽ vội: khung cửa sổ phòng bệnh, có nắng xiên qua, có cái cây ngoài ban công. “Anh thấy giống không? Em vẽ lúc không truyền thuốc.”
Tôi không trả lời. Bức tranh đẹp, nhưng sao tôi chỉ thấy một nỗi buồn khó tả. Với chức năng thận như trong xét nghiệm, với những đợt bùng phát liên tục sắp tới, “ước mơ” chỉ là một từ xa xỉ.
Hôm đó, sau khi giao ban, tôi vội quá, để quên cuốn sổ tay trên đầu giường em. Lúc nhớ ra quay lại lấy thì thấy em đang lật từng trang. Em ngước lên, tay chỉ vào dòng chữ tôi ghi nắn nót tối qua: Lupus nephritis → biến chứng: suy thận tiến triển nhanh hoặc suy thận mạn, chạy thận, ghép thận, tử vong 5 năm 10-15% nếu không kiểm soát được.
“Anh ơi,” em hỏi, giọng vẫn nhẹ như hỏi bài tập về nhà, “bệnh của em… là cái này hả?”
Cổ họng tôi khô khốc. Thầy tôi đã dặn: sinh viên không được tự ý giải thích tiên lượng cho bệnh nhân. Hơn nữa, tôi phải nói gì đây? Nói rằng cơ thể em đang tự ăn mòn chính mình? Rằng những con số trong tờ xét nghiệm kia là bản án treo lơ lửng? Rằng em đẹp như vậy, mười tám tuổi như vậy, nhưng có thể không qua nổi tuổi hai mươi?
Tôi cười gượng, rút cuốn sổ lại: “À, cái này anh ghi linh tinh lúc ôn thi thôi. Bệnh em bác sĩ điều trị rồi, cứ yên tâm uống thuốc là ổn.”
Nói dối. Lần đầu tiên tôi thấy chiếc áo blouse tôi đang mặc sao nặng đến thế.
Em nhìn tôi vài giây, rồi gật. “Vậy hả. Em tưởng…mà thôi không sao.” Em lại cười, quay về với quyển truyện tranh. Nhưng từ đó, em ít kể chuyện vẽ vời hơn.
Kết thúc đợt thực tập, tôi lao vào những kỳ thi, những đêm trực, những bệnh án dày cộm khác. Phòng 302, cô gái có hồng ban cánh bướm, dần lùi vào một góc ký ức, lẫn vào hàng trăm bệnh nhân khác mà sinh viên y khoa buộc phải “quen" rồi cho "qua” để đi tiếp. Thi thoảng tôi lại nhớ đến em khi đọc bài suy thận mạn, khi thấy chữ “lupus” trong đề thi... Nhớ, rồi lại quên.
Ba năm sau.
Tôi quay lại bệnh viện cũ, đợt thực tập năm tốt nghiệp. Vẫn khoa Nội tổng hợp ấy, vẫn dãy hành lang mùi thuốc sát trùng, vẫn bảng tên “Phòng 302” ngoài cửa. Tim tôi chùng xuống một nhịp vô cớ. Tôi gặp lại thầy tôi năm xưa, giờ râu tóc thầy đã bạc hơn.
“Thầy ơi, thầy có nhớ bệnh nhân lupus thầy bảo em theo dõi năm nào không ạ? Cô bé 18 tuổi, nằm giường gần cửa sổ, hay vẽ tranh.” Tôi tả em, giọng tự nhiên nhỏ đi.
Thầy khựng lại, tháo kính, dụi mắt. “Nhớ chứ. Con bé tên Linh. Có hoa tay lắm.”
