
Ông Thành năm nay mới 50 tuổi. Người ta gọi ông là “ông vua tôn thép miền Đông”. Ba nhà máy, sáu trăm công nhân, tài khoản ngân hàng dài mười hai con số. Mười năm trước, ông từng nói với phóng viên: “Tôi không tin số phận. Tôi chỉ tin vào việc tôi làm mười sáu tiếng một ngày.”
Giờ thì ông nằm đây.
Phòng ICU tầng bảy, rèm trắng, dây nhợ chằng chịt. Chiếc máy thở bên cạnh đều đặn giúp ông thở phập phồng, phì... phù... phì... phù... Mỗi nhịp thở không còn là của ông nữa. Nó là của máy!
Sáng, bác sĩ trưởng khoa nói với vợ con ông: “Chúng tôi đã làm hết phác đồ. Phần còn lại tùy thuộc vào nghị lực của bệnh nhân. Chúng tôi không tiên lượng chắc được.”
Câu đó, y hệt bản hợp đồng làm ăn rủi ro mà ngày xưa ông hay ký. Chỉ khác là lần này, tài sản đặt cược lại là chính ông.
Ngày thứ ba nằm ICU.
Thuốc an thần giảm liều. Ông tỉnh nhiều hơn. Lần đầu sau ba mươi năm, ông có thời gian nằm im và không nghĩ đến đơn hàng, không nghĩ đến giá thép, không nghĩ đến lãi suất ngân hàng.
Ông nhìn lên trần nhà. Màu trắng. Nhìn sang trái, máy monitor nhấp nháy 78, 79, 80. Nhìn sang phải, cô y tá đang thay chai nước biển, tay thoăn thoắt nhưng ánh mắt mệt mỏi.
Tự nhiên ông nhớ đến bà Sáu bán xôi đầu ngõ nhà máy. Mỗi sáng bà đều dậy lúc ba giờ, lọ mọ nhóm bếp nấu xôi. Lợi nhuận một gói xôi chắc được hai nghìn. Bà lúc nào cũng vui vẻ: “Bán cho vui chú ơi, chứ lời lãi gì.” Hồi đó ông thấy buồn cười. Giờ ông thèm được cái “vui” đó.
Đêm thứ năm nằm ICU.
Ông sốt. Máy báo động inh ỏi. Điều dưỡng chạy vào, thêm thuốc, lật người, vỗ lưng. Cơn đau rút đi, để lại một khoảng trống lạ lẫm trong ngực.
Trong khoảng trống đó, lần đầu ông nghe rõ tiếng máy thở. Phì... phù... Mỗi lần nó đẩy khí vào phổi, ông sống! Nó dừng một phút, ông chết! Đơn giản vậy thôi.
Cả đời ông gom góp. Nhà, xe, đất, cổ phần, mấy cái chức danh chủ tịch... Ông tưởng mình đang xây một pháo đài kiên cố để nhốt cái chết ở ngoài. Hóa ra pháo đài nào cũng có cổng, mà cái chết nó không cần chìa khóa. Nó đi bằng đường ống khí quản!
Sáng ngày thứ bảy nằm ICU.
Con trai lớn vào thăm. Nó mặc vest, vừa từ cuộc họp cổ đông về. Nó nắm tay ông, nói: “Ba ráng khỏe. Công ty đang rối. Thiếu ba không ai quyết được.”
Ông cười trong bụng. Hóa ra mình quan trọng đến thế cơ đấy. Rồi lại thấy thương nó. Mười năm nữa, hy vọng nó sẽ không bao giờ phải nằm đây, để thằng cháu nội vào thăm sẽ nói y chang.
Chiều, vợ ông vào. Bà không nói gì, chỉ ngồi lau mặt cho ông bằng khăn ấm. Bàn tay bà chai sần, gân xanh nổi lên. Ông chợt nhớ, ba mươi năm nay mình chưa một lần hỏi bà thích gì. Cưới xong là lao vào làm ăn. Sinh nhật bà, ông tặng dây chuyền vàng. Lễ kỷ niệm, ông tặng nhẫn kim cương. Chưa bao giờ tặng một buổi chiều rảnh rỗi để hai vợ chồng đi ăn tàu hũ nóng.
Máy vẫn thở. Phì... phù... phì... phù...
Tự nhiên ông hiểu ra bấy lâu nay không phải ông thở. Ông chỉ đang nín thở mà chạy. Chạy vội qua tuổi trẻ, chạy vội qua bữa cơm gia đình, chạy vội qua tiếng cười của con, chỉ để đến đích. Mà đích là gì? Là cái giường này sao?
Đêm thứ mười nằm ICU
Ông yếu đi. Bác sĩ tăng oxy. Trong cơn mê man, ông thấy mình đứng trước kho hàng của nhà máy. Những cuộn tôn xếp cao như núi. Ông leo lên, leo mãi, muốn leo tới đỉnh. Leo tới nơi, ông nhìn xuống. Dưới chân không có gì cả. Chỉ có gió.
Ông choàng tỉnh dậy, nước mắt ướt khóe mi. Cô y tá trẻ tưởng ông đau, định thêm chút morphine. Ông khẽ lắc đầu. Lần đầu sau mười ngày, ông tự thở được một hơi ngắn, không cần máy đẩy.
Sáng hôm sau, chỉ số ông tốt hẳn lên. Bác sĩ gọi đó là “kỳ tích”. Ông gọi đó là “buông tay”.
Ông nói với vợ, sau khi được rút ống thở, giọng khàn đặc: “Bà bán bớt một nhà máy, lập cái quỹ học nghề cho công nhân. Tôi nợ họ. Còn lại, chia cho tụi nhỏ. Dặn nó làm ít thôi. Sống nhiều lên.”
Bà khóc.
Ông không khóc. Ông chỉ nhìn cái máy thở, thầm cảm ơn. Nó đã dạy ông bài học đáng giá nhất cuộc đời, mà học phí là mười ngày nằm giữa sống và chết.
Một tháng sau, ông xuất viện. Người gầy rộc, nhưng mắt sáng. Ông không đến công ty nữa. Sáng, ông ra ngõ mua xôi của bà Sáu, ngồi ăn, nói chuyện mưa nắng. Chiều, ông đón cháu đi học về, hai ông cháu ăn tàu hũ.
Có người hỏi: “Đại gia sao sống khổ vậy, chú Thành?”
Ông cười: “Khổ đâu? Trước kia tôi chưa biết sống mới khổ. Giờ tôi mới bắt đầu sống.”
Đêm đến, thỉnh thoảng ông vẫn giật mình vì nhớ lại tiếng máy thở phì phù... Nhưng thay vì sợ, ông mỉm cười. Tiếng đó nhắc ông rằng, mỗi hơi thở mình tự thở được, là một món quà vô giá.
Con người ta cả đời chỉ muốn gom góp mọi thứ, cứ ngỡ càng nhiều càng an toàn. Đến khi nằm xuống, mới biết thứ duy nhất mình thực sự sở hữu là hơi thở này. Và hơi thở thì không dành cho ngày mai. Nó chỉ có giá trị ngay lúc này. Phì... vào. Phù... ra. Mất một nhịp, là nguy cơ mất tất cả. 50 tuổi, ông Thành mới hiểu bài học đó để sống cho trọn vẹn từng hơi thở.
VietBF@sưu tập