Chỉ những người không có trái tim mới dám lập kịch bản chia cắt t́nh mẫu tử, đớn hèn hơn khi nạn nhân là một người yếu thế, là phụ nữ mù ḷa thân cô thế cô. Cơ quan chức năng thành phố Hải Pḥng liệu có biết hoàn cảnh đáng thương của người mẹ tội nghiệp bị ngăn cấm gặp con sau ngày bỗng dưng bệnh tật, bị tống cổ khỏi nhà?.
Cha chết sớm, anh trai tai nạn, mẹ già yếu
Trong Hội người mù Hải Pḥng, ai cũng biết hoàn cảnh éo le của chị Vũ Thị Ḥa (SN 1984, HKTT huyện An Dương). Cha mất sớm, một ḿnh mẹ Ḥa nuôi bốn đứa con. Ngôi nhà thiếu bàn tay người đàn ông, quanh năm đói ăn thiếu mặc, chưa từng một ngày được biết đến ấm no. Nhà có duy nhất người con trai trưởng, lại qua đời v́ tai nạn giao thông, mấy chị em gái lần lượt lấy chồng, hiện chỉ c̣n chị và người mẹ 60 tuổi gầy yếu nương tựa vào nhau sống qua ngày.
 |
| Người mẹ mù bị tách khỏi con từ lúc đứa bé hai tháng tuổi. |
Học hết lớp 8, thôn nữ một ḿnh tự vào thành phố kiếm việc làm thuê. Năm 2004, chị kết hôn với một người bạn trai học cùng cấp hai sau một thời gian dài t́m hiểu, sinh con gái đầu ḷng.
Khi con được hai tháng tuổi, đôi mắt chị bỗng dưng mờ dần, rồi không nh́n thấy hẳn, nhưng chị sợ hăi không dám nói bệnh t́nh với gia đ́nh chồng. Cả nhà đi làm vắng, người mẹ trẻ ở nhà tự lần ṃ chăm con. Sau một lần quờ quạng thay tă làm đổ cả nước lạnh lên người con, sợ cứ giấu chuyện măi sẽ gây họa, chị đành nhờ mẹ đẻ hàng ngày đến nhà giúp.
Bỗng dưng bị mù mắt, Ḥa rất hoảng sợ nhưng cố chịu đựng, đêm đến lại vừa ôm con vừa khóc với hy vọng vài hôm sẽ khỏi. Sự việc sẽ c̣n giấu kín kéo dài nếu không có một hôm mẹ chồng đi làm đồng về sớm, vén màn vào thăm cháu hỏi: “Sao không đuổi muỗi để nó đốt con thế này?”.
Người con dâu tủi thân bật khóc đành nói thật về đôi mắt đă không nh́n thấy ǵ. Hai bên gia đ́nh vội đưa Ḥa chữa bệnh khắp nơi nhưng không có kết quả, chị mắc bệnh teo dây thần kinh đáy mắt, chấp nhận mù ḷa từ đó.
Nhân vật tâm sự, ngay từ khi mới kết hôn, quan hệ giữa chị và mẹ chồng đă không tốt, nay lại không làm ăn, giúp đỡ ǵ việc nhà cửa, bao nhiêu chuyện sinh hoạt lớn bé, chăm cháu đều đến tay mẹ chồng nên bà càng khó chịu, ghét bỏ con dâu ra mặt.
Nhiều bữa ăn cơm, chồng Ḥa thương vợ không nh́n thấy ǵ nên gắp cho miếng cá khô vào bát, nhưng mẹ chồng đă cầm đũa gạt phắt: “Mày chỉ ở nhà ăn bám th́ ăn ít thôi để cho chồng ăn c̣n lấy sức đi làm”.
Liên tiếp sau đó là những bữa cơm chan đầy nước mắt, những đêm thức trắng khóc không thành tiếng. Người chồng mới đầu c̣n thương vợ nhưng sau anh này cũng nản, nghe mẹ và gia đ́nh rồi lạnh nhạt dần.
Vợ chồng nhiều lần căi vă nhưng dù chồng có mắng chửi thậm tệ Ḥa cũng nhất định nói: “Anh cưới em về th́ em là người nhà này rồi, nhất định em không đi đâu cả”. Trong thâm tâm, người phụ nữ cắn răng chịu đựng v́ c̣n yêu chồng thương con, thầm mong gia đ́nh vượt qua được giai đoạn khó khăn này sẽ ḥa thuận như xưa.
Lừa người mù điểm chỉ để ly hôn
Nhưng t́nh thế đă không thể cứu văn khi mẹ chồng Ḥa mời một ông thầy cúng ở tận Đồ Sơn về cúng “giải hạn”. “Thầy” cúng phán bậy bạ: “V́ hai vợ chồng lấy nhau vào ngày xấu, mệnh của Ḥa nghịch với mảnh đất của nhà chồng nên mắt chị bị trời hành cho mù”.
Sau đó, ông “thầy” bắt Ḥa đeo đủ thứ bùa, chọn ngày đẹp tổ chức đám cưới lại, tiến hành nhiều thủ tục lễ bái, nhưng đôi mắt Ḥa vẫn không sáng lên được. Mẹ chồng chị càng ghét bỏ con dâu và xui con trai đuổi vợ về nhà mẹ đẻ rồi làm đơn ly hôn.
Anh chồng sau một thời gian đắn đo cũng “thẳng tay” đuổi vợ về nhà mẹ đẻ.
Khi họ mang đơn ly hôn đến cho Ḥa th́ nhà chẳng có ai, mắt chị lại mù nên không biết về nội dung lá đơn. Nhà chồng không nói ǵ, chị thấy bảo ḿnh điểm chỉ th́ điểm chỉ v́ nghĩ đơn giản nếu nghe lời họ sẽ lại được về với chồng con.
