Trong Tây Du Ký, Hỗn Thế Ma Vương vốn là một con khỉ đột thành tinh ở Thủy Tang Động trên núi Khảm Nguyên. Nó là con yêu quái đầu tiên Tôn Ngộ Không đối đầu sau khi tu luyện trở về...
Hỗn Thế Ma Vương là một trong những yêu quái xuất hiện rất sớm trong Tây Du Ký, nhưng lại giữ vị trí đặc biệt trong tiến trình trưởng thành và khẳng định bản thân của Tôn Ngộ Không. Đây không chỉ là yêu quái đầu tiên bị Mỹ Hầu Vương trực tiếp tiêu diệt sau khi tu luyện trở về từ Bồ Đề Tổ Sư, mà còn là dấu mốc mở ra con đường “lập danh” của Ngộ Không tại Hoa Quả Sơn, trước khi cây gậy Như Ý Kim Cô Bổng nổi danh khắp Tam giới. Nhìn bề ngoài, Hỗn Thế Ma Vương có vẻ chỉ là một con khỉ đột thành tinh tầm thường, nhưng xét kỹ trong mạch truyện và tầng ý nghĩa biểu tượng, nhân vật này mang nhiều hàm ý sâu sắc hơn những gì độc giả thường nhớ.
Theo nguyên tác Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân, sau nhiều năm bôn ba học Đạo ở Linh Đài Phương Thốn sơn, Tôn Ngộ Không bị Bồ Đề Tổ Sư đuổi khỏi sư môn và buộc phải quay về Hoa Quả Sơn. Khi vừa đặt chân xuống núi cũ, điều đầu tiên Tôn Ngộ Không chứng kiến không phải cảnh yên vui mà là tiếng khỉ khóc than ai oán. Bầy khỉ kể rằng trong lúc Mỹ Hầu Vương vắng mặt, có một con yêu quái khỉ tự xưng là Hỗn Thế Ma Vương thường xuyên kéo tới Thủy Liêm động cướp bóc, bắt khỉ con về làm nô dịch, khiến cả Hoa Quả Sơn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ. Chính sự ức hiếp ấy đã khiến Tôn Ngộ Không nổi giận, lập tức đi tìm yêu quái để hỏi tội.

Hỗn Thế Ma Vương là yêu quái đầu tiên Tôn Ngộ Không đối đầu trong Tây Du Ký.
Hỗn Thế Ma Vương cư trú tại Thủy Tang động, thuộc núi Khảm Nguyên. Ngô Thừa Ân miêu tả ngoại hình của hắn khá ấn tượng: thân hình cao lớn, mặc giáp sắt, đầu đội kim khôi, chân mang hài đen, tay cầm đại đao, dáng vẻ hung hãn, khí thế bức người. Trong mắt lũ khỉ yếu ớt, Hỗn Thế Ma Vương chẳng khác nào một hung thần không thể chống lại. Tuy nhiên, sự “đáng sợ” ấy chủ yếu đến từ vẻ ngoài và hành vi bạo ngược, chứ không phải từ pháp lực cao thâm.
Khi Tôn Ngộ Không tìm đến sào huyệt của hắn, chi tiết đáng chú ý là Hỗn Thế Ma Vương tỏ ra coi thường đối thủ. Thấy Tôn Ngộ Không vóc dáng nhỏ bé, lại tay không binh khí, hắn thậm chí không thèm dùng đại đao, đòi đánh tay không để “dạy dỗ” đối phương. Chính sự khinh địch này đã bộc lộ bản chất thật của Hỗn Thế Ma Vương: một yêu quái dựa vào sức vóc và uy danh hù dọa kẻ yếu, nhưng thiếu sự tỉnh táo và chiều sâu tu hành. Chỉ vài quyền của Tôn Ngộ Không đã khiến Hỗn Thế Ma Vương choáng váng, mặt mũi sưng húp, buộc phải vội vàng sử dụng binh khí.
Xét về phép thuật, Hỗn Thế Ma Vương gần như không có thần thông nổi bật. Hắn không được nhắc đến khả năng biến hóa, không có pháp bảo đặc dị, cũng không tinh thông đạo thuật cao siêu. Vũ khí mạnh nhất của hắn chính là Kim Cang đao – một thanh đại đao sắc bén, nặng nề, tượng trưng cho sức mạnh thuần túy. Ngược lại, Tôn Ngộ Không lúc này đã học được 72 phép thần thông, tinh thông cân đẩu vân, biến hóa, phân thân từ lông, thân thể kim cang bất hoại. Khoảng cách thực lực giữa hai bên là rất rõ ràng.