“Giờ em ấy sao rồi ạ? Ra viện ổn chứ thầy?”
Thầy im lặng rất lâu. Ngoài cửa sổ, nắng chiều xiên ngang y hệt bức ký họa em vẽ năm nào.
“bé Linh nó mất rồi. Khoảng sáu tháng sau đợt em thực tập. Viêm cầu thận bùng phát, suy thận tiến triển nhanh, rồi nhiễm trùng huyết. Trở tay không kịp.”
Tôi đứng chết lặng giữa hành lang. Tiếng xe đẩy, tiếng loa gọi người nhà, tiếng bước chân… tất cả đột nhiên nghe như xa xăm. Sáu tháng. Tức là lúc tôi đang cày đề cương thi Nội, đang vui vì được điểm cao thực tập lâm sàng, thì em đang đếm từng ngày trên giường bệnh. Lúc tôi nói dối “cứ yên tâm uống thuốc là ổn”, sự thật là em chỉ còn sáu tháng để vẽ nốt bức tranh dang dở.
Tối hôm đó, tôi mở lại cuốn sổ tay bìa da nâu. Trang giấy ghi biến chứng: tử vong đã ố vàng. Nét mực năm thứ ba còn xanh, đầy hăm hở và ngây thơ. Tôi đã nghĩ học y là để cứu người. Thầy cũng nói thế. Sách cũng viết thế. Nhưng không ai dạy tôi cái cảm giác khi không cứu được người. Không ai dạy tôi cách đối diện với một cái tên đã chuyển từ “bệnh nhân” thành “bệnh nhân tử vong”.
Tôi ra ban công bệnh viện. Thành phố lên đèn. Đâu đó có những phòng bệnh vẫn sáng, vẫn có người mười tám tuổi đang hỏi bác sĩ về căn bệnh của mình. Liệu họ có nhận được câu trả lời thật không? Hay lại một lời nói dối nhân đạo như tôi năm ấy?
Tôi không biết nói dối em lúc ấy là đúng hay sai. Nếu nói thật, em sẽ sống sáu tháng cuối cùng trong sợ hãi chăng? Hay em sẽ kịp vẽ hết những bức tranh em muốn, kịp nói lời tạm biệt với ai đó? Y học cho tôi kiến thức để gọi tên bệnh, nhưng không cho tôi đáp án thế nào để làm hài lòng tất cả mọi người.
Sáng hôm sau, tôi đi buồng. Đến phòng 302. Giường gần cửa sổ giờ là một bác gái bệnh đái tháo đường biến chứng thận. Trên bậu cửa vẫn còn cái cây năm xưa, giờ cao hơn, xanh hơn.
Tôi tần ngần đứng đó rất lâu. Bệnh nhân không phải là đề thi. Tiên lượng không phải là con số. Và học y, hóa ra là còn phải học cách chấp nhận rằng mình không cứu được tất cả, để vẫn đủ can đảm bước tiếp, cứu những người còn có thể.
Gió lùa qua khung cửa. Tôi như thấy em ngồi đó, tóc dài, tay cầm bút chì, cười: “Anh ơi, anh thấy em vẽ giống không?”
Lần này, tôi gật đầu.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 73 Views | 14 Hours Ago - by troopy
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
CHỒNG PHỤ BẠC New Tab ↗
 
