Nh́n thấy bức ảnh tại pḥng thờ nhà người yêu trong ngày về ra mắt, cô gái bàng hoàng phát hiện sự thật đau ḷng.
Năm 6 tuổi, mẹ tôi bị bà ngoại bỏ rơi. Mẹ lang bạt đây đó rồi trở thành gái giang hồ. Cũng như bà ngoại, mẹ sinh tôi khi chưa tṛn 20 tuổi.
Mỗi tối, mẹ gửi tôi cho bà nhặt ve chai góa chồng rồi đến những quán cà phê chỉ tiếp đàn ông làm việc. Ít lâu sau, mẹ thuê căn pḥng trọ hôi mùi ẩm mốc ở cuối con hẻm sâu hun hút để ở tạm.
Rồi mẹ bảo bà ve chai nghỉ đi nhặt, đến pḥng trọ chăm tôi. Mẹ trả tiền cho bà bằng số tiền bà thu được từ việc nhặt ve chai mỗi ngày.
Mới đến pḥng trọ mấy ngày, bà cháu tôi đă nghe tiếng những người phụ nữ đứng trước hẻm la hét, chửi mắng. Họ gọi tên mẹ tôi rồi lăng mạ, đe dọa.
Cũng từ đó, tôi thấy mẹ khóc nhiều hơn. Không ít lần mẹ về trong t́nh trạng g̣ má tím bầm, đôi môi tứa máu, đầu tóc rối bù…
Bà nhặt ve chai sợ hăi trước lời đe dọa, chửi bới của những người lạ mặt. Bà đ̣i trả lại tôi cho mẹ để tiếp tục đi nhặt ve chai.
Khi nh́n thấy bức ảnh trong pḥng thờ của gia đ́nh chồng sắp cưới, tôi cố ḱm nén để không bật khóc thành tiếng. Ảnh minh họa: P.X.
Nhưng mẹ tôi cầu xin trong nước mắt. Mẹ nói ḿnh cố gắng làm để có tiền mua miếng đất, cất căn nhà nho nhỏ ở cùng tôi với bà.
Thương mẹ, thương tôi, bà nhặt ve chai bấm bụng ở lại. Nhưng sau hôm ấy, mẹ tôi đi 1 tuần, 1 tháng rồi nửa năm không thấy về.
Bà nhặt ve chai ẵm tôi đi hết quán cà phê này đến quán nhậu kia t́m mẹ. Cuối cùng, người ta nói mẹ tôi lên ghe lúa của một thương hồ xuôi về miệt Cà Mau mất rồi.
Năm ấy, tôi 5 tuổi. Vậy là tôi bị mẹ bỏ rơi sớm hơn mẹ bị bà ngoại bỏ rơi 1 năm.
Tôi lang thang, nhặt ve chai rồi đến ở đợ cho đôi vợ chồng bán phở chậm con ở chợ. Khi tôi 10 tuổi, ông bà vẫn chưa sinh được con nên ra xă làm giấy nhận tôi làm con nuôi.
Ba mẹ nuôi xem tôi như con ruột. Khi tôi thành thiếu nữ, ba mẹ nuôi giục tôi lập gia đ́nh. Ông bà liên tục giới thiệu, mai mối cho tôi.
Dù vậy, những vết thương từ tuổi thơ khiến tôi tự ti. Tôi không thể mở ḷng với ai. Để tránh né việc phải lấy chồng, tôi lên thành phố học thạc sĩ.
Ở thành phố xa lạ, tôi không cần phải sợ hăi và nép ḿnh trong nỗi cô đơn, tự ti. Tôi dần quen và bắt đầu có những người bạn mới. Cuối cùng, tôi gặp và yêu người đàn ông ít hơn ḿnh 6 tuổi.
Sau 2 năm yêu thương, chúng tôi quyết định kết hôn.
Cuối tháng vừa rồi, anh đưa tôi về ra mắt gia đ́nh. Dù biết mẹ anh mất sớm, nhà chỉ c̣n ba và các em, tôi vẫn cảm thấy lo lắng, áp lực vô cùng.
Nhưng lúc đến nhà, những áp lực, lo lắng của tôi nhanh chóng tan biến. Ba của anh cùng các em đều rất thân thiện, quư mến tôi.
Mọi chuyện đều tốt đẹp cho đến khi anh đưa tôi lên pḥng thờ để thắp nhang cho người mẹ quá cố của ḿnh.
Vừa bước vào pḥng thờ, tôi giật ḿnh, bàng hoàng tột độ khi nh́n thấy bức ảnh thờ của mẹ anh. Đó chính là người phụ nữ đă sinh ra tôi, rồi bỏ rơi tôi.
Dù cố ḱm nén nhưng nước mắt tôi vẫn tuôn trào. Tôi ôm mặt để không bật khóc thành tiếng rồi chạy khỏi căn nhà ấy.
Có ai ngờ, tôi và người ḿnh yêu lại là chị em cùng mẹ khác cha. Đến giờ, tôi vẫn chưa thể chấp nhận sự thật này và không biết phải thú nhận với anh ra sao.
Tôi phải làm sao đây? Tôi nên nói thật với anh hay sẽ giữ kín rồi lặng lẽ rời đi như ḿnh chưa hề tồn tại? Mong mọi người hăy cho tôi lời khuyên hữu ích.