Khamenei mất mạng hay Maduro bị bắt sống ngay tại nơi quyền lực nhất và an toàn nhất cũng chỉ vì tin vào quảng cáo
Vụ không kích tiêu diệt Khamenei và gia đình ông ta được biết như sau:
Ngay sau khi nhận được sự chia sẻ tình báo của Israel, rằng Khamenei sẽ gặp gỡ các thuộc hạ của mình vào thứ Bảy, vì vậy họ ngay lập tức phát động cuộc tấn công.
Những chiếc F-35 mất gần hai tiếng đồng hồ để bay từ Israel đến Tehran, và ngay cả trong nội địa Iran, cũng mất 40 phút. Mặc dù khoảng cách xa như vậy, nhưng toàn bộ hệ thống cảnh giới không phận và radar phòng không của Iran hoàn toàn không hề hay biết về mối nguy hiểm.
Tehran không có bất cứ việc phát tín hiệu báo động hay cảnh giác nào, và người dân địa phương cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng súng phòng không nào. Khamenei hoàn toàn không hay biết và cái chết cho ông ta đã được định đoạt
Vẫn câu hỏi cũ của cuộc chiến 12 ngày năm 2025 và cuộc đột kích của Hoa Kỳ vào Venezuela vừa qua, là toàn bộ các khí tài cảnh giới, giám sát, theo dõi không phận và phòng không, bắt bám mục tiêu trên không của Iran và Venezuela được Trung Quốc và Nga trang bị, theo chính các quốc gia này ca ngợi là tối tân nhất, hiện đại nhất, hoàn toàn bắt bám các loại máy bay tàng hình thế hệ 5 và cả thế hệ 6 trong tương lai. Ngay cả B-2 hoặc B-21 mới nhất cũng không thể thoát. Cùng đó là các hệ thống tên lửa phòng không tối tân nhất, vượt cả Patriot và có thể bắn hạ cả các mục tiêu ngoài bầu khí quyển. Kèm theo đó nào là Su-30, S-35… Nhưng tất cả đều im lặng cả trước, trong và sau khi đối phương hoàn thành nhiệm vụ?
Nếu điều đó xảy ra chỉ 1 lần và bị bất ngờ thì có thể lý giải được. Nhưng ở đây là 3 lần, cả 3 lần đều câm lặng. Nhất là lần này, Hoa Kỳ đã cảnh báo và cho Iran thời gian chuẩn bị cả 2 tháng trời và Iran liên tục tuyên bố chắc nịch với thế giới, đã sẵn sàng nghênh chiến và khiến Hoa Kỳ phải trả giá đắt vì dám tấn công
Cái giá phải trả cho Venezuela và Iran là quá đắt. Đắt đến mức độ không thể tính toán bằng định lượng
Vậy việc đổ tiền của, công sức, trí tuệ vào việc mua/trang bị vũ khí, khí tài hiện đại để nhằm bảo vệ đất nước, nhưng lại không thể có bất cứ phản ứng nào, dù là nhỏ nhất khiến ngay cả nguyên thủ quốc gia cũng không có thời gian lẩn trốn, để người bị bắt, kẻ bị tiêu diệt, thì nó thế nào?
Cái kết đau đớn cho Maduro và Khamenei cũng là đoạn buồn đớn đau cho Nga và Trung Quốc, cả về uy tín, vị thế của kẻ đồng minh; cả về chiến lược năng lượng. Đặc biệt là về công nghệ vũ khí. Tất cả đã bị l/!ộ:t t/rầ.n
Cho dù ở đâu đó người ta vẫn cố tình bám víu vào sự tự huyễn hoặc bản thân để bao biện, đổ thừa cho “nội gián”, “phản bội” trong nội bộ nhằm tự lên dây cót lòng tin cho chính mình. Nhưng thực tế là thực tế. Đúng là đúng, sai là sai
Kết luận: chết vì quá tin vào quảng cáo
???
Nguồn: TBBT
=================

Nếu phòng không Iran có S-300 và Bavar-373, tại sao F-35 vẫn vào đánh được ngay giữa Tehran?
Câu hỏi này rất hay vì nó chạm đúng bản chất của chiến tranh hiện đại: không phải ai có tên lửa phòng không mạnh hơn, mà là ai “nhìn thấy trước và phá hệ thống trước.”
Iran đúng là có các hệ thống khá mạnh như S-300 và Bavar-373, được thiết kế để bắn máy bay, drone và tên lửa ở tầm xa.
