
Bẫy t́nh nhền nhện tơ giăng
Trái tim khép mở bao lần rồi em
Đ̣i yêu, ngọn gió bên thềm
Mon men, gơ cửa ngày đêm bồi hồi
Bẫy t́nh thả lưới đôi nơi
Ta như con thú dính mồi t́nh yêu
Nuông chiều mặc áo nuông chiều
Tia nh́n âu yếm liêu xiêu cẳng gị
Bẫy t́nh ánh chớp mơ hồ
Lọt vào tầm ngắm đẩy xô bốn mùa
Xi nhan, ôm nhớ sớm trưa
Hẹn ḥ góc vắng cho vừa ḷng nhau
Bẫy t́nh giăng kín chiều sâu
Bức tường, ngơ hẻm , hàng rào lưa thưa
Hoàng hôn sợi khói đong đưa
Một thời ngây dại chiều xưa xa mờ
Bẫy t́nh một khối ngẩn ngơ
Một hôm thức tỉnh nghe xơ xác hồn
Cơn đau giẫy giụa bồn chồn
Vào mùa cỏ dại ai c̣n trông theo ?
Bẫy t́nh mọc nhánh gieo neo
Mười năm hơn thế eo sèo tư tương
Thế là, chín nhớ mười thương
Thế là mái tóc điểm sương bao giờ ?
VietBF@sưu tập