Tôi nh́n sang pḥng bên, nơi hai đứa con đang say sưa xem hoạt h́nh. Chúng không biết rằng gia đ́nh nhỏ của ḿnh sắp tan vỡ...
Chín năm. Đủ dài để một đứa trẻ từ lọt ḷng trở thành cậu bé tiểu học. Đủ dài để hai vợ chồng tôi cùng nhau vượt qua bao khó khăn. Nhưng cũng đủ dài để tôi nhận ra, những ǵ ḿnh tưởng là hạnh phúc chỉ là vở kịch được dàn dựng công phu.
Vợ chồng tôi thu nhập không phải là thấp, tuy nhiên ở cái đất Hà Nội này, muốn mua được cái nhà để mà an cư lập nghiệp không dễ chút nào, nhất là với những cặp vợ chồng tự lực cánh sinh, không nhận được bất kỳ hỗ trợ nào từ gia đ́nh cả.
Chính v́ vậy, mặc dù chất lượng cuộc sống khá cao nhưng vợ chồng tôi vẫn thuê 1 căn chung cư tầm trung chứ chưa hề có căn nhà nào của bản thân ḿnh.
Hôm ấy là một chiều thứ bảy như bao chiều khác. Tôi cặm cụi dọn dẹp pḥng làm việc của chồng - căn pḥng anh luôn bảo để anh tự dọn. Không hiểu sao hôm đó, ma xui quỷ khiến hay gia tiên nhắc nhở thế nào mà tôi lại nhất quyết muốn vào pḥng đó dọn dẹp.
Từ trong ngăn kéo nhỏ ở bàn làm việc, một tờ giấy lạ rơi ra. Tôi nhặt lên, tay run lẩy bẩy khi thấy ḍng chữ "Hợp đồng đặt cọc mua đất" với số tiền 50 triệu đồng, miếng đất trị giá 900 triệu và đây là miếng đất ở thành phố khác, thành phố này đều không phải quê hương của tôi hay của chồng. Nhưng người mua lại là một cái tên xa lạ, tên của một người phụ nữ tôi chưa từng nghe anh nhắc đến.
Trái tim tôi đập th́nh thịch. Tôi lục t́m thêm trong các loại máy tính của chồng và phát hiện ra rất nhiều file ảnh chồng tôi ôm người phụ nữ nào đó. Những tin nhắn t́nh tứ trên ứng dụng nhắn tin anh chủ quan không thoát tài khoản. Và đặc biệt là ḍng chat đau ḷng: "Anh mua mảnh đất này cho em làm của riêng, bù đắp cho 5 năm em chịu thiệt tḥi".
Hóa ra, khi tôi thức trắng đêm chăm con ốm, anh đang ở bên người t́nh. Khi tôi tằn tiện từng đồng để dành mua nhà, anh rút tiền chung đặt cọc đất bù đắp cho cô ta. C̣n đắng cay nhất là lời nhắn tôi vô t́nh đọc được: "Cô ấy chỉ là mẹ của các con anh, c̣n em mới là người anh yêu".
Tôi ngồi thụp xuống sàn nhà, nước mắt chảy dài. Chín năm qua hiện về như một thước phim quay chậm. Những lần anh đi công tác xa, những buổi tối làm thêm giờ, những lần anh bảo "vợ cứ lo cho con, anh đi làm cố kiếm mua cái nhà "... Tất cả chỉ là chiêu tṛ để anh có thời gian cho mối t́nh bên ngoài.
Mảnh đất mà tôi luôn cố gắng để mua làm tổ ấm cho hai đứa con thơ, hóa ra lại là "chiến lợi phẩm" anh dành tặng người t́nh. Số tiền tôi chắt bóp từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc để dành dụm, anh dùng để đền bù cho sự "hy sinh" của kẻ thứ ba. Thế c̣n sự hy sinh 9 năm qua của tôi th́ sao?
Tôi nh́n sang pḥng bên, nơi hai đứa con đang say sưa xem hoạt h́nh. Chúng không biết rằng gia đ́nh nhỏ của ḿnh sắp tan vỡ...
Đêm đó, khi các con đă ngủ say, tôi ngồi đối diện với chồng. Anh không hề phủ nhận khi tôi đưa ra bằng chứng. Chỉ lặng lẽ cúi đầu: "Anh xin lỗi". Hai từ ấy như lưỡi dao cứa sâu vào trái tim tôi. Chín năm yêu thương, chín năm tin tưởng, hóa ra chỉ đáng giá bằng một câu xin lỗi qua quưt.
Giờ đây, khi cơn băo ḷng đă qua đi, tôi có c̣n cách nào khác ngoài phải cố mạnh mẽ v́ các con đâu. Tôi sẽ không để chúng phải chứng kiến cảnh bố mẹ căi vă. Nhưng tôi cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho sự phản bội này. Mảnh đất kia phải thuộc về các con tôi, không phải món quà cho mối t́nh bẩn thỉu.
Anh à, em từng nghĩ chúng ta sẽ cùng nhau xây tổ ấm. Nhưng anh đă chọn cách phá hủy tất cả. Khi em vất vả nuôi con, anh nghĩ ǵ khi dùng tiền chung của gia đ́nh để nâng niu kẻ thứ ba? Khi em tin tưởng giao cả cuộc đời cho anh, anh nghĩ ǵ khi phản bội ḷng tin ấy?
Chín năm qua, em đă sống trong lừa dối. Nhưng từ nay, em sẽ sống v́ sự thật. V́ hai đứa con thơ dại cần một người mẹ mạnh mẽ. V́ em xứng đáng được hạnh phúc, chứ không phải làm nạn nhân của một vở kịch t́nh yêu giả dối.