Nhưng có nhiều lý do khiến F-35 vẫn có thể đánh vào tận Tehran.
1. F-35 gần như “vô hình” với radar phòng không
F-35 là máy bay tàng hình thế hệ 5.
Stealth không làm máy bay “biến mất hoàn toàn”, nhưng làm radar chỉ thấy nó ở khoảng cách rất ngắn.
Ví dụ:
Máy bay thường Radar thấy từ
F-16 200–300 km
F-35 có thể chỉ 20–40 km
Khi radar phát hiện muộn:
phòng không không đủ thời gian khóa mục tiêu
tên lửa không kịp phóng
2. S-300 và Bavar-373 không còn nguyên vẹn
Trước các cuộc không kích lớn, nhiều radar và trận địa đã bị đánh phá từ trước.
Các báo cáo cho thấy radar S-300 và một số hệ thống cảnh giới của Iran đã bị phá trong các đợt tấn công trước đó, làm suy yếu mạng lưới phòng không.
Khi radar bị phá, các bệ phóng tên lửa gần như bị mù.
3. Hệ thống phòng không Iran không tích hợp tốt
Phòng không hiện đại cần mạng lưới cực kỳ phức tạp:
radar cảnh giới
radar điều khiển hỏa lực
trung tâm chỉ huy
liên lạc dữ liệu
Một số phân tích cho rằng hệ thống Iran “brittle” – dễ vỡ và không tích hợp tốt, nghĩa là các phần không phối hợp hiệu quả.
Khi một phần bị phá → cả hệ thống sụp.
4. Mỹ và Israel luôn “dọn đường” trước
Chiến thuật tiêu chuẩn gọi là:
SEAD / DEAD
Suppression / Destruction of Enemy Air Defense.
Tức là:
1️⃣ đánh radar
2️⃣ đánh trung tâm chỉ huy
3️⃣ đánh kho tên lửa
4️⃣ mới đưa máy bay vào.
Thường dùng:
tên lửa hành trình Tomahawk
drone
chiến tranh điện tử
máy bay tàng hình
5. Tác chiến điện tử (EW)
Máy bay Mỹ mang hệ thống gây nhiễu radar cực mạnh.
Radar có thể:
thấy mục tiêu giả
mất khóa
bị nhiễu hoàn toàn
Nhiều khi phòng không không biết đâu là mục tiêu thật.
6. F-35 có khả năng “đánh trước khi bị phát hiện”
F-35 có radar AESA và hệ thống cảm biến 360°.
Nó có thể:
phát hiện radar phòng không
bắn tên lửa chống radar
phá trận địa SAM
trước khi radar kịp khóa nó.
7. Tên lửa tầm xa phóng ngoài vùng phòng không
Một điều ít người để ý:
F-35 không cần bay vào khu vực phòng không.
Nó có thể phóng:
JDAM
JSOW
JASSM
từ hàng trăm km.
S-300 và Bavar-373 không phải đồ chơi.
Chúng rất nguy hiểm với:
F-16
F-15
máy bay không stealth.
Nhưng với chiến tranh hiện đại:
1️⃣ máy bay tàng hình
2️⃣ tác chiến điện tử
3️⃣ phá radar trước
4️⃣ vũ khí tầm xa
→ phòng không có thể bị vô hiệu hóa trước khi kịp phản ứng.
===================
S-400
Nhiều chuyên gia quân sự nói S-400 cũng rất khó bắn rơi F-35 không phải vì S-400 yếu, mà vì hai hệ thống được thiết kế cho hai triết lý chiến tranh hoàn toàn khác nhau:
S-400: phòng không tầm xa, dựa rất nhiều vào radar mạnh.
F-35: máy bay tàng hình, thiết kế để làm radar nhìn thấy nó quá muộn.
Khi hai hệ thống này gặp nhau, lợi thế thường nghiêng về bên bị phát hiện sau cùng.
1. Tàng hình làm radar phát hiện quá muộn
F-35 có diện tích phản xạ radar (RCS) cực nhỏ.
Ví dụ đơn giản:
Máy bay thường: radar thấy từ 200–300 km
Máy bay stealth: có thể chỉ 20–30 km
Trong khi đó nhiều tên lửa của S-400 cần:
thời gian khóa mục tiêu
dẫn đường
cập nhật dữ liệu.
Nếu radar chỉ phát hiện khi máy bay đã quá gần, cửa sổ bắn sẽ rất ngắn.
