Nhà Đông Tấn của họ Tư Mã tồn tại 104 năm, có tổng cộng 11 vị hoàng đế. Tính gộp với thời Tây Tấn thì nhà Tấn có 15 vị hoàng đế, tồn tại 156 năm (265-420).
Nhà Đông Tấn là một vương triều đặc biệt trong lịch sử Trung Hoa, ra đời trong hoàn cảnh tan rã sâu sắc của trật tự chính trị cũ, tồn tại hơn một thế kỷ ở vùng Giang Nam và để lại dấu ấn sâu đậm cả về chính trị, quân sự lẫn văn hóa. Sự hình thành, phát triển và diệt vong của Đông Tấn phản ánh rõ nét những mâu thuẫn nội tại của xã hội Trung Hoa thời hậu Tây Tấn, cũng như giới hạn lịch sử của một chính quyền dựa nhiều vào thế gia đại tộc hơn là quyền lực tập trung của hoàng đế.
Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự ra đời của nhà Đông Tấn bắt nguồn từ sự sụp đổ của nhà Tây Tấn. Sau khi thống nhất Trung Hoa năm 280, Tây Tấn nhanh chóng suy yếu bởi những mâu thuẫn nội bộ nghiêm trọng, đỉnh điểm là Loạn Bát vương kéo dài từ năm 291 đến năm 306. Cuộc tranh đoạt quyền lực trong hoàng tộc Tư Mã khiến triều đình tan nát, quân đội suy kiệt, xã hội rối loạn. Lợi dụng thời cơ đó, các tộc người phương Bắc như Hung Nô, Tiên Ti, Yết, Đê, Khương – thường được gọi chung là Ngũ Hồ – tràn xuống Trung Nguyên, lập nên hàng loạt chính quyền cát cứ. Năm 311, kinh đô Lạc Dương thất thủ, năm 316 Trường An bị chiếm, Tấn Mẫn Đế bị bắt rồi bị giết, nhà Tây Tấn chính thức diệt vong.

Ảnh minh hoạ về chiến tranh cổ đại trong lịch sử Trung Hoa.
Trong bối cảnh ấy, một bộ phận lớn hoàng thất, quan lại và sĩ tộc người Hán từ miền Bắc di cư xuống phía Nam, vượt Trường Giang để tránh loạn. Trung tâm chính trị mới hình thành tại vùng Giang Nam, nơi trước đó ít bị chiến tranh tàn phá và có điều kiện kinh tế tương đối ổn định. Nhân vật đóng vai trò then chốt trong quá trình tái lập triều Tấn là Lang Nha vương Tư Mã Tuấn, một thành viên chi dưới của hoàng tộc Tư Mã. Từ năm 307, ông đã được cử trấn giữ Dương Châu, từng bước xây dựng căn cứ tại Kiến Khang với sự trợ giúp quan trọng của văn thần Vương Đạo và thế lực quân sự của Vương Đôn.
Năm 317, sau khi tin tức Tấn Mẫn Đế bị sát hại lan tới Giang Nam, các thế gia lớn cùng tôn Tư Mã Tuấn lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu là Tấn Nguyên Đế, chính thức khai lập nhà Đông Tấn. Do triều đình mới được dựng lên ở phía đông nam, sử sách gọi là Đông Tấn để phân biệt với Tây Tấn trước đó. Tư Mã Tuấn được xem là vị hoàng đế sáng lập của triều đại này. Từ năm 317 đến năm 420, nhà Đông Tấn tồn tại tổng cộng 104 năm, trải qua 11 đời hoàng đế.
Về hình thức, Đông Tấn vẫn kế thừa danh nghĩa chính thống của nhà Tấn, song trên thực tế quyền lực hoàng đế rất hạn chế. Triều đình Đông Tấn ngay từ đầu đã phải dựa vào các thế gia đại tộc, đặc biệt là các gia tộc lớn gốc phương Bắc di cư xuống Giang Nam như họ Vương, họ Tạ, họ Dữu, họ Hoàn. Tể tướng Vương Đạo giữ vai trò trụ cột trong hơn ba thập niên đầu triều, chủ trương chính sách “an dân, thủ thế”, cố gắng cân bằng giữa hoàng quyền và thế lực sĩ tộc, giữa người Bắc và người Nam. Ông chủ trương giữ vững Giang Nam, tránh những cuộc Bắc phạt quy mô lớn khi thực lực chưa cho phép, nhằm duy trì sự tồn tại của triều đình.
