Theo như nữ danh ca Khánh Ly mới đây chia sẻ rằng, tôi về lại Đà Lạt, tôi hối hận lắm. Đà Lạt thay đổi nhiều quá, không c̣n như Đà Lạt ngày xưa nữa, không t́m lại được. Nhưng đương nhiên, mọi thứ đều phải thay đổi. Đến bản thân tôi c̣n thay đổi, già chát rồi th́ thành phố cũng phải thay đổi. Sở dĩ tôi đ̣i Đà Lạt như xưa v́ tôi tham lam quá.
Mới đây, kênh Youtube HaiTV đă chia sẻ đoạn clip quay lại cảnh danh ca Khánh Ly về thăm Đà Lạt sau nhiều năm xa xứ.

Khánh Ly
Bà nói: "Về lại Đà Lạt, tôi hối hận lắm. Đà Lạt thay đổi nhiều quá, không c̣n như Đà Lạt ngày xưa nữa, không t́m lại được. Nhưng đương nhiên, mọi thứ đều phải thay đổi.
Đến bản thân tôi c̣n thay đổi, già chát rồi th́ thành phố cũng phải thay đổi. Sở dĩ tôi đ̣i Đà Lạt như xưa v́ tôi tham lam quá. Đâu có cái ǵ dậm chân măi được đâu, nước cũng phải chảy thôi.
Cái thời năm 60, Đà Lạt đẹp lắm, yên tĩnh, thanh b́nh, đáng yêu, dễ thương, không c̣n từ ǵ đẹp hơn để dành cho Đà Lạt, đẹp lắm!
Lúc đó Đà Lạt vắng người nhưng t́nh cảm của người Đà Lạt ấm áp lắm. Nhưng chắc những người đó giờ không c̣n nữa rồi. Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ.
Tôi xúc động nhiều lắm v́ về đây được sống lại thời đó, thời tôi mới có mười mấy tuổi. Những bài hát đó đi theo tôi từ Sài G̣n lên Đà Lạt, hát từ năm tôi 16 tuổi.

Khánh Ly tại Đà Lạt thời trẻ
Tôi nhớ thời điểm đó là năm 1964, nhiều khi tôi từ Đà Lạt chạy xuống sân bay ở Đức Trọng mà không đón ai hết v́ không có ai để đón.
Tôi xuống sân bay để nh́n người ta đưa đón nhau rồi lại đi taxi về lại Đà Lạt. Đó cũng chính sân bay này, con đường này. Con đường từ sân bay đi về Đà Lạt, hai bên vẫn là đồi thông thôi chứ không có đèn hay nhà cửa như bây giờ. Bây giờ mọi thứ thay đổi nhiều quá, tôi nh́n không ra nữa.
Tất nhiên Đà Lạt bây giờ văn minh, hiện đại hơn xưa nhưng cái hoang sơ cũng có vẻ đẹp riêng của nó".
Ca sĩ Quang Thành nghe vậy liền hỏi Khánh Ly: "Ngày đó cô ngóng ai mà đi ra tận đây".
Khánh Ly thừa nhận: "Th́ cũng phải có chứ, đứa nào lúc trẻ chẳng có người để ngóng. Nhưng lúc trẻ, ḿnh tưởng là yêu mà thật ra lại không phải. Nhiều khi ḿnh gặp người ta rồi ḿnh nhớ nên tưởng là yêu. Năm đó tôi mới 17, 18 tuổi.
Quan trọng hơn cả năm 1964 tôi gặp ông Trịnh Công Sơn lần đầu ở Đà Lạt này. Ông ấy tới pḥng trà nghe tôi hát nên gặp và nói chuyện, rồi ông dạy tôi hát.
Tới năm 1965 ông Trịnh Công Sơn đi đâu tôi cũng không biết, ông không hề liên lạc với tôi. Tôi cũng không biết ông ở đâu để liên lạc.
Đến năm 1967, t́nh cờ chúng tôi mới gặp lại nhau ở Sài G̣n. V́ thế tôi mới nói về Đà Lạt mới là trở lại nơi chốn tôi bắt đầu, trở lại nơi đầu tiên tôi gặp ông Trịnh Công Sơn".