2. F-35 có thể thấy radar trước
F-35 có hệ thống cảm biến cực mạnh:
radar AESA
hệ thống DAS 360°
thu tín hiệu radar đối phương.
Điều này cho phép F-35:
phát hiện radar phòng không đang bật
xác định vị trí trận địa SAM
tấn công trước bằng tên lửa chống radar.
Nói cách khác:
F-35 có thể “nhìn thấy S-400 trước khi S-400 nhìn thấy nó”.
3. Tác chiến điện tử rất mạnh
F-35 mang hệ thống EW (Electronic Warfare) tích hợp trong thân máy bay.
Nó có thể:
gây nhiễu radar
tạo mục tiêu giả
làm radar mất bám mục tiêu.
Nếu radar bị nhiễu mạnh, tên lửa phòng không sẽ mất dẫn đường.
4. F-35 không cần bay vào vùng nguy hiểm
Một điểm quan trọng: F-35 có thể tấn công từ xa.
Các vũ khí như:
JASSM
JSOW
bom dẫn đường JDAM
có thể phóng từ ngoài vùng phòng không.
Như vậy:
F-35 bay tới
phóng vũ khí
quay đầu
mà không cần vào tầm bắn S-400.
5. Phòng không phụ thuộc vào mạng lưới radar
S-400 mạnh khi:
radar hoạt động
mạng lưới chỉ huy còn nguyên.
Nhưng nếu:
radar bị phá
bị nhiễu
bị tấn công trước
thì bệ phóng tên lửa gần như bị mù.
Chiến thuật của Mỹ/NATO thường là:
phá radar
phá trung tâm chỉ huy
rồi mới đưa máy bay vào.
6. Thực tế chiến tranh cho thấy xu hướng này
Trong nhiều cuộc xung đột hiện đại:
phòng không mạnh vẫn bị xuyên thủng
đặc biệt khi đối thủ có stealth + EW + vũ khí tầm xa.
Điều này không có nghĩa S-400 vô dụng, nhưng nó không phải “lá chắn bất khả xâm phạm” như nhiều quảng cáo.
================
Nhiều tướng Mỹ từng nói rằng nếu xảy ra chiến tranh Mỹ–Trung, F-35 có thể là vũ khí nguy hiểm nhất trên bầu trời. Lý do không phải chỉ vì nó là máy bay tàng hình, mà vì F-35 là “trung tâm thần kinh” của toàn bộ chiến trường hiện đại.
Nói đơn giản: F-35 không chỉ là máy bay chiến đấu – nó là một hệ thống chiến tranh mạng hóa.
1. F-35 là “máy bay trinh sát bay” cực mạnh
F-35 có hệ thống cảm biến thuộc loại mạnh nhất từng gắn trên máy bay chiến đấu:
• Radar AESA AN/APG-81
• Hệ thống quang học EOTS
• Hệ thống DAS quan sát 360° quanh máy bay
• Thu tín hiệu radar và điện tử đối phương
Nhờ đó F-35 có thể:
phát hiện máy bay
phát hiện radar
phát hiện tên lửa
phát hiện tàu chiến
từ rất xa.
Nhiều phi công nói rằng F-35 “nhìn thấy chiến trường trước khi chiến trường nhìn thấy nó.”
2. “Sensor fusion” – hợp nhất tất cả dữ liệu chiến trường
Điểm đặc biệt nhất của F-35 là sensor fusion.
Máy bay tự động:
thu dữ liệu từ radar
từ vệ tinh
từ máy bay khác
từ tàu chiến
từ drone
Sau đó hợp nhất thành một bản đồ chiến trường duy nhất hiển thị cho phi công.
Điều này làm giảm cực mạnh gánh nặng của phi công.
Phi công F-35 không phải tự phân tích dữ liệu như các máy bay thế hệ 4.
3. F-35 là “trạm chỉ huy bay” cho cả đội quân
F-35 có thể chia sẻ dữ liệu chiến trường qua datalink với:
tàu chiến
hệ thống phòng không
máy bay khác
drone
vệ tinh.
Ví dụ:
1️⃣ F-35 phát hiện mục tiêu
2️⃣ gửi tọa độ cho tàu chiến
3️⃣ tàu chiến phóng tên lửa
→ mục tiêu bị tiêu diệt mà F-35 không cần bắn gì.
Đây gọi là network-centric warfare (chiến tranh mạng hóa).