Hương là một người phụ nữ 34 tuổi, sống tại Hà Nội, có một công việc ổn định tại một công ty bảo hiểm. Cô không quá xuất sắc, không giàu có, cũng chẳng đặc biệt sắc nước hương trời – nhưng Hương giỏi việc nhà, kín đáo, và điềm đạm. Cô lấy chồng – Tùng – năm 27 tuổi, sau 2 năm yêu nhau. Họ có một bé trai năm nay tròn 5 tuổi, ngoan ngoãn, thích xếp hình Lego và ăn bánh tráng trộn.
Tùng làm trong ngành xây dựng, đi công trình như cơm bữa. Cũng như nhiều người đàn ông khác, anh có đôi lúc cáu bẳn, đôi lúc vô tâm, nhưng vẫn chu cấp đầy đủ, không vũ phu, không bài bạc. Hương không phàn nàn. Cô tin, hôn nhân không cần phải hoàn hảo, chỉ cần ổn định.
Thế rồi một buổi tối tháng Ba, sau khi con trai đã ngủ, Tùng nói:
– “Anh phải đi công tác Singapore một tháng, có thể lâu hơn. Gấp lắm, mai anh bay rồi.”
Hương thoáng sững người, nhưng gật đầu:
– “Ừ, để em chuẩn bị vali cho.”
Cô không hỏi chi tiết. Cô chưa bao giờ làm vậy.
Đêm đó, trong khi Tùng tắm, Hương mở laptop anh để kiểm tra lịch trình công tác giúp anh in vé. Máy không khóa. Cô chẳng cần tìm nhiều. Trong tab trình duyệt là đoạn chat Zalo với một người phụ nữ tên “Thảo Trang”, kèm ảnh hai người ngồi ăn tối dưới ánh nến.
“Mai bay nhé, em mua sẵn đồ đôi rồi. Vali để em kéo, còn em để anh kéo vào lòng!”
Tim Hương nện từng nhịp rõ ràng, không sốc, chỉ buồn. Thì ra, Singapore không chỉ có công việc. Mà cũng chẳng cần tìm hiểu gì thêm – đàn bà cảm nhận được khi nào mình không còn là trung tâm.
Hương không khóc. Cô vào phòng lấy chiếc vali vải màu xám, cái anh thích dùng vì “đựng được đồ mà không quá nặng”. Cô gấp áo sơ mi xanh anh thường mặc khi đi tiếp khách, đôi giày da nâu, vài chiếc tất, bàn chải, dao cạo… Và một thứ đặc biệt: một chiếc USB nhỏ màu đen, cô giấu khéo dưới lớp lót đáy vali.
Chiếc USB đó chứa toàn bộ những bằng chứng mà Hương thu thập lặng lẽ suốt 2 tháng qua: ảnh, đoạn chat, video, thậm chí cả hóa đơn khách sạn. Tất cả được đặt trong một thư mục mang tên “Nếu anh còn yêu”.
Không phải để tố giác. Mà là để nhắc anh nhớ: có ai đó từng tin tưởng anh đến thế nào.
Khi Tùng kéo vali ra khỏi cửa sáng sớm hôm sau, anh quay lại hôn má vợ một cái, có phần ngại ngần. Hương chỉ mỉm cười:
– “Nhớ mang áo khoác, tối bên đó lạnh hơn mình.”
Tùng khựng lại một giây, rồi đi.
Tùng nhắn tin cho Thảo Trang khi vừa đáp xuống Changi:
– “Anh đến rồi, đợi lấy vali xong là gặp em ngay.”
Thảo Trang trả lời kèm ảnh selfie, “Nhanh nhé, em đặt phòng rồi nè ”.
Tùng về khách sạn, mở vali, định thay đồ để tắm rửa. Nhưng khi dỡ lớp lót đáy để tìm ổ cắm sạc, anh phát hiện chiếc USB. Ban đầu tưởng nhầm lẫn, nhưng rồi tò mò, anh cắm thử vào laptop. Thư mục mở ra, và trong 30 phút sau đó, Tùng như bị lột trần giữa gió lạnh. Hàng trăm bằng chứng, từng ảnh chụp góc nghiêng anh tưởng đã kín, từng dòng chat tưởng đã xóa.
Cuối cùng là một file video – quay chính anh và Thảo Trang đi vào khách sạn, phía sau là… Hương ngồi lặng trên ghế đá công viên đối diện, tay ôm con trai ngủ gục.
Kèm theo đó, là dòng chữ:
“Em không gửi chiếc USB này để làm tổn thương anh. Em chỉ muốn anh nhớ: mọi sự lựa chọn đều có hậu quả. Còn em – em chọn sự thật, chọn yêu bản thân mình một lần nữa.”
Tùng gục xuống giường. Người phụ nữ vừa gọi anh là “anh yêu” ngoài cửa giờ đây trở nên xa lạ. Còn người phụ nữ lặng lẽ gói ghém cho anh từng chiếc tất, lại hiện lên rõ mồn một trong trí nhớ anh – với ánh mắt cạn kiệt hy vọng nhưng vẫn đầy nhân hậu.
Sau khi tiễn Tùng ra sân bay, Hương không về nhà ngay. Cô ghé quán cà phê quen, nơi từng là điểm hẹn mỗi cuối tuần khi hai người còn đang yêu. Hôm nay cô ngồi một mình, gọi đúng món cũ – bạc sỉu nóng. Ly cà phê nghi ngút, lòng cô cũng vậy. Không giận, không đau – chỉ là một khoảng trống im lặng, như thể ai đó vừa dọn sạch hết mọi âm thanh trong tâm trí.
