Theo như gặp lại t́nh đầu sau buổi họp lớp 25 năm khiến người phụ nữ ngă vào ḷng mối t́nh đầu sau hàng chục năm gặp lại, tôi đă biến gia đ́nh ḿnh thành bi kịch, do người phụ nữ này thật không ngờ chỉ v́ một lần say nắng, gặp lại anh ấy, nghe anh ấy trải ḷng, tôi mới cảm nhận rơ ḿnh đă sống quá lâu trong một nhà tù vô h́nh, một cuộc sống nhạt nhẽo và buồn tẻ.
Cuộc đời tôi đến giờ phút này giống như một thước phim quay chậm, nhưng đến đoạn kết, nó lại đi khá nhanh, không cho tôi cơ hội được sửa sai.
Tôi có một cuộc hôn nhân được nhiều người cho là hạnh phúc với hai đứa con, một trai, một gái. Chồng tôi là người đàn ông giỏi giang, làm giám đốc, có tiền, chu đáo quan tâm người khác. Trong mắt bao người, tôi chính là “bà hoàng” bước ra từ trong truyện cổ tích.
Nhưng cuộc sống hôn nhân của tôi chưa bao giờ hạnh phúc thật sự. Tôi là vợ của một người đàn ông giàu có nhưng chưa từng được hưởng sự tôn trọng hay tự do. Anh ta luôn kiểm soát tôi mọi việc, bắt tôi chỉ được quanh quẩn với công việc nhà, chăm sóc con cái. Ngay cả việc tham dự buổi họp lớp, tôi cũng phải năn nỉ suốt 2 tháng trời anh mới đồng ư.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, tại sao ḿnh lại chọn cuộc sống như vậy, tại sao ḿnh không bứt phá ra ngoài đi làm, kiếm tiền? Tại sao ḿnh lại chôn vui thanh xuân và chấp nhận lui về hậu phương, lo việc nhà để chồng mặc sức điều khiển, chỉ đạo?
Nhưng nếu tôi bứt phá th́ cuộc sống của tôi sẽ ra sao và bằng cách nào để bứt phá? Câu hỏi ấy đă có lời giải khi tôi quyết định đi họp lớp sau 25 năm ngày ra trường. Trong buổi gặp mặt hôm đó, tôi đă gặp lại mối t́nh đầu ḿnh từng yêu tha thiết.
Khi gặp lại anh ấy, nghe anh ấy trải ḷng, tôi mới cảm nhận rơ ḿnh đă sống quá lâu trong một nhà tù vô h́nh, một cuộc sống nhạt nhẽo và buồn tẻ. Chẳng hiểu sao, tôi lại cởi mở mọi chuyện với anh khi chúng tôi đi cà phê nói chuyện riêng.
Điều tôi không ngờ tới là anh thú nhận v́ yêu tôi mà bao lâu nay, anh dù kết hôn vẫn không thể hạnh phúc. Và anh đă ly hôn vài năm trước v́ vợ phát hiện anh c̣n h́nh bóng người cũ trong ḷng.
Sau đó, anh muốn t́m gặp tôi nhưng v́ biết tôi đang hạnh phúc, anh không dám liên lạc.
Cứ như thế, chúng tôi thường xuyên nói chuyện với nhau sau buổi gặp mặt đó. Tôi đă ngă vào ṿng tay anh, bất chấp mọi chuẩn mực xă hội và những lời tự nhắc nhở của bản thân. Suốt 3 tháng ch́m trong mật ngọt của t́nh yêu, tôi cứ ngỡ ḿnh đă t́m lại được những xúc cảm thuở ban đầu.
Nhưng rồi mọi thứ sụp đổ khi chồng tôi phát hiện ra tất cả. Vốn không giỏi nói dối, tôi cũng chẳng thể viện nhiều lư do hợp lư để ra ngoài cùng nhân t́nh, nhất là khi trước giờ tôi chỉ quanh quẩn ở nhà. Lời biện minh duy nhất tôi có thể đưa ra là muốn đi tập thể dục để nâng cao sức khỏe.
Anh ta lạnh lùng kéo theo các con tới tận khách sạn nơi tôi và người t́nh đang ở để các con phải chứng kiến cảnh tượng tồi tệ đó. Tôi chết lặng, không tin nổi anh ta có thể đẩy các con vào bi kịch của cha mẹ một cách nhẫn tâm như vậy.
Anh ta nói với tôi bằng giọng khinh miệt, rằng tôi là người đàn bà không biết điều, được nuông chiều nhưng lại phản bội chồng, khiến các con mất gia đ́nh. Giờ đây, tôi trở thành người mẹ tồi tệ trong mắt các con ḿnh. Chồng tôi cương quyết cấm tôi gặp các con, gửi chúng về nhà nội và thuê người chăm sóc riêng.
Tôi cay đắng nhận ra, dù có ra ṭa ly hôn th́ tôi cũng chẳng thể giành được quyền nuôi con bởi mọi bằng chứng ngoại t́nh đă rơ ràng trong tay anh ta. Đau đớn hơn nữa, khi tôi tuyệt vọng t́m kiếm điểm tựa là nhân t́nh th́ lại phát hiện anh ấy chưa ly dị vợ.
Cuộc hôn nhân tan vỡ mà anh ta kể với tôi trước đó chỉ là những lời dối trá, lợi dụng t́nh yêu và ḷng tin của tôi để thỏa măn sự ích kỷ của anh ta.
Nghĩ đến chồng và nhân t́nh, tôi cảm thấy rùng ḿnh. Những người đàn ông dùng lời mật ngọt bước vào đời tôi đều là kẻ không đáng tin. Kẻ coi tôi như người ở, kẻ lại lợi dụng ḷng tốt của tôi để chiếm hữu.
Chỉ có tôi là người bất hạnh. Tôi sai nhưng cái sai của tôi thực sự xuất phát từ đâu? Và rồi hậu quả tôi phải gánh chịu. Tôi đă đánh mất tất cả: Niềm tin, hạnh phúc và đặc biệt là các con - điều quư giá nhất cuộc đời.
Tôi bơ vơ, tuyệt vọng và tự trách bản thân đă để cảm xúc chi phối, đẩy cuộc sống ḿnh vào ngơ cụt.
Quay trở về nhà mẹ đẻ ư, tôi c̣n mặt mũi nào? Xin chồng tha thứ, liệu anh ta có chấp nhận tôi và nếu chấp nhận th́ liệu rồi, tôi sẽ trở thành ǵ trong ngôi nhà ấy? Hay sẽ lại tiếp tục cuộc sống trong căn nhà mà tôi coi như nhà tù và giờ c̣n tồi tệ hơn nữa? Tôi phải làm sao đây?