Tuy nhiên, chính sự lệ thuộc vào thế gia đại tộc lại là nguồn gốc của hàng loạt biến loạn nội bộ. Hai cuộc nổi loạn lớn đầu thời Đông Tấn là loạn Vương Đôn và loạn Tô Tuấn đã gây tổn thất nghiêm trọng cho quốc lực, làm suy yếu uy tín của triều đình trung ương. Dù cuối cùng đều bị dẹp yên, nhưng quyền lực hoàng đế ngày càng bị xói mòn, còn quân đội địa phương và các thủ lĩnh lưu dân ngày càng có vai trò lớn trong chính trị.
Về đối ngoại, Đông Tấn phải đối mặt thường xuyên với các chính quyền Ngũ Hồ ở phương Bắc. Dù có những tướng lĩnh quyết tâm Bắc phạt như Tổ Địch, Hoàn Ôn hay sau này là Tạ Huyền, song phần lớn thời gian triều đình vẫn ở thế phòng thủ bị động. Một số chiến dịch Bắc phạt giành được thắng lợi cục bộ, nhưng không đủ để khôi phục Trung Nguyên. Đỉnh cao quân sự của Đông Tấn là chiến thắng Phì Thủy năm 383, khi quân Tấn dưới sự chỉ huy của Tạ An và Tạ Huyền đánh bại đại quân Tiền Tần do Phù Kiên dẫn đầu. Trận thắng này không chỉ cứu vãn sự tồn tại của Đông Tấn mà còn khiến cục diện miền Bắc tan rã lần nữa, làm chậm quá trình thống nhất Trung Hoa trong nhiều thập kỷ.
Ngoài quân sự, Đông Tấn còn đạt nhiều thành tựu quan trọng về kinh tế và văn hóa. Làn sóng di dân quy mô lớn từ Bắc xuống Nam đã thúc đẩy mạnh mẽ quá trình khai khẩn đất đai, phát triển nông nghiệp và thủ công nghiệp ở Giang Nam, biến khu vực này thành một trung tâm kinh tế mới. Về văn hóa, Đông Tấn là thời kỳ nở rộ của thanh đàm, huyền học, Phật giáo và văn học quý tộc. Nhiều nhân vật nổi tiếng như Vương Hi Chi, Đào Uyên Minh, Tạ Linh Vận đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử văn hóa Trung Hoa.
Tuy nhiên, chính những đặc điểm đó cũng góp phần dẫn đến sự suy vong của Đông Tấn. Cơ cấu chính trị dựa trên thế gia đại tộc khiến triều đình thiếu khả năng kiểm soát hiệu quả đất đai, nhân khẩu và tài chính. Các điền trang của sĩ tộc ngày càng phình to, nông dân bị biến thành ẩn khách, nguồn thu của nhà nước suy giảm nghiêm trọng. Chính sách thổ đoán tuy nhiều lần được ban hành để hạn chế đặc quyền của kiều dân và sĩ tộc, nhưng hiệu quả không triệt để.
Bước sang cuối thế kỷ IV và đầu thế kỷ V, quyền lực thực tế rơi vào tay các quyền thần quân phiệt. Sau khi Hoàn Huyền cướp ngôi trong thời gian ngắn, Lưu Dụ nổi lên như nhân vật quyết định vận mệnh triều Tấn. Dù nhân danh “phò Tấn”, Lưu Dụ từng bước nắm trọn binh quyền, tiến hành các cuộc Bắc phạt nhằm xây dựng uy thế cá nhân. Năm 419, ông phế và giết Tấn An Đế, lập Tấn Cung Đế làm bù nhìn. Đến năm 420, Lưu Dụ chính thức phế Tấn Cung Đế, tự lập làm hoàng đế, khai sáng nhà Lưu Tống. Nhà Đông Tấn chấm dứt, mở đầu thời kỳ Nam Bắc triều kéo dài gần hai thế kỷ.
Tóm lại, nhà Đông Tấn ra đời từ sự tan rã của Tây Tấn và áp lực xâm lấn của Ngũ Hồ, được sáng lập bởi Tấn Nguyên Đế Tư Mã Tuấn, tồn tại 104 năm với 11 vị hoàng đế. Triều đại này có những thành tựu quan trọng trong việc giữ vững Giang Nam, phát triển kinh tế phía Nam và tạo dựng một thời kỳ rực rỡ về văn hóa. Tuy nhiên, sự lệ thuộc vào thế gia đại tộc, tình trạng quân phiệt hóa và suy yếu tài chính đã khiến Đông Tấn không thể vượt qua giới hạn lịch sử của mình, để rồi bị thay thế khi quyền lực thực sự rơi vào tay các tướng lĩnh như Lưu Dụ.
Vietbf @ Sưu tầm