Hương mở điện thoại, đăng nhập vào ứng dụng tìm việc làm từ xa. Cô đã chuẩn bị từ trước. Những ngày Tùng mải “đi công trình” với Thảo Trang, Hương học thêm khóa kế toán online, luyện thêm tiếng Anh, gom nhặt từng kỹ năng đã bị bỏ quên trong những năm làm vợ và làm mẹ.
Cô gửi CV đi trong buổi sáng ấy – như gửi chiếc vali mới của cuộc đời mình, lần này là chính tay cô xếp gọn để bước đi.
Chiều cùng ngày, điện thoại Hương rung lên. Là tin nhắn từ Tùng.
“Anh… nhận được rồi. Anh không biết nói gì. Em vẫn luôn biết hết đúng không?”
Cô gõ từng chữ, rồi lại xóa. Cuối cùng chỉ gửi:
“Ừ. Nhưng em đợi anh tự nói.”
Một phút… hai phút… không có hồi âm. Hương tắt máy. Cô không đợi nữa.
Tối đó, cô ngồi ăn cùng con trai. Cậu bé hỏi:
– “Ba đi công tác mấy ngày nữa về hả mẹ?”
Hương nhìn vào mắt con, dịu dàng:
– “Cũng lâu đấy con. Nhưng mẹ với con vẫn vui đúng không?”
Thằng bé gật đầu, vô tư cười, miệng còn dính nước canh. Nhìn con, Hương biết mình cần mạnh mẽ hơn nữa – không phải vì Tùng, mà vì người nhỏ bé trước mặt.
Tùng ngồi thẫn thờ trong phòng khách sạn, chiếc vali mở toang dưới chân. Đêm đầu tiên ở Singapore đáng lẽ phải là tuần trăng mật trá hình, giờ trở thành đêm độc thoại. Thảo Trang gọi điện ba lần anh không nghe. Sau tin nhắn “em buồn quá, anh quên em rồi à?”, cô cũng im bặt.
Tùng lặng lẽ mở từng bức ảnh trong USB. Anh nhớ lại những ngày đầu cưới nhau, Hương tay còn vụng nấu ăn, cháy cơm liên tục. Rồi khi sinh con, cô gầy rộc đi, mắt thâm nhưng vẫn không than thở. Anh đã thấy hết – nhưng anh để mặc. Anh nghĩ chỉ cần chu cấp đủ là tròn vai. Anh nhầm.
Sáng hôm sau, anh kéo vali, đặt vé về sớm.
Ba ngày sau, Tùng về đến Hà Nội. Anh không báo trước. Khi bước vào nhà, con trai chạy ra ôm chầm lấy:
– “Ba về rồi! Ba mang quà cho con không?”
Tùng ôm con, mắt đỏ hoe:
– “Ba xin lỗi… Ba mang quà muộn lắm rồi.”
Hương bước ra, ánh mắt bình thản như thể cô đã luyện tập nghìn lần cho khoảnh khắc này.
– “Anh về đúng lúc đấy. Em định gửi đơn ra tòa.”
Tùng khựng lại.
– “Em thật sự muốn dứt sao? Cho anh một cơ hội…”
– “Em cho rồi. Là chiếc USB đó.”
– “Anh biết. Nhưng… anh thấy mình chưa từng yêu ai như em.”
– “Không yêu ai, không có nghĩa là không làm tổn thương họ.”
Hương nói nhẹ như một tiếng thở, nhưng Tùng thấy cả căn phòng như đổ sụp.
Hai tháng sau, Hương chính thức chuyển sang làm kế toán freelance cho một công ty Singapore – công việc online, lương gấp đôi chỗ cũ. Con trai được học mẫu giáo quốc tế – Hương chọn điều tốt nhất có thể cho cả hai mẹ con.
Tùng xin được gặp mỗi cuối tuần để chơi với con. Hương đồng ý – không phải vì còn tình, mà vì cô không muốn con mất cha.
Một chiều mưa, khi Tùng đưa con về, anh dừng lại ở cửa:
– “Anh xin lỗi… Em tha thứ cho anh được không?”
Hương khẽ mỉm cười.
– “Em tha thứ rồi. Nhưng em không quay lại. Vì em xứng đáng với bình yên – thứ mà anh từng không thể cho em.”
Cánh cửa khép lại. Tùng đứng đó, ướt mưa. Nhưng lần đầu tiên, anh hiểu thế nào là đánh mất một người phụ nữ không phải bằng sự phản bội… mà bằng sự coi thường tình cảm của cô ấy.
Một năm sau, Hương và con trai ra sân bay. Lần này, là để bắt đầu một chuyến đi du lịch dài ngày – bằng tiền do chính cô kiếm được, bằng hành trình cô tự bước ra từ tổn thương.
Chiếc vali lần này không có USB, không có dằn vặt. Chỉ có váy mùa hè, kem chống nắng, sách ảnh cho con và một tấm vé một chiều: đi về phía hạnh phúc cô tự tạo.
Đôi khi, chiếc vali không chỉ mang theo quần áo – mà mang theo cả quyết định, sự tỉnh thức, và lòng tự trọng của một người phụ nữ.
Tha thứ là một món quà – nhưng quay lại hay không, là quyền được chọn sau khi đã trưởng thành từ tổn thương