4. F-35 có thể mở đường cho cả cuộc chiến
Trong chiến tranh lớn, nhiệm vụ đầu tiên là:
phá phòng không đối phương.
F-35 rất mạnh ở nhiệm vụ này vì:
• tàng hình
• phát hiện radar
• tấn công radar bằng tên lửa chống radar
• gây nhiễu điện tử.
Khi radar bị phá:
→ máy bay khác (F-15, F-16, B-1, B-52) mới có thể vào.
5. Mỹ có số lượng F-35 khổng lồ
Một yếu tố cực quan trọng là quy mô.
Hiện nay:
Mỹ có hàng trăm F-35
NATO có hàng trăm
Nhật, Hàn, Úc cũng có.
Trong chiến tranh Thái Bình Dương, F-35 có thể xuất phát từ:
tàu sân bay
căn cứ Nhật Bản
căn cứ Hàn Quốc
Guam
Úc.
Điều này tạo ra mạng lưới máy bay stealth cực lớn quanh Trung Quốc.
6. F-35 hoạt động rất tốt với drone và AI
Chiến tranh tương lai có thể gồm:
drone tấn công
drone trinh sát
drone cảm tử.
F-35 có thể đóng vai trò “chỉ huy đàn drone”.
Máy bay:
phát hiện mục tiêu
drone tấn công.
7. Trung Quốc rất lo ngại F-35
Trung Quốc phát triển các hệ thống để đối phó như:
máy bay J-20 stealth
radar tần số thấp
phòng không HQ-9.
Nhưng nhiều chuyên gia cho rằng lợi thế mạng lưới và cảm biến của F-35 vẫn rất lớn.
=================
Mỹ đã phá và làm tê liệt hệ thống phòng không Venezuela trước khi trực thăng bay vào.
Dưới đây là bức tranh thực tế của chiến dịch “Operation Absolute Resolve”.
1. Trước khi trực thăng bay vào, Mỹ đã đánh sập phòng không trước
Chiến dịch không bắt đầu bằng trực thăng.
Nó bắt đầu bằng một cuộc tấn công lớn với hơn 150 máy bay gồm:
F-35
F-22
B-1B
máy bay gây nhiễu EA-18G Growler
drone trinh sát
máy bay tiếp dầu.
Trước khi lực lượng đặc nhiệm vào Caracas:
tên lửa hành trình và bom chính xác đánh vào radar, căn cứ không quân và trung tâm liên lạc
máy bay tác chiến điện tử gây nhiễu radar và liên lạc quân đội Venezuela.
Mục tiêu là mở một “hành lang trên không” an toàn cho trực thăng.
2. Radar Venezuela bị “làm mù” bởi chiến tranh điện tử
Máy bay EA-18G Growler có nhiệm vụ:
phát hiện radar đối phương
gây nhiễu tín hiệu
tạo mục tiêu giả trên màn hình radar
bắn tên lửa chống radar.
Khi radar bị nhiễu:
hệ thống S-300 hoặc Buk không thể khóa mục tiêu
trung tâm chỉ huy không biết chuyện gì đang xảy ra.
Một chuyên gia EW nói rằng các hệ thống radar Venezuela bị “làm mù hoàn toàn” trong giai đoạn đầu chiến dịch.
3. Một số hệ thống S-300 thậm chí không hoạt động
Các phân tích sau chiến dịch cho thấy vấn đề lớn của Venezuela là:
nhiều hệ thống không được bảo trì tốt
thiếu phụ tùng do cấm vận
một số bệ phóng không kết nối với radar.
Thậm chí có hệ thống còn:
nằm trong kho
chưa triển khai ngoài trận địa.
Điều này khiến mạng lưới phòng không không hoạt động đúng như lý thuyết.
4. Mỹ đã nghiên cứu phòng không Venezuela nhiều tháng
CIA và quân đội Mỹ đã:
theo dõi radar Venezuela nhiều tháng
xác định vị trí từng trận địa SAM
phân tích chu kỳ hoạt động của radar.
Nhờ vậy họ biết:
radar nào cần phá
radar nào cần gây nhiễu
radar nào có thể bỏ qua.
Đây gọi là SEAD – Suppression of Enemy Air Defenses.
5. Trực thăng chỉ bay vào sau khi bầu trời đã “an toàn”
Sau khi phòng không bị vô hiệu hóa:
trực thăng đặc nhiệm của 160th SOAR
chở Delta Force
bay rất thấp để tránh radar còn lại và đột kích vào căn cứ Fuerte Tiuna.
