
Chiều cuối năm, nắng rơi rất chậm trên những mái nhà mới xây còn mùi sơn, thứ ánh nắng vàng nhạt, mỏng như lớp ký ức cũ, đủ ấm để làm người ta thấy lòng dịu xuống, nhưng cũng đủ buồn để khiến người ta nhớ lại những điều chưa kịp nói.
Trong căn nhà nhỏ ở cuối con hẻm, Hồng đang gấp quần áo. Đứa con gái ba tuổi ngủ trên võng, thỉnh thoảng trở mình khẽ. Căn phòng yên đến mức nghe rõ tiếng quạt quay, tiếng xe ngoài đầu hẻm, và cả tiếng thở dài bị kìm lại trong lồng ngực.
Nam bước vào, đặt túi đồ xuống bàn.
“Anh mua sữa rồi. Với thuốc cảm cho con.”
Hồng gật đầu.
“Ừ.”
Một chữ rất nhẹ. Nhẹ đến mức như không có cảm xúc. Nhưng chính sự nhẹ đó lại làm căn phòng nặng thêm.
Nam ngồi xuống ghế, nhìn quanh căn nhà. Căn nhà này là do hai người góp tiền mua sau khi ra ở riêng. Mọi thứ đều mới. Tủ mới. Bếp mới. Giường mới.
Chỉ có cảm giác giữa hai người… không mới.
Nam nói, giọng cố tỏ ra bình thường:
“Ở đây yên hơn hồi ở với ba má, ha?”
Hồng vẫn gấp quần áo.
“Ừ… yên.”
Nam im lặng. Anh hiểu chữ “yên” đó không phải là bình yên. Chỉ là… không còn cãi vã.
Ngoài sân, cây mai mới mua còn chưa kịp nở hoa. Những nụ xanh khép chặt, giống như những điều chưa kịp nói ra trong lòng người.
Hồng chợt hỏi:
“Anh còn giận chuyện ra riêng không?”
Nam khựng lại.
“Anh không giận.”
“Nhưng anh không vui.”
Nam không trả lời.
Một lát sau anh nói nhỏ:
“Anh chỉ… thấy mình như người có lỗi.”
Hồng đặt xấp quần áo xuống. Nhìn Nam rất lâu.
“Anh thấy có lỗi với má. Nhưng anh có bao giờ nghĩ… em đã sống cảm giác có lỗi với chính mình bao lâu chưa?”
Câu nói rất nhẹ. Nhưng Nam nghe như có cái gì đó rơi xuống rất sâu.
Hồng quay mặt đi.
“Em không buồn vì ở chung hay ở riêng.”
“Em buồn… vì chưa bao giờ em được đứng cùng phía với anh.”
Ngoài kia, gió lùa qua giàn hoa giấy. Những cánh hoa khô rơi xuống sân, lặng lẽ, không ai nghe thấy.
Nam nhớ lại buổi tối hôm mẹ nói câu đó.
“Ra riêng cũng được. Nhưng sống nổi không?”
Chỉ một câu thôi. Nhưng nó giống như một sợi dây vô hình. Kéo anh về phía mẹ. Và kéo anh ra xa vợ.
Anh từng nghĩ mình đang giữ hòa khí.
Bây giờ anh mới hiểu… có những sự im lặng là một dạng bỏ mặc.
Nam nói khẽ:
“Anh xin lỗi.”
Hồng cười. Nụ cười rất buồn.
“Em không cần anh xin lỗi.”
“Em chỉ cần… lần sau, nếu em đứng một mình… anh đừng đứng ở phía đối diện.”
Đứa bé trong võng khẽ gọi:
“Mẹ…”
Hồng bước lại, vỗ nhẹ lưng con. Ánh nắng chiều rơi lên tóc cô. Mềm và ấm. Như những ngày rất xa, khi cô còn tin rằng chỉ cần yêu nhau là đủ.
Nam nhìn hai mẹ con. Bỗng thấy lòng đau như có ai bóp nhẹ.
Anh đứng dậy. Đi ra sân. Tưới nước cho cây mai.
Nước rơi xuống đất. Mùi đất ẩm bốc lên. Một mùi rất thật. Rất đời.
Anh chợt hiểu.
Gia đình không phải là nơi không có mâu thuẫn.
Gia đình là nơi… dù có mâu thuẫn, người ta vẫn chọn đứng cạnh nhau.
Tối hôm đó, khi Hồng dọn cơm, Nam nói:
“Cuối tuần này… mình về thăm má. Nhưng lần này, anh sẽ nói chuyện rõ ràng.”
Hồng ngước lên. Không nói gì. Nhưng mắt hơi đỏ.
Ngoài trời, trăng lên rất chậm. Ánh trăng rơi xuống sân, dịu dàng như một lời tha thứ chưa kịp nói thành lời.
Có những gia đình tan vỡ vì phản bội.
Nhưng cũng có những gia đình… suýt tan vỡ vì sự im lặng.
Và có những người phụ nữ không cần một người chồng hoàn hảo.
Chỉ cần một người chồng… dám đứng đúng chỗ.
Bởi trong hôn nhân, điều làm người ta mệt nhất… không phải là thiếu tiền, thiếu nhà, thiếu vật chất.
Mà là thiếu một người… đứng về phía mình.
Nếu một ngày nào đó, ai đó đọc đến đây và thấy lòng mình chùng xuống một nhịp, có lẽ đó không phải là nỗi buồn.
Mà là khoảnh khắc người ta bắt đầu hiểu rằng:
Giữ được một gia đình… không phải bằng sự nhẫn nhịn một phía.
Mà bằng sự trưởng thành của cả hai người.
Và đôi khi, chỉ cần một người dám bước lên phía trước…
Gia đình sẽ không còn là nơi phải cố gắng chịu đựng.
Mà trở lại là nơi để thở.
Bạn thân mến,
Nếu bài viết này chạm đến điều gì đó trong bạn – hãy thử ghé vào tường Facebook của tôi đọc thêm một vài tản văn khác.
Biết đâu, có đôi dòng làm bạn lặng đi một chút… rồi hiểu mình hơn.
Hãy nhấn Theo dõi để không bỏ lỡ những dòng viết tiếp theo.
Viết cho những lúc lòng cần được để yên – Tú Lê – Người viết giữa hai miền, người sáng lập Gota Coffee.
VietBF@sưu tập