VietBF@sưu tập
0 Replies | 68 Views | 14 Hours Ago - by troopy
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
XIN HÃY DÙNG ĐỒ NHÀ New Tab ↗
 

Thiếu phụ đang làm cơm trong nhà bếp.
Bổng có tiếng gõ cửa. Bà ta bỏ dở việc bếp núc chạy ra. Một người đàn ông gật đầu chào lễ phép, rồi hỏi:
- Thưa bà, bà có nghĩ rằng bà có một thân hình rất đẹp và khêu gợi hay không?
Bị hỏi một câu quá bất ngờ, người thiếu phụ sững sờ trong giây lát. Sau khi đã bình tĩnh trở lại bà liền đóng sập cửa lại không thèm trả lời người đàn ông.
Chiều hôm sau đó lại có tiếng gõ cửa.
Vẫn người đàn ông hôm trước, vẫn là câu hỏi cũ. Thiếu phụ lại trả lời bằng thái độ lặng thinh, đóng cửa lại và bước vào nhà.
Câu chuyện đó cứ tiếp diễn ra suốt một tuần lễ liền. Người thiếu phụ không chịu nổi nữa bèn kể đầu đuôi câu chuyện với chồng để tìm cách đối phó.
Người chồng hôm sau bèn nấp sau cánh cửa khi nghe tiếng gõ cửa của người đàn ông. Người vợ đi ra mở cửa:
- Chào bà, bà có nghĩ rằng bà có một thân hình rất đẹp và rất khêu gợi hay không?
Yên chí lớn là có chồng đứng sau cánh cửa, người thiếu phụ trả lời người đàn ông một cách mạnh bạo:
- Ồ! Nếu mà thật sự đúng như vậy thì có sao không? Thưa ông!
Người đàn ông vội vàng trả lời:
- Thưa bà! Nếu đúng là như vậy xin bà vào nói với ông nhà là xin hãy dùng đồ nhà đi, chứ đừng có sang la cà ve vãn vợ tôi mỗi ngày nữa bà nhé!
Xin chào và rất cám ơn bà đã lắng nghe!!!

