Một báo cáo của Văn phòng Kiểm toán bang Massachusetts nêu ra con số khiến người đóng thuế giật mình: gần 12 triệu USD gian lận bị nghi ngờ chỉ riêng trong năm tài khóa 2025, rải khắp nhiều chương trình trợ giúp công cộng. Với Kiểm toán viên bang Diana DiZoglio, đây không chỉ là chuyện “bắt lỗi số liệu”, mà là câu hỏi sống còn: nếu không đào tận gốc lỗ hổng, người cần trợ giúp thật sự sẽ là người chịu thiệt.
DiZoglio nhấn mạnh: phúc lợi tồn tại để nâng người yếu thế đứng dậy, nhưng kẻ trục lợi thì phải bị kéo ra ánh sáng. Bà kể mình sinh ra từ một người mẹ đơn thân 17 tuổi từng phải dựa vào các chương trình hỗ trợ như WIC trước khi đi học nghề và trở thành y tá. “Rất nhiều người cần những chương trình này… càng phải chặn lãng phí, gian lận và lạm dụng để hệ thống vận hành đúng, và người thực sự cần được giúp.”
Luật do dân bầu thông qua 72%, nhưng Quốc hội bang vẫn không chịu đưa giấy tờ
Điểm làm câu chuyện bùng lên thành “đại chiến” là việc DiZoglio nói bà đã thông báo ý định thực hiện một cuộc “kiểm toán hiệu quả hoạt động” (performance audit) đối với cơ quan lập pháp bang, dựa trên lá phiếu năm 2024 cho phép văn phòng kiểm toán được kiểm toán Quốc hội bang. Cuộc trưng cầu đó thắng áp đảo với khoảng 72% ủng hộ—một mức hiếm hoi, vượt qua ranh giới đảng phái.
Nhưng theo DiZoglio, khi bà yêu cầu tài liệu cần thiết, lãnh đạo Hạ viện và Thượng viện bang từ chối cung cấp. Bà nói thêm rằng văn phòng Tổng chưởng lý bang cũng không đứng ra can thiệp theo hướng hỗ trợ bà làm cuộc kiểm toán. Và vì thế, bà quyết định đưa vụ việc lên tòa cao nhất của bang.
Đưa lên Tối cao Pháp viện bang: “Không có gì phải giấu thì mở cửa ra”
DiZoglio cho biết bà sẽ nộp đơn lên Massachusetts Supreme Judicial Court để buộc cơ quan lập pháp tuân thủ ý dân và thực thi thẩm quyền kiểm toán được cử tri phê chuẩn. Trên truyền thông, bà đặt câu hỏi thẳng, gần như là một lời thách: “Họ đang giấu cái gì? Nếu không có gì để giấu, hãy mở cửa, để ánh nắng rọi vào. Làm kiểm toán đi.”
Thông điệp của bà cố tình “bẻ lái” khỏi chuyện tả–hữu: đây không phải cuộc đọ sức ý thức hệ, mà là quyền tiếp cận hồ sơ chi tiêu công—biên lai, hợp đồng, dòng tiền—những thứ bà cho rằng đáng lẽ phải minh bạch với người đóng thuế.
“Massachusetts là trường hợp lạ”: tranh cãi quanh luật hồ sơ công
DiZoglio lập luận rằng Massachusetts có một “điểm dị biệt” khiến việc giám sát trở nên khó: theo cách hệ thống vận hành hiện tại, cơ quan lập pháp, văn phòng thống đốc và hệ thống tòa án được miễn trừ khỏi luật hồ sơ công của bang. Từ góc nhìn của bà, chính vì thế cuộc kiểm toán theo lá phiếu 2024 mang ý nghĩa như một cánh cửa mới để công chúng nhìn thấy cách bộ máy quyền lực sử dụng ngân sách.
Nhưng phía phản đối lại nhìn khác: họ cho rằng câu chuyện không đơn giản là “mở hay đóng”, mà liên quan trực tiếp đến đặc quyền hiến định và nguyên tắc phân quyền giữa lập pháp – hành pháp.
Tổng chưởng lý phản bác: “Bà không có thẩm quyền tự nộp đơn kiện”
Theo các tường thuật địa phương, Tổng chưởng lý bang Massachusetts cho rằng DiZoglio không có thẩm quyền để tự mình khởi kiện theo cách này, và lập luận rằng muốn “thực thi luật” thì văn phòng kiểm toán phải trả lời những câu hỏi pháp lý cụ thể về việc các đặc quyền hiến định của cơ quan lập pháp (đã tồn tại gần 250 năm) ảnh hưởng thế nào đến quyền kiểm toán.
Nói cách khác: một bên nói “ý dân đã quyết”, bên kia nói “hiến pháp mới là khung giới hạn”. Và khi hai đường thẳng ấy không gặp nhau, nó buộc phải gặp ở tòa.
Vì sao cuộc chiến này quan trọng: niềm tin công chúng và tương lai của giám sát ngân sách
Câu chuyện “12 triệu USD gian lận” chỉ là mồi lửa. Ngọn lửa thật nằm ở chỗ khác: ai có quyền mở những tập hồ sơ chi tiêu của cơ quan quyền lực nhất bang? Khi cử tri đã bỏ phiếu áp đảo, nhưng bộ máy vẫn có thể “khóa ngăn kéo”, thì người dân sẽ tin vào cơ chế minh bạch đến đâu?
DiZoglio muốn biến cuộc kiểm toán thành biểu tượng của trách nhiệm giải trình. Bà nói hiến pháp sinh ra để bảo vệ người dân, không phải để che chắn cho giới chính trị. Còn phía hoài nghi lo rằng nếu mở tiền lệ theo cách “cử tri thông qua là đủ”, thì sẽ đụng vào xương sống của phân quyền và đặc quyền lập pháp.
Vụ kiện của Diana DiZoglio vì thế không chỉ là một cuộc so găng giữa một nữ kiểm toán viên với các thủ lĩnh cùng đảng. Nó là phép thử: Massachusetts chọn minh bạch đến mức nào, và hệ thống sẵn sàng để “ánh nắng rọi vào” đến đâu.
Nếu tòa đứng về phía DiZoglio, cuộc kiểm toán có thể mở ra một thời kỳ giám sát mới, buộc các con số phải biết nói và các hóa đơn phải biết trả lời. Nếu tòa đứng về phía lập pháp, lá phiếu 72% có nguy cơ trở thành một lời hứa bị treo lơ lửng. Và lúc ấy, câu hỏi “họ đang giấu cái gì?” sẽ còn vang lâu hơn cả một nhiệm kỳ.