Lời Gọi Khẩn Đến Cộng Đồng: Melbourne Không Thờ Ơ Trước Những Giá Trị Lịch Sử Bị Thách Thức
Ngày hôm nay, một sự kiện đáng chú ý đã diễn ra tại khu vực biểu tượng trước ga Flinders Street Station ở Melbourne, Úc Châu. Nguồn cơn bắt đầu từ một lời kêu gọi khẩn cấp lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội, thông báo về việc một nhóm du học sinh Việt Nam đang có kế hoạch tập hợp tại đây để chụp hình với cờ đỏ sao vàng, nhằm ăn mừng ngày 30/4. Ngay lập tức, hàng trăm người Việt tại Melbourne, từ những bậc cao niên đến các bạn trẻ, đã nhanh chóng đáp lại lời kêu gọi, tạo nên một cuộc tập hợp tự phát đầy ấn tượng trong thời gian cực ngắn.

Sự phản ứng nhanh nhạy này không chỉ cho thấy mức độ gắn kết chặt chẽ của cộng đồng người Việt hải ngoại mà còn phản ánh một thực tế sâu sắc: Họ không bao giờ thờ ơ. Ngược lại, họ luôn sẵn sàng lên tiếng và hành động khi cảm thấy những giá trị lịch sử và ký ức đau thương nhưng cũng đầy kiêu hãnh của mình bị thách thức. Với họ, "Máu chảy ruột mềm," nỗi đau mất nước và hành trình tìm tự do là vết sẹo chưa bao giờ lành, và việc công khai ăn mừng "ngày quốc hận" trên mảnh đất tự do này là một hành động xúc phạm không thể chấp nhận.
Tranh Luận Tự Do: Cộng Sản Không Bao Giờ Có Cửa Trước Lý Lẽ Và Sự Thật
Khoảng 7 giờ tối, bầu không khí trước ga Flinders trở nên căng thẳng khi một nhóm du học sinh, mang theo những lá cờ đỏ, bắt đầu xuất hiện và đứng ở phía bên kia đường. Không để cho âm mưu tuyên truyền diễn ra một cách thuận lợi, nhiều người trong cộng đồng đã chủ động tiến đến, chặn họ lại và dùng những lời lẽ ôn hòa nhưng đầy kiên định để khuyên can.
Chứng kiến cảnh tượng này, tôi cũng như bao người khác không thể kìm lòng, đã tiến lại gần và nói chuyện trực tiếp với những người trẻ còn chưa hiểu hết lịch sử ấy: "Mấy cháu qua xứ Úc tự do này rồi, sao còn muốn đem cái bóng ma cộng sản qua đây nữa? Đừng làm chuyện tuyên truyền vô nghĩa cho một chế độ không có tự do."
Nhóm du sinh, ban đầu có vẻ còn khá tự tin vào lý lẽ "Úc là xứ tự do" của mình, liền đáp lại: "Đúng, Úc là xứ tự do, nên chúng cháu có quyền cầm cờ đỏ, đó là tự do ngôn luận của chúng cháu."
Lời đối đáp này như một gáo nước lạnh, không chỉ xúc phạm đến vong linh của bao người đã nằm xuống vì nền tự do của miền Nam Việt Nam mà còn cho thấy một sự ngộ nhận sâu sắc về bản chất của tự do. Tôi không ngần ngại vạch trần sự thật: "Các cháu nói đúng, đây là xứ tự do. Nhưng hãy nhớ cho kỹ: Cờ đỏ là biểu tượng của một chế độ cộng sản, mà bản chất của cộng sản là độc tài, là tước đoạt tự do. Tại sao ở chính nơi không có tự do, các cháu lại muốn ăn mừng cái ngày đã mở đường cho sự mất tự do ấy? Ở đây các cháu có quyền cầm cờ, nhưng đó là nhờ nền dân chủ của Úc, không phải nhờ vào cái chế độ mà lá cờ ấy đại diện."