VietBF@sưu tập
0 Replies | 155 Views | 14 Hours Ago - by troopy
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
Đến Mày Cũng Không Có New Tab ↗
 


Một bà đứng trước gương ngắm nghía chiếc áo dài tuyệt đẹp mới mua.
Cậu bé đang ngồi học bài ngước lên trầm trồ:

– “Đẹp quá Mẹ ơi! Bố mới mua tặng cho Mẹ hả?”

Bà đáp tỉnh queo:

– “Đợi Bố mày thì đến cả mày cũng không có con ạ!!!”

VietBF@sưu tập
0 Replies | 79 Views | 14 Hours Ago - by troopy
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
Bài Văn Ngày Của Mẹ Và Lời Ru “Bất Ổn” 😄 New Tab ↗
 


Nhân ngày của mẹ, một cô giáo tiểu học ra đề văn:
“Em hãy viết lại những lời ru của mẹ mà em thường nghe.”

Đây là bài viết của một học sinh lớp 3 mà cô rất tâm đắc… nhưng lại không biết chấm thế nào:

“… Mẹ em rất hiền, ở nhà mẹ y là cô giáo. Em thường được nghe mẹ ru những câu như:
‘Cái cò lặn lội bờ sông,
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non.
Em về nuôi cái cùng con,
Để anh đi trẩy…

Bỏ cái tay ra…
Để anh… trẩy… nước non…

Bỏ cái tay ra yên nè, từ từ, con nó đã ngủ đâu…’ ”

❤️❤️

Cô giáo đọc xong… chỉ biết cười mà không biết nên cho điểm văn hay điểm… quan sát thực tế!

VietBF@sưu tập
0 Replies | 62 Views | 14 Hours Ago - by troopy
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
Đêm Tân Hôn “Để Đời” 😄 New Tab ↗
 


Một anh chàng đi làm ngay sau đêm tân hôn.
Những người bạn đồng nghiệp tò mò hỏi:

– Sao cậu, đêm tân hôn thế nào?
– Vâng… tôi không còn nhớ nữa!

Mọi người tròn mắt:

– Sao lại không nhớ?

Anh chàng thở dài:

– Tôi bị ngất xỉu, bất tỉnh nhân sự… sau khi thấy vợ tôi tháo bộ lông mi giả và tóc giả ra!

VietBF@sưu tập
0 Replies | 79 Views | 14 Hours Ago - by troopy
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
Tử vi chi tiết 12 con giáp ngày 17/5/2026, bao gồm cả công việc, tài lộc, tình cảm và sức khỏe New Tab ↗
 
🔮 Tử vi 12 con giáp ngày 17/05/2026 (Mùng 30 tháng 3 Âm lịch – Bính Ngọ): Đây là ngày cuối tháng âm lịch, năng lượng thiên về sự tổng kết, thích hợp để hoàn thành công việc dang dở, kiểm soát tài chính và nuôi dưỡng tình cảm. Một số tuổi có vận may bất ngờ, trong khi vài tuổi cần chú ý đến sức khỏe và cảm xúc.

🐭 Tuổi Tý
Công việc: Khởi sắc, dễ hoàn thành mục tiêu.

Tài lộc: Có lộc nhỏ, tài chính ổn định.

Tình cảm: Hài hòa, thuận lợi trong giao tiếp.

Sức khỏe: Tốt, tinh thần phấn khởi.

🐮 Tuổi Sửu
Công việc: Ổn định, có quý nhân hỗ trợ.

Tài lộc: Khởi sắc, dễ có khoản thu bất ngờ.

Tình cảm: Bình ổn, thuận lợi.

Sức khỏe: Tốt.

🐯 Tuổi Dần
Công việc: Hanh thông, dễ được đề bạt.

Tài lộc: Khá tốt, nhiều cơ hội mới.

Tình cảm: Hài hòa, thuận lợi.

Sức khỏe: Tốt.

🐰 Tuổi Mão
Công việc: Ổn định, dễ thích nghi.

Tài lộc: Duy trì mức ổn định.

Tình cảm: Ngọt ngào, thuận lợi.

Sức khỏe: Tốt.

🐲 Tuổi Thìn
Công việc: Có áp lực, cần kiên nhẫn.

Tài lộc: Trung bình, nên giữ đệm tài chính.

Tình cảm: Hài hòa, dễ đồng thuận.

Sức khỏe: Ổn định.

🐍 Tuổi Tỵ
Công việc: Có khởi sắc nhưng dễ gặp tiểu nhân.

Tài lộc: Hao hụt nhẹ, tránh đầu tư nóng.

Tình cảm: Có rạn nứt do thiếu tin tưởng.

Sức khỏe: Cần nghỉ ngơi hợp lý.

🐎 Tuổi Ngọ
Công việc: Sự nghiệp thăng hoa, nhiều cơ hội phát triển.

Tài lộc: Khá tốt, dễ có khoản thu bất ngờ.

Tình cảm: Hài hòa.

Sức khỏe: Tốt.

🐐 Tuổi Mùi
Công việc: Vận trình ổn định, ít áp lực.

Tài lộc: Có cơ hội mới.