Trận giao đấu kết thúc nhanh chóng khi Tôn Ngộ Không nhổ một nắm lông, thổi ra biến thành một đàn khỉ bao vây Hỗn Thế Ma Vương, khiến hắn rối loạn. Thừa cơ, Tôn Ngộ Không đoạt lấy Kim Cang đao trong tay đối thủ và dùng chính vũ khí ấy chém Hỗ Thế Ma Vương làm hai khúc. Việc “lấy đao người giết người” không chỉ thể hiện sức mạnh vượt trội của Tôn Ngộ Không mà còn mang tính biểu tượng: những gì hung bạo, hỗn loạn mà Hỗn Thế Ma Vương dựa vào cuối cùng lại trở thành nguyên nhân dẫn đến cái chết của chính hắn.
Sau chiến thắng này, Kim Cang đao trở thành binh khí đầu tiên của Tôn Ngộ Không. Trước khi có gậy Như Ý, chính thanh đao này đã theo Tôn Ngộ Không trong giai đoạn đầu lập nghiệp, dùng để rèn luyện võ nghệ cho bầy khỉ, mở rộng thanh thế Hoa Quả Sơn và thu hút sự chú ý của các Ma vương xung quanh. Chiến công diệt Hỗn Thế Ma Vương vì thế mang ý nghĩa mở đường, đánh dấu việc Tôn Ngộ Không từ một “kẻ học Đạo trở về” chính thức bước lên vũ đài tranh hùng của yêu giới.
Nếu nhìn sâu hơn, cái tên “Hỗn Thế Ma Vương” cũng không phải ngẫu nhiên. “Hỗn thế” có thể hiểu là sự hỗn loạn của nhân gian, của vọng niệm, danh lợi, dục vọng. Trong lời lũ khỉ kể, Hỗn Thế Ma Vương “đến đi như gió như mưa, như sấm như chớp”, không rõ từ đâu tới, không biết ở xa hay gần. Điều này giống hệt những vọng niệm trong tâm con người: xuất hiện bất chợt, cuốn con người đi không phương hướng, khiến “đồ đạc bị cướp, con cháu bị bắt”, tức là làm hao tổn tinh thần, ý chí và bản tính thuần lương.
Trong cách hiểu này, Tôn Ngộ Không sau khi tu luyện trở về chính là biểu tượng của chân tâm. Khi chân tâm quay lại, những hỗn loạn và mê hoặc tất yếu sẽ bị trấn áp. Vì thế, Hỗn Thế Ma Vương dù có vẻ ngoài dữ tợn, cuối cùng vẫn thất bại nhanh chóng. Hắn không thua vì Tôn Ngộ Không có binh khí lợi hại, mà vì bản thân hắn đại diện cho thứ không có gốc rễ vững chắc, chỉ dựa vào sự hù dọa và tham dục.
Việc Hỗn Thế Ma Vương là yêu quái đầu tiên bị Tôn Ngộ Không tiêu diệt cũng không phải tình cờ. Đây là bước “đoạn ma” đầu tiên trên con đường tu hành, dọn dẹp những chướng ngại sơ cấp nhất trước khi đối mặt với các thử thách lớn hơn. Chỉ sau khi diệt trừ Hỗn Thế Ma Vương, Tôn Ngộ Không mới xuống Long cung lấy được Định Hải Thần Châm, tượng trưng cho việc tâm đã tạm thời được “định”, đủ tư cách nắm giữ một bảo vật trấn áp sóng gió.
Tóm lại, Hỗn Thế Ma Vương tuy chỉ là một yêu quái nhỏ trong tổng thể 81 nạn của Tây Du Ký, nhưng lại giữ vai trò mở màn vô cùng quan trọng. Hắn không mạnh về pháp thuật, không cao thâm về tu hành, mà chỉ đại diện cho sự hỗn loạn, thô bạo và vọng động. Chính vì vậy, hắn thất bại nhanh chóng trước Tôn Ngộ Không – kẻ vừa trở về từ con đường tu luyện, mang theo sức mạnh của thần thông và sự tỉnh thức. Chiến thắng ấy không chỉ giúp Ngộ Không khẳng định uy danh, mà còn đặt nền móng cho toàn bộ hành trình sau này, từ một Mỹ Hầu Vương của Hoa Quả Sơn đến Tề Thiên Đại Thánh khuấy đảo Tam giới.
Vietbf @ Sưu tầm