Gặp chị lần đầu tiên, trong lần cùng Cục Pḥng, chống HIV/AIDS, Bộ Y tế tới thăm Trung Trung tâm 02, Ba V́, Hà Nội cách đây 2 năm tôi cứ ngỡ đó là một người mẹ thực thụ, bởi sự xăng xái, quan tâm và những t́nh cảm tŕu mến mà chị dành cho các bé có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn đang được nuôi dưỡng tại đây.
Chị là Nguyễn Thị Lập, sinh năm 1959, ngụ tại ngơ Chương Dương, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, một trong những người đă gắn bó với hoạt động này của Trung tâm ngay từ những ngày đầu thành lập.
Con tim nồng ấm…
Với tâm trạng đầy xúc động, chị lần giở lại hồi ức của hơn chục năm trước – ngày chị mới bắt tay vào công việc không chút nhẹ nhàng này.
 |
Chị Lập và đứa con nhỏ trong nhà |
Hồi ấy, chị đă chuẩn bị sẵn sàng tư tưởng để hồi gia sau gần 2 năm học nghề và giáo dục tại Trung tâm v́ những lầm lỗi trong quá khứ. Nhưng khi nh́n thấy những ánh mắt ngây thơ, lạ lẫm và những đôi chân thơ dại đang chập chững bước trong khuôn viên rộng lớn của Trung tâm, đặc biệt là những tiếng khóc xé ḷng của con trẻ, bước chân chị như bị ngăn cản.
Và rồi, cùng với một số học viên khác, chị đă t́nh nguyện ở lại Trung tâm để chăm sóc các bé mồ côi, bị bỏ rơi và coi chúng như con em ruột thịt của ḿnh, bỏ qua mọi lời chỉ trích, khuyên can của những người thân trong gia đ́nh “gần gũi, chăm sóc trẻ em bị bệnh nan y như thế, nhỡ lây bệnh th́ khổ…”.
Chị nhận công việc này với một lư do rất giản đơn: “Bị bỏ rơi như thế, lại không có người yêu thương, chăm sóc, chúng sẽ sống ra sao?”.
Cả Trung tâm đang nuôi dưỡng và chăm sóc cho 80 bé, trong đó phần lớn đều đă nhiễm HIV nên các mẹ ở đây đều phải chăm sóc rất cẩn thận, tránh lây truyền sang các bé khác và cho chính bản thân ḿnh. Nhà Bí Ngô của mẹ Lập có 19 con (từ sơ sinh đến 18 tuổi), mà chỉ có 2 bảo mẫu coi sóc nên công việc lúc nào cũng ngập đầu.
Nhiều bé bị nhiễm trùng cơ hội lở loét khắp người, chảy dịch không ngừng nên hai bảo mẫu phải thay phiên nhau lau chùi, bôi thuốc… Có bé bị biến chứng lên năo, cả ngày lẫn đêm sốt cao, lên cơn co giật, la hét, đi ngoài liên tục…, khiến các mẹ phải chạy long ṣng sọc lo thay tă lót, quần áo, cho uống thuốc, dỗ dành và chườm cho các bé.
Bận rộn là thế và cũng bởi sợ không ai chăm sóc các con, chị Lập lại gắng động viên ḿnh ở lại. Và có đến 4 cái Tết rồi chị không về nhà…
Yêu thương các con đến trọn đời
Mỗi bé ở đây đều có những cảnh ngộ khác nhau và đều đáng thương như nhau. Tất cả những phận đời đó được chị lưu lại trong hồi ức và giữ măi cho riêng ḿnh. Ấn tượng sâu sắc nhất đối với chị Lập có lẽ là trường hợp của bé Đ.A.
 |
Mẹ Lập và các con nhà Bí Ngô. |
Cậu bé được chuyển đến Trung tâm khi mới 2,5 tháng tuổi và nặng chưa đầy 2 kg. Nh́n đứa bé chỉ c̣n da bọc xương, lại lở loét khắp người, các cán bộ Trung tâm ái ngại nh́n nhau lắc đầu. Lúc ấy không hiểu sao chị lại gật đầu nhận chăm Đ.A. Có lẽ t́nh yêu thương lớn lao đối với đứa trẻ đă chiến thắng nỗi sợ hăi trong chị.