Tình cảm: Hài hòa, thuận lợi.

Sức khỏe: Tốt.

🐒 Tuổi Thân
Công việc: Có thể gặp rắc rối nhỏ, cần kiên nhẫn.

Tài lộc: Trung bình, nên kiểm soát chi tiêu.

Tình cảm: Hài hòa, nên chủ động quan tâm.

Sức khỏe: Tốt.

🐓 Tuổi Dậu
Công việc: Có cơ hội, dễ đạt thành quả.

Tài lộc: Khởi sắc, nhiều cơ hội mới.

Tình cảm: Hài hòa.

Sức khỏe: Tốt.

🐕 Tuổi Tuất
Công việc: Có cơ hội nhưng dễ chi tiêu vượt khả năng.

Tài lộc: Hao hụt, cần kiểm soát kỹ.

Tình cảm: Dễ vướng bận.

Sức khỏe: Cần nghỉ ngơi hợp lý.

🐖 Tuổi Hợi
Công việc: Tích cực, tinh thần thoải mái.

Tài lộc: Khá tốt, dễ nhận lộc cuối tháng.

Tình cảm: Thuận lợi, dễ gắn kết.

Sức khỏe: Tốt.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 35 Views | 14 Hours Ago - by goodidea
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
Nêm gia vị trước hay sau nấu ăn: Ảnh hưởng thế nào đến dinh dưỡng? New Tab ↗
 
Nêm gia vị trước hay sau khi nấu không chỉ ảnh hưởng hương vị mà còn tác động dinh dưỡng món ăn. Điều này phụ thuộc loại gia vị, thời gian và nhiệt độ chế biến.

Muối
Loại gia vị đầu tiên cần nhắc đến là muối. Thành phần chủ yếu của muối là natri clorua. Đây là khoáng chất khá ổn định khi nấu nên nêm trước hay sau thường không làm thay đổi giá trị dinh dưỡng của món ăn, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).


Một số chất trong gia vị bền với nhiệt, không biến đổi nhiều dù được nấu ở nhiệt độ cao

ẢNH: N.Quý tạo từ GM

Tuy nhiên, nêm muối quá sớm ở các món hầm, kho hoặc canh nấu lâu có thể khiến món ăn trở nên mặn hơn khi nước bay hơi dần. Điều này khiến nhiều người phải thêm nước vào món ăn hoặc vô tình nạp nhiều muối hơn mức cần thiết.

Đường, bột ngọt
Đường khá ổn định ở nhiệt độ nấu ăn thông thường. Do đó, cho đường trước hay sau thường không làm mất giá trị dinh dưỡng đáng kể. Khi đường được thêm sớm trong các món kho, nướng hoặc làm bánh, nó có thể tham gia phản ứng caramel hóa khi gặp nhiệt cao, giúp tạo màu nâu, mùi thơm và hương vị đặc trưng. Ví dụ như thịt kho, nước màu hoặc bánh nướng.

Tương tự, bột ngọt khá ổn định ở nhiệt độ nấu ăn thông thường. Do đó, nêm trước hay sau thường không tạo khác biệt lớn về mặt dinh dưỡng.

Các loại rau
Các loại rau thơm như húng quế, ngò rí, thì là hoặc bạc hà chứa vitamin C, folate và nhiều hợp chất chống ô xy hóa tự nhiên. Tuy nhiên, đây cũng là nhóm dễ bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ cao.

Vitamin C là vitamin tan trong nước và khá nhạy cảm với nhiệt. Nếu nấu lâu có thể làm giảm đáng kể lượng vitamin C trong rau củ. Ngoài ra, tinh dầu tạo mùi trong rau thơm cũng rất dễ bay hơi. Nếu cho rau thơm vào quá sớm và nấu trong thời gian dài, món ăn có thể mất đi mùi thơm đặc trưng. Vì vậy, rau thơm tươi thường nên được cho vào ở giai đoạn cuối hoặc rắc lên sau khi món ăn hoàn tất.

Ăn chay như thế nào để không ảnh hưởng đến sức khỏe?

