Theo như lời chia sẻ mới đây của nữ danh ca Thanh Tuyền rằng, có nhiều người đi không nổi cũng ráng tới ngồi nghe tôi hát 2, 3 tiếng đồng hồ, dù tôi từng nói trên sân khấu, rằng tôi cảm ơn khán giả nhiều lắm. Khán giả thương tôi từ lúc mái tóc c̣n xanh, tới giờ khán giả ngồi dưới khán đài tóc đă bạc.
Mới đây, kênh Youtube Chế Linh – Thanh Tuyền đă đăng tải một clip quay lại buổi tṛ chuyện của danh ca Thanh Tuyền.

Thanh Tuyền
Tại đây, nữ danh ca chia sẻ: “Tôi đi diễn thấy rơ đây là khán giả ruột của ḿnh. Họ luôn luôn bên cạnh tôi bất cứ lúc nào. Có đêm tôi hát xong về ngủ không được, thức tới sáng luôn.
Tôi cứ suy nghĩ, không biết v́ sao ơn trên lại cho ḿnh hạnh phúc lớn lao đến thế, nhiều khi vật chất, tiền bạc không mua được. Đó là nguồn động lực lớn trong ḷng tôi v́ tôi biết khán giả yêu tôi và tôi cũng yêu khán giả, yêu cái nghề của ḿnh.
Tôi từng nói trên sân khấu, rằng tôi cảm ơn khán giả nhiều lắm. Khán giả thương tôi từ lúc mái tóc c̣n xanh, tới giờ khán giả ngồi dưới khán đài tóc đă bạc. Nhiều người đi không nổi cũng ráng tới ngồi nghe tôi hát 2, 3 tiếng đồng hồ.
Nói về t́nh, tôi mang nặng nợ t́nh với khán giả rất nhiều. Tôi tới Sài G̣n năm 1964, không ngờ ḍng nhạc ḿnh hát lại lâu bền đến thế. Tới giờ tôi đă trải qua hơn 50 năm ca hát, tôi thấy điều đơn giản là mỗi bài tôi hát đều có tâm sự của một người ở đâu đó, ai cũng có hết.
Chính điều đó khiến ḍng nhạc tôi hát bền tới bây giờ, v́ nó thực tế và chân thật.
Mơ ước của tôi là trước khi không c̣n đi hát được nữa sẽ được đi hết các tỉnh thành ở đất nước một lần, như vậy là đủ rồi.
Tôi hát những bài cũ v́ nó đă ghi đậm dấu ấn, kỷ niệm cuộc đời đi hát của tôi và những khán giả của tôi cũng không bao giờ quên nhạc phẩm ngày xưa. Tuy nhiên, những bài nhạc mới nếu có bài nào thích hợp tôi vẫn tŕnh diễn.
Cảm giác của tôi khi hát mỗi một bài hát là cảm thấy ḿnh như là nhân vật trong chính ca khúc đó. Tôi nghĩ, c̣n bao nhiêu hát bấy nhiêu, không để cho ḿnh tâm lư hát phải giữ ǵn, giữ sức, giữ bài. Tôi lên sân khấu giống như điên vậy. Không phải điên mà tôi quá đam mê.
Cái ǵ cũng vậy, cho đi th́ với nhận được. Tôi hát ḥa làm một với khán giả ngồi dưới. Tôi nhận ra đó là lí do v́ sao khán giả ngày càng thương tôi, v́ tôi sợ một ngày nào đó không hát được nữa th́ không hát cho mọi người nghe được”.