Đón đứa trẻ từ tay lănh đạo Trung tâm, chị vội vă đưa bé vào tắm rửa, lau chùi, sát trùng các vết thương rồi bôi thuốc cho bé. V́ sức đề kháng quá yếu, Đ.A không thể mút nổi b́nh sữa, chị lại cần mẫn ngày đêm đổ từng th́a sữa cho bé.
Ông trời đă cảm thương hai mẹ con. Ba tuần sau các vết thương của Đ.A đă liền sẹo, bé cũng dần biết tự bú sữa b́nh, rồi ăn dặm… Sức khỏe của bé cũng tiến triển khá tốt, cân nặng tăng lên trông thấy.
Được 7 tháng, đang hồng hào, khỏe mạnh, Đ.A bỗng nhiên bỏ ăn, Ban lănh đạo Trung tâm thay đổi các kiểu khẩu phần ăn bé cũng lắc đầu quầy quậy. Không chỉ có vậy, bé lăn ra sốt cao, tím tái, khó thở và khóc suốt ngày. Thương con, hai mẹ lại thi nhau dỗ con ăn rồi thay phiên nhau bế con chạy quanh các khu nhà để con khỏi quấy.
Cứ thế, hơn một năm trời, hai mẹ vật vă với Đ.A, cho đến ngày bé từ giă cuộc đời. “Thà không chăm, không cứu bé từ lúc c̣n đỏ hỏn th́ c̣n đỡ xót, chứ chăm sóc nó đến ngần ấy tháng trời mà nó bỏ ḿnh ra đi, xót xa lắm em ạ. Mấy tháng trời tôi cứ như người mất hồn, chả thiết ăn uống ǵ cả…” – mẹ Lập bộc bạch, đôi mắt ngấn nước nh́n về cơi xa xăm…
Mẹ Lập cũng không khỏi rầu ḷng khi nhớ về cảnh ngộ của bé Yên. Yên không bị lây truyền từ mẹ sang con, mà bị nhiễm bệnh trong quá tŕnh chăm sóc cho bố ốm.
Vào Trung tâm từ lúc 7 tuổi, giờ đă 17 tuổi rồi nhưng 10 năm qua chưa lần nào Yên được đón về đón Tết cùng gia đ́nh v́ bố đă về nơi chín suối c̣n mẹ th́ đă lên xe hoa cùng người khác.
Và năm nào cũng vậy, nước mắt thi nhau rớt trên bờ mi của bé. Những lúc ấy, cô bé chỉ c̣n biết rúc đầu vào ngực mẹ Lập và nức nở khóc: “Mẹ ơi, con không cần tiền, con chỉ cần t́nh cảm thôi!”. Không biết nói thế nào trong hoàn cảnh này, chị Lập chỉ c̣n biết động viên con: “Con phải thương mẹ, thương các em. Con ở đây mẹ cũng không để con phải khổ đâu!”.
Dần dà, t́nh thương của chị đă vỗ về được Yên và cô bé đă không c̣n rớt nước mắt mỗi khi những nụ hoa đào chớm nở phía cuối vườn Trung tâm.
Có những đứa trẻ đă mất đi, nhưng cũng có những đứa đă dần khôn lớn lên người, nỗi đau cũng nguôi ngoai dần trong chúng cũng là khi tuổi già ập đến với các mẹ. Ngày càng già đi, sức khỏe th́ suy yếu nhưng chị Lập vẫn gắn bó với Trung tâm và t́nh nguyện ở đây chăm sóc các con đến khi nào “không c̣n sức nữa”. Nỗi nhớ, niềm thương cứ ùa về từng ngày và đong đầy theo năm tháng.
Hồng Trà