Nghệ, quế, tiêu, gừng
Bên cạnh đó, không phải loại gia vị nào cũng dễ mất chất khi gặp nhiệt. Các loại gia vị khô như nghệ, quế, tiêu, gừng nếu nấu với nhiệt vừa phải có thể giúp giải phóng nhiều hoạt chất có lợi.

Nghệ chứa curcumin, gừng chứa hợp chất gingerol, quế chứa cinnamaldehyde, trong khi tiêu đen có piperine. Những hoạt chất này tương đối ổn định khi được nấu ở nhiệt độ vừa phải.

Trong nhiều món ăn, việc cho các loại gia vị khô vào sớm giúp chúng hòa tan tốt hơn trong dầu hoặc nước, từ đó lan tỏa hương vị đều hơn. Ví dụ, curcumin trong nghệ có thể hấp thu tốt hơn khi đi cùng chất béo, còn piperine trong tiêu đen có thể hỗ trợ tăng khả năng hấp thu curcumin, theo Healthline.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 32 Views | 14 Hours Ago - by goodidea
⭐ Save Topic ↗ Email Topic
👍 Rate Topic
Facebook Share
Sau ngày 17/5: 3 tuổi Cá Chép Hóa Rồng, Tiền Vào Như Nước New Tab ↗
 
Từ sau 17/5, có 3 con giáp gặp vận may tài lộc, giàu có vô bờ.

Tuổi Thìn: Vận may bùng nổ, sự nghiệp thăng hoa

Tuổi Thìn nghị lực và mạnh mẽ. Họ là con giáp đón nhiều cơ hội phát triển mạnh sau 17/5. Công việc tiến triển thuận lợi, không có bất cứ khó khăn hay trở ngại nào. Họ được cấp trên ghi nhận hoặc có thêm nguồn thu mới, tài lộc vô cùng khởi sác. Người kinh doanh càng dễ gặp khách lớn, doanh thu tăng nhanh, tiền lưu thông liên tục khiến họ cảm thấy đủ đầy viên mãn.

Thời gian này không chỉ tiền tài khởi sắc, tuổi Thìn còn có quý nhân hỗ trợ đúng lúc, con đường càng đi càng tươi sáng, giúp mọi kế hoạch diễn ra suôn sẻ hơn dự kiến. Đây là thời điểm bản mệnh dễ bứt phá mạnh mẽ về tiền bạc.


Tuổi Thìn: Vận may bùng nổ, sự nghiệp thăng hoa

Tuổi Tỵ: Tài lộc tăng nhanh, cơ hội liên tiếp tìm đến

Sau ngày 17/5 chính là thời gian vượng phát đặc biệt của tuổi Tỵ khi họ làm đâu thắng đó, vận trình hanh thông. Tử vi nói, tuổi Tỵ bước vào giai đoạn vận đỏ kéo dài. Nhờ sự nhanh nhạy và khả năng nắm bắt cơ hội tốt, họ có thể kiếm ra bộn tiền. Những ai đang làm kinh doanh, đầu tư hoặc nghề tay trái càng dễ thu về khoản tiền ngoài mong đợi, cuộc sống tăng cấp rõ ràng.

Ngoài ra, công việc chính cũng có nhiều tín hiệu tích cực, họ dễ dàng được cất nhắc lên vị trí cao. Tài vận đi lên giúp tuổi Tỵ tự tin hơn trong các kế hoạch lớn, con đường càng đi càng mở rộng.

Tuổi Hợi: Tiền bạc hanh thông, cuộc sống lên hương

Tuổi Hợi là con giáp có bước chuyển mình rõ rệt về tài chính sau 17/5. Mọi khó khăn bế tắc sẽ được thao gỡ hoàn toàn, thay vào đó là sự thuận lợi, trôi chảy. Người làm công ăn lương dễ được đánh giá cao, trong tập thể dễ được thăng chức tăng lương.

Đặc biệt, tuổi Hợi còn gặp may về lộc bất ngờ, nguồn thu dồi dào, tiền bạc vào đều giúp cuộc sống ngày càng sung túc. Nói chung đây chính là thời gian chất lượng cuộc sống của họ tăng cao khiến ai cũng ngưỡng mộ.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 60 Views | 14 Hours Ago - by goodidea
Loading more...

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 04:02.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.21779 seconds with 14 queries