Nhưng đợi măi không thấy chồng đến đón về, một thời gian sau chị nhận được giấy triệu tập đến tham dự ḥa giải trước ly hôn. Lúc ấy Ḥa mới chết điếng người biết chồng đă gửi đơn từ tháng 6/2007.
Buổi ḥa giải thứ nhất được tổ chức có mặt đầy đủ hai bên gia đ́nh, một bên ra sức hắt hủi cô con dâu mù, một bên uất ức v́ con gái ḿnh bị đối xử bất công nên không bên nào chịu nhịn bên nào.
Lần ḥa giải thứ hai, t́nh h́nh c̣n căng thẳng, ầm ĩ hơn. Chính quyền xă “bó tay” nên quyết định chuyển đơn lên ṭa án huyện để giải quyết.
Ngày xử ly hôn, Ḥa chết lặng khi ṭa đưa ra tờ đơn ly hôn đă có dấu điểm chỉ của ḿnh. Người phụ nữ đă mất b́nh tĩnh đến nỗi “đôi co” cả với thẩm phán, chấp nhận “mất chồng” nhưng nằng nặc đ̣i nuôi con, rồi chỉ biết mếu máo khóc không trả lời được khi nghe hỏi: “Cô mù thế này, nhà lại nghèo th́ nuôi con kiểu ǵ”?.
Ước một lần nằm xoa lưng cho con
Từ đó đến nay đă 5 năm trôi qua, cháu bé bây giờ đă học lớp 3 nhưng chưa một lần nào người mẹ được gia đ́nh nhà chồng đồng ư cho gặp con, dù hai nhà chỉ cách nhau có một con đê. Mỗi lần muốn gặp con gái, Ḥa phải “thậm thụt” nhờ mẹ già chở đến trường học, tŕnh bày với các cô giáo để các cô tạo điều kiện cho “bí mật” thăm cháu.
Con dù nhớ mẹ cũng không dám nhắc đến mẹ trước mặt bố và bà nội, nếu không cũng “phải đ̣n chết”. Mẹ gặp con cũng chỉ biết sờ soạng nắn tay, nắn chân, vuốt má xem con đă cao chừng nào.
Có lần Ḥa nhờ may được bộ quần áo mới cho con gái mặc khai giảng, cô bé không ḱm được vui mừng đă khoe với bà nội. Ngay hôm sau, chị nghe nói bộ quần áo đă được dùng lót ổ cho chó nằm, lần khác nữa quà của chị cho con cũng bị ném xuống ao.
Những lần như thế cô con gái bé bỏng chỉ biết đứng khóc, không dám nói lại với mẹ. Chính các cô giáo ở lớp cháu bé cũng nhiều lần bị người bố “cảnh cáo” v́ “tiếp tay” cho hai mẹ con chị gặp nhau. Vài lần, Ḥa nhớ con quá nên nhờ người gọi vào điện thoại của cô giáo để xin được nghe giọng con. Một học sinh khác cùng lớp nghe được đă về mách với người bà, hôm ấy cô bé đă bị một trận đ̣n nhớ đời v́ nói chuyện với mẹ.
Người phụ nữ mù nghẹn ngào khóc, chị kể đứa con gái c̣n ít tuổi nhưng đă “già” hơn bọn trẻ cùng trang lứa. Bé sớm nhận thức được mối quan hệ căng thẳng giữa mẹ với nhà nội, thậm chí c̣n “biết” giấu chuyện và t́nh cảm với mẹ trước mặt mọi người.
Bà ngoại đứa bé kể: “Khổ thân con bé lắm! Sáng bà nội đèo đi học, nó nh́n thấy tôi đèo mẹ nó đi chợ mà chỉ dám đưa tay ra vẫy một cái rồi rụt lại ngay, không dám gọi, không dám cười v́ sợ bà nội biết”.
Thời gian đầu, Ḥa cũng buồn bă tuyệt vọng nghĩ đến nhiều chuyện tiêu cực, muốn tự tử, nhưng từ khi tham gia vào Hội người mù và nhận được sự đồng cảm từ cộng đồng, nỗi đau mới phần nào nguôi ngoai. Nụ cười đă trở lại trên gương mặt người phụ nữ bất hạnh.
Hiện chị hoạt động tại cơ sở đấm bóp gia truyền của Hội người mù, hàng ngày cứ 9h sáng lại đi nhờ một người hàng xóm tốt bụng vào thành phố đi làm. Số tiền thu nhập ít ỏi cùng khoản trợ cấp khuyết tật 180 ngàn đồng hàng tháng được chị dành dụm để đỡ đần mẹ già và mua cho con đồng quà tấm bánh.
Đôi mắt không nh́n được nhưng vẫn ánh lên nỗi nhớ con và khát khao đoàn tụ. Bao nhiêu năm qua, người mẹ mù chỉ có một ước ao cháy bỏng: “Đôi mắt mù thật rồi, tôi không dám mơ được nh́n thấy con gái. Tôi chỉ ước được nằm ngủ với con gái một đêm, vuốt tóc con rồi xoa lưng cho con. Từ khi con bé hai tháng tuổi, tôi đă không được ở gần con”.
Xa lộ Pháp luật xin gửi nguyện vọng này đến cơ quan chức năng huyện An Dương và TP Hải Pḥng. Vẫn biết luật là luật, nhưng trong lư lẽ, c̣n có chữ t́nh. Chỉ những người không có trái tim mới dửng dưng trước hành vi ghê tởm chia cắt t́nh mẫu tử.
Theo
Xa lộ pháp luật