Trong trận đánh:
vẫn có hỏa lực mặt đất bắn vào trực thăng
một chiếc bị trúng đạn.
Nhưng không có hệ thống SAM nào phản ứng hiệu quả.
Trực thăng Mỹ không phải “bay vào như chỗ không người”.
Trình tự thực tế là:
1️⃣ CIA theo dõi hệ thống phòng không nhiều tháng
2️⃣ chiến tranh điện tử làm mù radar
3️⃣ tên lửa và bom phá radar + căn cứ
4️⃣ máy bay chiếm ưu thế trên không
5️⃣ trực thăng đặc nhiệm mới bay vào bắt Maduro
Nói đơn giản:
Không phải S-300 vô dụng.
Mà là nó đã bị phá và làm mù trước khi trận đánh bắt đầu.
==========
Cuộc chiến 12 ngày năm 2025 giữa Israel – Iran (sau đó Mỹ tham chiến), có một hiện tượng giống: phòng không Iran gần như không phản ứng hiệu quả trong một số đòn tấn công lớn, đặc biệt là đợt ném bom Fordow bằng B-2. Nhưng lý do không phải đơn giản là “phòng không vô dụng Nga-Trung”, mà là vì nó đã bị đánh tê liệt trước đó.
Dưới đây là bức tranh thực tế của chiến dịch.
1️⃣ Trước khi B-2 ném bom Fordow, phòng không Iran đã bị đánh nhiều ngày
Cuộc chiến không bắt đầu bằng B-2.
Trước đó Israel đã tấn công hệ thống phòng không Iran từ ngày 13/6 trong nhiều đợt không kích nhằm:
phá radar
phá các hệ thống S-300
phá trung tâm chỉ huy phòng không
Đến khi Mỹ tham chiến, nhiều hệ thống đã bị suy yếu hoặc phá hủy.
Vì vậy khi B-2 bay vào, mạng lưới phòng không Iran không còn hoạt động như ban đầu.
2️⃣ B-2 được bảo vệ bởi cả một lực lượng lớn
Đợt tấn công Fordow không phải chỉ có B-2 bay vào một mình.
Chiến dịch Operation Midnight Hammer có:
hơn 125 máy bay tham gia
tiêm kích F-35 và F-22 đi trước để xử lý phòng không
máy bay tiếp dầu
máy bay trinh sát
tàu ngầm phóng tên lửa Tomahawk.
Các tiêm kích đi trước có nhiệm vụ:
phát hiện radar
tiêu diệt SAM
bảo vệ B-2.
3️⃣ B-2 là máy bay stealth cực khó phát hiện
B-2 có diện tích phản xạ radar cực nhỏ.
Điều đó có nghĩa:
radar phát hiện rất muộn
hệ thống SAM không kịp khóa mục tiêu
Ngoài ra, B-2 bay:
rất cao
rất xa
thả bom dẫn đường chính xác.
4️⃣ Đòn đánh Fordow chỉ kéo dài khoảng 25–30 phút
Khi đến mục tiêu:
6 B-2 thả 12 bom xuyên bunker GBU-57
1 B-2 đánh Natanz
tàu ngầm phóng 30 tên lửa Tomahawk.
Toàn bộ đợt tấn công diễn ra trong khoảng nửa giờ.
Pentagon nói rằng không có hỏa lực phòng không đáng kể từ Iran trong thời điểm đó.
5️⃣ Vì sao Iran không phản ứng kịp?
Có 4 lý do chính mà các chuyên gia nhắc đến:
1️⃣ Radar bị phá trước đó
Israel đã đánh nhiều radar trong các ngày trước.
2️⃣ Máy bay stealth
B-2 và F-35 rất khó phát hiện.
3️⃣ Tấn công bất ngờ ban đêm
B-2 bay từ Mỹ trong chuyến bay 18 giờ liên tục.
4️⃣ Nhiều mũi tấn công cùng lúc
bom bunker + tên lửa Tomahawk + tiêm kích.
6️⃣ Nhưng điều này không có nghĩa phòng không Iran “vô dụng”
Trong cuộc chiến đó Iran vẫn:
phóng hàng trăm tên lửa và drone trả đũa
tấn công Israel và căn cứ Mỹ ở Trung Đông.
Tức là Iran vẫn còn năng lực chiến đấu, chỉ là hệ thống phòng không tại khu vực bị đánh đã bị áp đảo trong thời điểm đó.