Lúc này, các thành viên cộng đồng cùng tôi đồng thanh la lớn bằng tiếng Anh: "Vietnamese communist has no freedom! Communist has no freedom!" (Cộng sản Việt Nam không có tự do! Cộng sản không có tự do!). Tiếng hô vang vọng, thu hút sự chú ý của rất nhiều người đi đường và cảnh sát đang làm nhiệm vụ gần đó.
Nhóm du sinh bắt đầu tỏ ra bối rối và cố gắng dùng một chiêu bài quen thuộc ở quê nhà: "Mấy cô chú không được chụp hình chúng cháu, chụp là vi phạm bản quyền đấy! Chúng cháu sẽ kêu công an."
Một câu trả lời ngay lập tức bật ra, ngắn gọn nhưng đủ để bẻ gãy sự uy hiếp ấy: "Cháu ơi, các cháu đang đứng trên đất Úc, không phải Việt Nam. Ở đây chỉ có Cảnh sát (Police) để bảo vệ pháp luật và trật tự, chứ không có 'công an' để răn đe hay bắt người như ở quê nhà đâu nhé cháu. Hãy nhớ cho kỹ sự khác biệt căn bản ấy!"
Nhìn vào gương mặt họ, tôi thấy rõ sự lúng túng và quê quê, như thể họ vừa bị tước đi cái mặt nạ quyền lực ảo mà họ vẫn tưởng mình đang nắm giữ.
Tôi tiếp tục nhấn mạnh: "Các cháu thấy đó, chỉ mới cách đây vài phút, chú nói chuyện với các cháu đàng hoàng, phân tích đúng sai. Các cháu hãy thử nghĩ xem, nếu ở Việt Nam mà chú nói chuyện như thế này, chú chỉ trích hay phản đối điều gì đó, thì có lẽ chú đã bị các cháu cùng lực lượng 'côn an' đánh chú chết rồi. Sự thực là thế, 'Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo,' nhưng sự thật thì chỉ có một. Tại sao các cháu lại muốn mang cái văn hóa đàn áp ấy sang đây? Tụi cháu qua Úc, hãy học cách tôn trọng và trân quý cái nền tự do nhân bản này. Cờ vàng ba sọc đỏ kia chính là lá cờ đại diện cho tinh thần của tự do, của một dân tộc không chịu cúi đầu trước độc tài. Còn cờ đỏ, cờ đỏ đó là cờ của chế độ cộng sản, một chế độ mà tự do chỉ là một khái niệm xa xỉ."
Nhiều đứa trong nhóm, chắc là chỉ đi theo theo dạng a dua phong trào, đứng nghe mà không nói được lời nào. Nhóm cầm đầu thấy tình thế quá bất lợi, những lý lẽ ngụy biện của họ hoàn toàn sụp đổ trước sự thật hiển nhiên và sức ép của cộng đồng, liền ra dấu hiệu rút lui.
Bài Học Về Bản Chất Của Tự Do Và Nỗi Đau Lịch Sử Bị Phơi Bày
Câu chuyện còn dài, nhóm du sinh lục đục bỏ đi, có lẽ họ đang tìm một địa điểm khác khuất hơn để chụp hình. Nhưng hành động của họ đã thất bại hoàn toàn. Nó chứng minh một điều: "Nếu công khai tranh luận tự do, bọn cộng sản không bao giờ có cửa." Sự thật và lý lẽ là thứ vũ khí sắc bén nhất để đánh bại những lời ngụy biện.
Sự kiện ngày hôm nay cũng gợi lại những ký ức đau thương về ngày 30/4, một ngày mà với hàng triệu người Việt, đó không phải là ngày "giải phóng" hay "ăn mừng." "Cáo chết để da, người chết để tiếng," những gì đã diễn ra trong suốt mấy chục năm qua dưới chế độ cộng sản là minh chứng rõ ràng nhất cho cái giá của sự mất tự do.
Tôi không ngần ngại nói thẳng: "CHỈ CÓ NGƯỜI NGU VÀ LŨ ÁC QUỶ MỚI ĂN MỪNG 30/4." Lời nói nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng nó phản ánh một sự thật phũ phàng.

Hãy thử nhìn vào một ví dụ tương tự để thấy sự vô lý ấy: Hãy tưởng tượng một chế độ man rợ như Triều Tiên, với sự đói khổ và đàn áp tàn bạo, đi xâm chiếm và phá nát một chế độ văn minh nhân bản, thịnh vượng như Hàn Quốc. Nó đẩy người dân cả nước vào vòng đói khổ suốt mấy chục năm trời, tước đoạt tất cả những quyền tự do căn bản nhất, và làm băng hoại đạo đức của cả một dân tộc. Nếu điều đó xảy ra, và có kẻ lại muốn tổ chức ăn mừng cái ngày xâm chiếm ấy, thì họ khác gì lũ ác ma, ác quỷ đang vui mừng trên nỗi đau của người khác?
Chính cái ngày 30/4/1975 đó, ở chính cái nơi mà chúng tôi đang tập hợp hôm nay, bao người Việt đã phải "chạy trối chết" để tìm đường sang Úc này. Sự kiện này là một vết thương không bao giờ lành trong lòng cộng đồng người Việt tự do tại Úc. "Uống nước nhớ nguồn," chúng tôi không bao giờ quên ơn mảnh đất này đã cưu mang mình, nhưng cũng không bao giờ quên đi nguồn gốc và nỗi đau của mình.
Lời Kết: Chế Độ Có Thể Chiếm Được Chính Quyền, Nhưng Không Bao Giờ Chiếm Được Lòng Dân
Cuối cùng, dù cộng sản đã chiếm được chính quyền, đã thiết lập một chế độ cai trị ở Việt Nam, nhưng họ không bao giờ được chào đón hay dám xuất hiện công khai ở những nơi có Cộng Đồng Người Việt Tự Do sinh sống ở Úc. Sự kiện tại Flinders Street Station hôm nay là một lời khẳng định mạnh mẽ: "Ngọc kia chuốt mãi cũng tròn, sắt kia mài mãi cũng còn nên kim." Sự thật và công lý có thể bị che mờ, nhưng nó không bao giờ bị dập tắt hoàn toàn. Cộng đồng người Việt tự do tại Úc sẽ luôn là ngọn lửa giữ gìn ký ức và đấu tranh cho một tương lai Việt Nam thực sự tự do và dân chủ.